Halab

📖 Stories

Everyday drama — family, love, workplace. Fiction, free to read.

Giữa tiệc mừng thọ mẹ 70 tuổi, anh chị tôi tuyên bố đã nhận cọc bán nhà và đuổi tôi đi trước Chủ nhật — tôi chỉ hỏi anh đúng một câu
Stories

Giữa tiệc mừng thọ mẹ 70 tuổi, anh chị tôi tuyên bố đã nhận cọc bán nhà và đuổi tôi đi trước Chủ nhật — tôi chỉ hỏi anh đúng một câu

Giữa tiệc mừng thọ bảy mươi tuổi của mẹ, anh chị tôi tuyên bố đã nhận một tỷ tiền cọc bán căn nhà và ra lệnh cho tôi dọn đi trước Chủ nhật. Tôi không khóc, không cãi. Tôi chỉ hỏi anh trai mình đúng một câu — và cho anh một cơ hội cuối cùng để dừng lại. Anh đã cười. Đến sáng thứ Bảy, chính anh chị mời cả họ sang chứng kiến. Họ không biết mình vừa mời nhân chứng đến phiên xử của chính mình.

Cả Nhóm Chê Tôi Thực Tập Sinh "Trường Làng" Không Xứng Ngồi Cùng Bàn, Đùn Hết Việc Vặt Rồi Cười Nhạo Học Vấn — Đến Khi Dự Án Triệu Đô Sắp Vỡ, Cả Phòng Quay Sang Cầu Cứu Đúng Tôi
Stories

Cả Nhóm Chê Tôi Thực Tập Sinh "Trường Làng" Không Xứng Ngồi Cùng Bàn, Đùn Hết Việc Vặt Rồi Cười Nhạo Học Vấn — Đến Khi Dự Án Triệu Đô Sắp Vỡ, Cả Phòng Quay Sang Cầu Cứu Đúng Tôi

Tôi là thực tập sinh tỉnh lẻ, tốt nghiệp một trường không ai buồn nhớ tên, bước vào phòng dự án toàn dân trường lớn. Ngày đầu tiên họ đã nhìn tôi như nhìn một người lạc chỗ. Suốt nhiều tuần, tôi pha cà phê, in tài liệu, chạy vặt và nghe những câu bông đùa về học vấn của mình. Tôi cắn răng chịu đựng, vì tôi cần công việc này. Nhưng có những thứ tôi chưa bao giờ nói ra. Và rồi cái ngày mọi thứ đảo lộn cũng đến.

Ông Tổ Trưởng Dán Giấy Phạt Đầy Cửa Nhà Tôi, Bêu Riếu Mẹ Con Tôi Giữa Buổi Họp Dân — Nhưng Ông Không Biết Trong Cặp Tôi Có Ba Năm Sổ Sách Quỹ Khu Phố Ông Đã Thụt Két
Stories

Ông Tổ Trưởng Dán Giấy Phạt Đầy Cửa Nhà Tôi, Bêu Riếu Mẹ Con Tôi Giữa Buổi Họp Dân — Nhưng Ông Không Biết Trong Cặp Tôi Có Ba Năm Sổ Sách Quỹ Khu Phố Ông Đã Thụt Két

Suốt gần một năm, ông tổ trưởng khu phố dán giấy phạt đầy cửa nhà tôi, họp dân thì lôi mẹ con tôi ra bêu riếu là 'ở ké, vô văn hóa, không biết điều', rồi vận động cả xóm ký đơn đuổi chúng tôi đi. Tôi nhẫn nhịn, không cãi một lời. Không ai biết tôi là kiểm toán viên, và trong chiếc cặp tôi vẫn xách đi làm mỗi ngày là ba năm sổ sách quỹ khu phố cùng quỹ bảo trì mà ông ta đã lặng lẽ thụt két, từng con số, từng chứng từ khống tôi đã soát kỹ. Đây là câu chuyện về buổi họp dân cuối cùng, khi sự thật được đặt lên bàn.

Ngày Đầu Vào Công Ty, Cả Phòng Coi Tôi Là Con Ngốc Sai Vặt — Bắt Pha Trà, Photo Giấy, Mua Cơm Cho Cả Nhóm. Đến Sáng Thứ Hai, Chủ Tịch Bước Vào Phòng Họp Gọi Đúng Tên Tôi Trước Mặt Tất Cả
Stories

Ngày Đầu Vào Công Ty, Cả Phòng Coi Tôi Là Con Ngốc Sai Vặt — Bắt Pha Trà, Photo Giấy, Mua Cơm Cho Cả Nhóm. Đến Sáng Thứ Hai, Chủ Tịch Bước Vào Phòng Họp Gọi Đúng Tên Tôi Trước Mặt Tất Cả

Ngày đầu tiên đi làm, tôi bị cả phòng xem như con ở đợ: pha trà, photo giấy tờ, chạy đi mua cơm cho từng người. Không một ai gọi đúng tên tôi, không một ai buồn nhìn thẳng vào mặt tôi. Họ cười cợt, họ chèn ép, họ nghĩ tôi chỉ là một đứa sinh viên mới ra trường ngơ ngác dễ bắt nạt. Tôi cắn răng chịu đựng suốt một tuần, im lặng ghi nhớ từng gương mặt. Rồi sáng thứ Hai, cánh cửa phòng họp mở ra…

Cả Chung Cư Kiến Nghị Đuổi Hai Cha Con "Vô Phúc" Ra Khỏi Tòa Nhà — Cho Đến Đêm Mất Điện Định Mệnh, Người Bố "Thất Bại" Ấy Mới Lộ Ra Là Ai
Stories

Cả Chung Cư Kiến Nghị Đuổi Hai Cha Con "Vô Phúc" Ra Khỏi Tòa Nhà — Cho Đến Đêm Mất Điện Định Mệnh, Người Bố "Thất Bại" Ấy Mới Lộ Ra Là Ai

Cả tòa chung cư đồn thổi thằng bé nhà đối diện là con nhà vô phúc, mẹ bỏ đi, bố gà trống thất bại, rồi rủ nhau ký đơn kiến nghị đuổi hai cha con. Chỉ có tôi — một người mẹ đơn thân trong tòa — vẫn đón thằng bé đi học cùng con mình, cho nó ăn, đối xử như một con người. Không ai biết người bố lầm lì ấy thật sự là ai, cho tới đêm cả tòa nhà rơi vào một biến cố sinh tử. Một câu chuyện ấm áp về định kiến, lòng tử tế và cái giá của việc vội vàng phán xét một con người.

Cả Tầng Văn Phòng Khinh Bà Lao Công Già, Sai Bà Đủ Việc Rồi Quỵt Cả Lời Cảm Ơn — Riêng Tôi Mời Bà Bữa Cơm Trưa. Đến Ngày Đại Hội Cổ Đông, Bà Cởi Áo Bảo Hộ Bước Lên Ghế Chủ Tọa, Cả Phòng Chết Lặng
Stories

Cả Tầng Văn Phòng Khinh Bà Lao Công Già, Sai Bà Đủ Việc Rồi Quỵt Cả Lời Cảm Ơn — Riêng Tôi Mời Bà Bữa Cơm Trưa. Đến Ngày Đại Hội Cổ Đông, Bà Cởi Áo Bảo Hộ Bước Lên Ghế Chủ Tọa, Cả Phòng Chết Lặng

Bà Tư làm lao công ở tầng mười tám của một tập đoàn lớn, ngày ngày lau dọn, bưng bê, chịu đủ lời khinh rẻ của những nhân viên trẻ ăn mặc bảnh bao. Cả tầng sai bà đủ việc vặt, có người còn quỵt cả một lời cảm ơn. Chỉ có một cô nhân viên trẻ đối xử với bà bằng sự tử tế bình thường mà hiếm hoi. Rồi một buổi sáng, cả tòa nhà nhận được thông báo về đại hội cổ đông thường niên. Không ai ngờ ngày hôm ấy sẽ đảo lộn tất cả những gì họ tưởng mình đã biết về người đàn bà cầm cây lau nhà.

Hàng Xóm Xây Tường Lấn Đất Nhà Tôi Rồi Thách Kiện: "Nhà Mày Nghèo Thì Đi Mà Kiện" — Đến Khi Cán Bộ Địa Chính Mở Cuốn Sổ Đỏ Gốc Trong Két Nhà Tôi, Cả Xóm Chết Lặng
Stories

Hàng Xóm Xây Tường Lấn Đất Nhà Tôi Rồi Thách Kiện: "Nhà Mày Nghèo Thì Đi Mà Kiện" — Đến Khi Cán Bộ Địa Chính Mở Cuốn Sổ Đỏ Gốc Trong Két Nhà Tôi, Cả Xóm Chết Lặng

Hàng xóm giàu có thuê thợ xây một bức tường lấn thẳng sang phần sân nhà tôi, còn chỉ tay thách thức tôi đi kiện nếu dám. Cả khu phố hùa theo bên nhà giàu, coi mẹ con tôi là kẻ yếu thế phải cắn răng chịu nhịn. Nhưng tôi không cãi một lời, bởi trong két sắt nhà tôi có một thứ mà không ai trong xóm ngờ tới. Khi đoàn đo đạc kéo dây và cuốn sổ đỏ gốc được mở ra, người phải phá tường trả đất lại chính là kẻ từng cười vào mặt tôi.

Cả xóm hắt hủi bà cụ nhặt ve chai ngủ ở góc chợ, chỉ mình tôi để phần cơm mỗi tối — ngày cụ mất, người đàn ông mặc vest tìm đến ngõ hỏi đúng tên tôi và mọi thứ lật ngược
Stories

Cả xóm hắt hủi bà cụ nhặt ve chai ngủ ở góc chợ, chỉ mình tôi để phần cơm mỗi tối — ngày cụ mất, người đàn ông mặc vest tìm đến ngõ hỏi đúng tên tôi và mọi thứ lật ngược

Một bà cụ nhặt ve chai ngủ ở góc chợ đầu ngõ bị cả xóm xua đuổi, gọi là đồ ăn xin bẩn thỉu. Chỉ mình tôi mỗi tối lặng lẽ để phần cơm, chiếc áo ấm và ngồi trò chuyện với cụ. Ngày cụ mất, một luật sư mặc vest tìm đến ngõ hỏi đúng tên tôi, và sự thật về thân phận cụ khiến cả xóm chết lặng. Một câu chuyện ấm áp về lòng tử tế không toan tính và cái giá của sự khinh người.

Sếp Cướp Trắng Dự Án Tôi Thức Đêm Nửa Năm, Nhận Hết Công Về Mình Rồi Đuổi Tôi Ra Đường Với Hai Chữ "Vô Dụng" — Ba Tháng Sau, Đối Tác Lớn Nhất Chỉ Chịu Ký Hợp Đồng Với Đúng Một Người
Stories

Sếp Cướp Trắng Dự Án Tôi Thức Đêm Nửa Năm, Nhận Hết Công Về Mình Rồi Đuổi Tôi Ra Đường Với Hai Chữ "Vô Dụng" — Ba Tháng Sau, Đối Tác Lớn Nhất Chỉ Chịu Ký Hợp Đồng Với Đúng Một Người

Tôi thức trắng gần nửa năm để dựng nên dự án lớn nhất đời mình. Ngày nghiệm thu thành công, sếp đứng trên sân khấu nhận hết công lao, còn tôi bị gọi vào phòng và nghe hai chữ lạnh lùng: vô dụng. Tôi ôm thùng đồ bước ra khỏi tòa nhà giữa ánh mắt của cả trăm con người. Không một lời thanh minh. Nhưng có những thứ nằm sâu bên dưới lớp hồ sơ đẹp đẽ mà không phải ai cũng nhìn thấy. Và đôi khi, người ta chỉ nhận ra giá trị của một người sau khi đã đẩy họ ra khỏi cửa.

Cả Công Ty Coi Bác Bảo Vệ Già Như Người Vô Hình, Có Kẻ Còn Hắt Cả Ly Cà Phê Vào Người Bác — Ngày Tập Đoàn Đổi Chủ, Người Đàn Ông Bước Xuống Từ Xe Riêng Lại Cúi Đầu Kính Cẩn Chào Bác
Stories

Cả Công Ty Coi Bác Bảo Vệ Già Như Người Vô Hình, Có Kẻ Còn Hắt Cả Ly Cà Phê Vào Người Bác — Ngày Tập Đoàn Đổi Chủ, Người Đàn Ông Bước Xuống Từ Xe Riêng Lại Cúi Đầu Kính Cẩn Chào Bác

Ở Tập đoàn Minh Phát, bác Tư bảo vệ già bị cả công ty coi như người vô hình: bị sai vặt, bị chế giễu, thậm chí có kẻ hắt cả ly cà phê vào người bác. Chỉ một nhân viên trẻ tên Nam là hay chào hỏi, giúp đỡ bác mỗi ngày. Nhưng bác Tư không hề đơn giản như vẻ ngoài lom khom, áo bạc. Ngày tập đoàn đổi chủ, một chiếc xe sang trọng dừng trước cổng, và tất cả những gì diễn ra sau đó khiến cả công ty chết lặng, không ai dám ngẩng mặt lên nhìn.

Cả Xóm Trọ Gọi Tôi Là Con Bé Nghèo Rớt Phòng Cuối, Không Ai Biết Chủ Thật Của Cả Dãy Nhà Ba Tầng Này Là Tôi
Stories

Cả Xóm Trọ Gọi Tôi Là Con Bé Nghèo Rớt Phòng Cuối, Không Ai Biết Chủ Thật Của Cả Dãy Nhà Ba Tầng Này Là Tôi

Cả khu trọ ba tầng gọi tôi là con bé phòng cuối, nghèo rớt, đáng thương. Bà quản lý tăng tiền, cúp nước, xúi mọi người xa lánh tôi. Không ai biết chính tôi mới là chủ thật của cả dãy nhà này, mua lại hai năm trước, cố tình đóng vai đứa con gái tay trắng để xem ai còn tử tế với người mình nghĩ là kẻ yếu. Và đến ngày tôi lộ diện, mọi thứ thay đổi.

Mẹ Chồng Giành Micro Đuổi Bố Mẹ Tôi Xuống Bàn Cuối: "Nhà Gái Nghèo Ngồi Sát Cửa Cho Phải Phép" — Và Cái Sổ Đỏ Không Ai Ngờ Bố Tôi Đang Giữ
Stories

Mẹ Chồng Giành Micro Đuổi Bố Mẹ Tôi Xuống Bàn Cuối: "Nhà Gái Nghèo Ngồi Sát Cửa Cho Phải Phép" — Và Cái Sổ Đỏ Không Ai Ngờ Bố Tôi Đang Giữ

Giữa hôn trường năm sao, mẹ chồng giành micro đuổi bố mẹ tôi xuống bàn sát cửa vì "nhà gái nghèo". Bố tôi chỉ cười, rót trà. Không ai trong tiệc biết chính cái trung tâm tiệc cưới ấy, lẫn mảnh đất căn biệt thự nhà trai đang ở, đều đứng tên trên sổ đỏ của ông. Khi sự thật phơi bày, nhà trai điếng người — còn hôn nhân của tôi được đặt lại trên hai chữ tôn trọng.