
Tỷ Phú Giả Nghèo Đi Làm Thuê, Cô Gái Bán Hàng Rong Không Chê Bai Nguyện Sống Khổ Cùng Anh
"Bà già kia, con trai bà nợ tiền tôi, mau trả đây!"
Gã đàn ông xăm trổ đạp một cú vào chân bàn khiến cả sạp giò hầm của tôi rung lên bần bật. Nồi nước dùng đang sôi sánh ra mép, mùi quế hồi thơm lừng bốc lên giữa vỉa hè đông người qua lại.
Tôi là Ngọc Lan, năm nay đã ngoài năm mươi. Từ ngày chồng mất, tôi quen sống một mình, ngày ngày đẩy chiếc xe ba gác ra góc đường trước tòa cao ốc bán giò hầm, chân giò, trứng kho. Đủ tiền chợ, đủ tiền nuôi cái nhà đã dột nát vì đứa con trai ham cờ bạc.
"Con tôi nợ bao nhiêu? Có giấy tờ gì không?" Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
"Giấy với chả tờ! Con bà không viết giấy nợ thì đừng hòng quỵt. Không trả, tôi đập nát cái sạp này." Gã vung tay, hất đổ cả rổ hành lá.
Đúng lúc ấy, một thằng bé chừng năm tuổi lon ton chạy tới, kéo vạt áo tôi. Nó mặc bộ đồ hơi cũ nhưng đôi mắt sáng trong veo.
"Bà ơi, bán cho cháu một cái chân giò. Lát nữa ông cháu sẽ tới trả tiền ạ."
Tôi mỉm cười, quên cả cơn giận. "Được, bà lấy cho cháu cái to nhất. Đây, cầm lấy nè."
Thằng bé nhận cái chân giò nóng hổi trong túi giấy, rồi quay ngoắt lại, chìa thẳng về phía gã côn đồ.
"Chú ơi, chú đưa cái này cho anh kia đi. Anh à, anh có đủ tay đủ chân, ban ngày ban mặt sao không đi làm mà đi đòi nợ người ta? Mà anh cũng không được giật đồ ăn của con nít đâu nha."
Gã đàn ông ngớ người một giây, rồi gạt tay thằng bé, cái chân giò rơi xuống đất.
"Nhóc con biết gì mà nói. Đi chỗ khác chơi!"
Tôi vội kéo thằng bé ra sau lưng. "Cháu đừng sợ, bà lấy cho cháu cái mới." Rồi tôi trừng mắt nhìn gã. "Cậu đến cả trẻ con cũng lừa? Còn ra cái thể thống gì nữa? Đi đi!"
Chẳng hiểu sao, gã hầm hè một lúc rồi bỏ đi thật. Chắc nghĩ moi ở một bà bán rong như tôi chẳng được đồng nào.
Thằng bé phủi tay, ngước lên nhìn tôi, giọng nghiêm túc đến buồn cười. "Bà ơi, bà vất vả quá. Hay là… cháu làm cháu của bà nha? Cháu giới thiệu cho bà một ông chồng."
Tôi bật cười, xoa đầu nó. "Cháu ngoan, nhưng chuyện lấy chồng đâu phải cứ nói cưới là cưới. Bà không lo được đâu."
Nó rút chiếc điện thoại nhỏ trong túi ra, bấm bấm rồi áp vào tai, tỉnh bơ như người lớn: "Ông ơi, cháu tìm được bà cho ông rồi này, còn không mau tới? Ông không tới nhanh, người ta chạy mất bây giờ đấy!"
*
Cách đó vài cây số, trong một biệt thự trắng lộng lẫy bên hồ, ông quản gia già cầm điện thoại chạy vội đến bên người đàn ông đang đứng tựa lan can.
"Thưa chủ tịch, tiểu thiếu gia lại trốn ra ngoài rồi. Cậu bé nói… bao giờ ông tìm được nửa kia, cậu ấy mới chịu quay về. Nếu không, cậu sẽ bay sang Mỹ tìm ba mẹ, để ông cô đơn tới già."
Người đàn ông tóc hoa râm khẽ nhíu mày. Ông tên là Trần Quốc Đông, chủ tịch Tập đoàn Lộc Phát, người ta vẫn gọi là người giàu nhất thành phố Giang Thành này. Nhưng chẳng ai biết, sau vẻ ngoài quyền lực ấy là một trái tim cô độc đã nhiều năm.
"Cháu nó ở đâu?" Ông hỏi, giọng trầm mà ánh mắt đã dịu đi.
"Dạ, ở góc đường trước tòa Lộc Phát, chỗ có bà bán giò hầm ạ."
Ông Đông trầm ngâm một lúc, rồi bất ngờ nói: "Chuẩn bị cho tôi một bộ đồ cũ. Càng cũ càng tốt. Và một chiếc xe đời thường."
Ông quản gia sững lại. "Chủ tịch định…?"
"Nửa đời trước tôi bận kiếm tiền, gặp toàn kẻ nhìn tôi bằng ánh mắt tính toán. Nửa đời sau, tôi muốn tìm một người thật lòng. Một người không biết tôi là ai." Ông Đông khoác chiếc áo sờn cũ vào, soi mình trong gương. "Cứ để tôi làm một ông tài xế nghèo xem sao."
*
Tôi đang dọn lại sạp thì thằng bé reo lên, chỉ về phía cuối đường: "Ông cháu tới rồi kìa!"
Một người đàn ông trung niên bước xuống từ chiếc xe cũ, mặc bộ áo xanh bạc màu, dáng đi thong thả mà lạ thay, lưng vẫn thẳng, khí chất điềm tĩnh như mặt hồ. Ông tiến lại, cúi đầu chào tôi rất lễ phép.
"Chào chị. Xin lỗi vì thằng bé làm phiền. Tôi tên Quốc Đông, làm tài xế cho một công ty gần đây."
Tôi vội xua tay. "Không sao đâu, trẻ con mà. Nó ngoan lắm."
Ông Đông nhìn tôi thật lâu, ánh mắt có gì đó khó tả, vừa xa xăm vừa ấm áp. Rồi ông khẽ nói, như tự nói với chính mình:
"Biết đâu… đây lại là cơ duyên."
Tôi chẳng hiểu ông ám chỉ điều gì. Chỉ biết rằng, buổi chiều hôm ấy, giữa mùi giò hầm quyện khói và tiếng còi xe ồn ã của thành phố, một người đàn ông lạ mặt đã bước vào cuộc đời tôi.
Và tôi hoàn toàn không ngờ, người tài xế nghèo trước mặt mình, lại sắp lật tung cả cuộc đời tưởng như đã an bài của một bà bán hàng rong như tôi.
Chương 2: Đám cưới chớp nhoáng
Suốt mấy hôm sau, ông Đông cứ dăm bữa lại chở thằng bé ghé sạp giò của tôi. Thằng bé tên Bin, càng ngày càng quấn tôi. Nó gọi tôi là bà nội, ngồi vắt vẻo bên xe ba gác, kể đủ chuyện trên trời dưới đất.
Rồi một buổi chiều, Bin bất ngờ tuyên bố: "Bà nội ơi, cháu muốn ông cháu với bà cưới nhau. Như vậy cháu có cả ông nội lẫn bà nội, một nhà đầy đủ."
Tôi giật mình đến suýt làm rơi cái vá. "Cháu nói gì lạ vậy? Bà với ông cháu mới gặp mấy hôm…"
Ông Đông đứng bên, gãi đầu ngượng ngùng. "Chị đừng để ý. Thằng bé nó… nó chỉ mong có một gia đình thôi."
Nhưng Bin không chịu. Nó nắm tay tôi, mắt long lanh. "Bà ơi, ông cháu tốt lắm. Ông không cờ bạc, không rượu chè, biết nấu cơm, biết dọn nhà. Chỉ là ông nghèo thôi, ông làm tài xế, lương thấp lắm. Bà chê ông nghèo không?"
Tôi nhìn người đàn ông đứng đó, cúi đầu như một đứa trẻ chờ bị chê. Ông ta có vẻ hiền lành, sạch sẽ, ăn nói lễ độ, khác hẳn cái loại đàn ông tôi từng gặp.
Ông Đông ngập ngừng: "Chị Lan à, tôi nói thật. Tôi chỉ là một tài xế già, lương ba cọc ba đồng, lại còn bệnh tim, cao huyết áp, biết đâu ngày nào đó nằm liệt giường. Nếu chị chọn tôi, e rằng chỉ khổ cho chị. Chẳng ai lại đi chọn một ông già đầy bệnh tật, nghèo rớt như tôi đâu."
Ông nói vậy, chắc là để tôi rút lui. Nhưng nghe câu ấy, lòng tôi lại chùng xuống. Ông ta thật thà đến mức tự kể hết cái xấu của mình ra, không giấu giếm, không tô vẽ. Cả đời tôi, đã bao giờ gặp một người đàn ông như thế?
Tôi im lặng một lúc, rồi buột miệng: "Tôi bằng lòng."
Ông Đông ngẩng phắt lên, không giấu nổi vẻ kinh ngạc. "Chị… chị bằng lòng thật sao?"
"Nhưng tôi có một điều kiện." Tôi hít một hơi. "Tôi muốn năm triệu tiền sính lễ."
Ông sững người. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt ông thoáng chút thất vọng, như thể vừa nghĩ: *Rốt cuộc cũng chỉ vì tiền.*
Nhưng tôi cần số tiền ấy. Đứa con trai của tôi lại vừa bị đám cho vay nặng lãi dồn đến đường cùng. Tôi không có cách nào khác.
Không ngờ, ông Đông chỉ lặng lẽ móc ví, đếm ra năm triệu đồng đưa cho tôi, giọng bình thản: "Được. Vậy chúng ta ra phường làm thủ tục thôi."
Tôi ngẩn ngơ cầm xấp tiền, không hiểu vì sao một người tự nhận là nghèo lại rút ra ngay được năm triệu. Nhưng lúc ấy, đầu óc tôi rối bời, chỉ nghĩ đến chuyện cứu con.
Bin nhảy cẫng lên vỗ tay: "Có bà nội rồi! Ông nội, từ nay ông phải đối xử tốt với bà, không thì cháu đi tìm ba mẹ đấy nha!"
Tôi cười trong nước mắt. Không ngờ, vì con trai mà mình lại kết hôn chớp nhoáng với một ông già xa lạ.
*
Ra khỏi phường, có một chiếc xe khá tươm tất đỗ chờ sẵn. Người tài xế trẻ mở cửa, cúi đầu: "Tiểu thiếu gia, mình về nhà thôi ạ."
Bin nhảy tót lên xe. Tôi khựng lại. "Tiểu thiếu gia?"
Ông Đông vội cười xòa. "À, đùa thôi, đùa thôi. Cậu tài xế này là bạn của tôi, hay trêu thằng bé. Bà xã, mình đi thôi."
Người tài xế trẻ liếc ông Đông một cái đầy ẩn ý rồi mới lái xe đi. Trên đường, cậu ta ghé tai ông thì thầm gì đó, tôi nghe loáng thoáng hai chữ "chủ tịch". Tôi hỏi lại, ông Đông chỉ cười trừ: "Sếp tôi ấy mà. Người tốt lắm, hay cho nhân viên mượn xe."
Xe dừng trước một căn nhà nhỏ nhưng sạch sẽ, gọn gàng trong một con hẻm yên tĩnh.
"Nhà này là nhà thuê, bà đừng chê." Ông Đông xách đồ vào, chân thành nói. "Sếp tôi có căn này bỏ không, cho tôi thuê lại giá rẻ."
"Không sao." Tôi nhìn quanh, lòng ấm lại. "Bọn trẻ bây giờ vẫn nói mà: nhà tuy là nhà thuê, nhưng cuộc sống là của chính mình."
Ông Đông ngẩn ra nhìn tôi, rồi bật cười, ánh mắt sáng lên. "Đúng vậy. Chị Lan… chào mừng đến với cuộc sống mới."
Đêm đầu tiên trong căn nhà lạ, tôi trằn trọc mãi. Bên tai vẫn văng vẳng tiếng Bin ríu rít gọi "bà nội", tiếng ông Đông lục cục dưới bếp nấu bát cháo khuya. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi thấy trong lòng có một thứ gì đó rất lạ.
Đó là cảm giác của một gia đình.
Tôi đâu biết rằng, người đàn ông đang lụi cụi nấu cháo cho tôi kia, mỗi lời "sếp tôi", "nhà thuê", "lương thấp"… đều là một lớp vỏ. Và bên dưới lớp vỏ ấy, là một bí mật đủ sức làm chấn động cả thành phố Giang Thành.
Chương 3: Đứa con bất hiếu
Chưa kịp quen với căn nhà mới, chiều hôm sau con dâu tôi đã gọi điện, giọng the thé: "Mẹ chồng chết tiệt, mẹ đi đâu mà mấy hôm không về? Tiền đâu hết rồi?"
Tôi chưa kịp trả lời thì nó cùng thằng Tuấn – con trai tôi – đã lần theo tới tận nhà. Vừa vào cửa, thằng Tuấn lục tung mọi ngăn kéo.
"Mẹ đưa hết tiền cho hai đứa rồi, giờ mẹ còn đồng nào đâu." Tôi mệt mỏi nói.
"Còn nói không có?" Con dâu tôi giật lấy phong bì đựng tiền sính lễ trên bàn. "Đây không phải tiền à? Trời ơi, có năm triệu mà mẹ đã bán mình đi rồi. Bà Bảy sát vách gả cho ông già kia được hai chục triệu, mẹ thì rẻ mạt!"
"Phương…" Tôi run giọng. "Mấy năm nay tiền mẹ kiếm được, mẹ đưa hết cho hai đứa. Ngay cả căn nhà duy nhất mẹ cũng sang tên cho hai đứa rồi. Bây giờ hai đứa còn muốn bán luôn cả mẹ hay sao? Trong lòng hai đứa, mẹ chỉ là một món đồ thôi à?"
Thằng Tuấn đập bàn: "Mẹ đã cưới rồi thì không có tiền đưa con nữa hả? Vậy con sống sao? Mẹ, đám cho vay tới nơi rồi, mẹ mau đưa con năm mươi triệu, không thì tụi nó đánh gãy chân con!"
"Năm mươi triệu?" Tôi hoảng hốt. "Con nói ba mươi triệu cơ mà?"
"Năm mươi! Không thiếu một đồng!" Nó gào lên. "Không thì tụi nó chặt tay con. Mẹ cứu con!"
Con dâu tôi thì thản nhiên soi gương, buông một câu lạnh tanh: "Mẹ à, một mình mẹ đẻ ra nó, giờ nó chết mẹ cũng chịu trách nhiệm chứ ai. Mẹ già rồi mà còn học đòi lấy chồng, không thấy nhục à?"
Tôi thấy ngực mình nghẹn lại. Cả một đời tôi tần tảo nuôi thằng Tuấn khôn lớn, chịu bao tủi nhục ở nhà chồng cũ. Vậy mà đứa con tôi rứt ruột đẻ ra, giờ nhìn tôi như nhìn một cái máy in tiền.
"Mẹ chỉ còn năm triệu này thôi." Tôi run rẩy đưa phong bì cho nó. "Đây là đồng cuối cùng của mẹ. Hai đứa có tay có chân, sau này tự lo cho bản thân đi. Mẹ… mẹ cũng phải sống cuộc đời của mẹ."
"Năm triệu?" Thằng Tuấn giật phắt, hằm hè. "Mẹ đừng có mà keo. Đây, ký vào đây."
Nó chìa ra một tờ giấy. Tôi chưa kịp đọc thì nó đã dúi bút vào tay tôi. "Ký đi, ký nhanh lên. Không thì con chết trước mắt mẹ đây này!"
Đúng lúc ấy, ông Đông đẩy cửa bước vào, chở Bin đi học về. Nhìn thấy cảnh tượng, ông sầm mặt, bước tới giật lấy tờ giấy.
"Anh là ai mà xen vào chuyện nhà tôi?" Thằng Tuấn trợn mắt.
Ông Đông đọc lướt tờ giấy, giọng lạnh đi: "Chị Lan, chị có biết ký tên lên một tờ giấy như thế này nghĩa là gì không? Đây là giấy bảo lãnh nợ. Chị ký vào, tức là chị đứng ra gánh khoản nợ của cậu ta. Nếu cậu ta không trả, chị phải trả thay. Cả gốc lẫn lãi."
Tôi tái mặt. Thằng Tuấn định lừa tôi ký cả một khoản nợ mà tôi không hề hay biết.
"Tuấn, con lừa mẹ? Con lại lừa mẹ à?" Tôi nghẹn ngào.
"Mẹ đừng nghe lời ông già này!" Thằng Tuấn gạt tay ông Đông. "Ông ta là người ngoài, cưới mẹ mà một xu sính lễ cũng không đưa, chắc chắn nhắm vào tiền của mẹ. Con mới là con ruột của mẹ!"
Ông Đông không nói nhiều, chỉ đứng chắn trước mặt tôi. "Hôm nay tôi không cho phép ai lừa vợ tôi một đồng nào."
Thằng Tuấn sấn tới định đẩy ông, nhưng ông Đông chỉ khẽ né, tay đã kịp đỡ lấy Bin đang chạy tới. Rồi ông rút điện thoại: "Tôi đã gọi công an. Nếu cậu còn ép mẹ ký giấy, tôi để họ giải quyết."
Nghe hai chữ "công an", thằng Tuấn và con dâu chột dạ, hằm hè vài câu rồi bỏ đi, không quên buông lại lời độc địa: "Được lắm. Mẹ chọn người ngoài mà bỏ con ruột. Sau này đừng hòng con nuôi mẹ lúc về già. Đi mà vào viện dưỡng lão!"
Cửa đóng sầm lại. Tôi ngồi thụp xuống ghế, hai hàng nước mắt lăn dài. Cả đời hy sinh vì con, đổi lại là một tờ giấy nợ và câu "đi vào viện dưỡng lão".
Ông Đông lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, đưa cho tôi ly nước ấm. "Chị Lan, đừng buồn. Từ hôm nay, chị còn có tôi và Bin. Chúng ta là một nhà."
Bin trèo lên lòng tôi, lấy tay quệt nước mắt cho tôi. "Bà nội đừng khóc. Bin sẽ bảo vệ bà."
Tôi ôm thằng bé vào lòng, khóc như chưa từng được khóc. Trong căn nhà thuê nhỏ bé ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy có người thật lòng đứng về phía mình.
Còn ông Đông, đêm ấy đứng lặng bên cửa sổ rất lâu. Trong bóng tối, ánh mắt ông trầm hẳn xuống, như đang thầm hứa với chính mình một điều gì đó rất lớn.
Chương 4: Cây xúc xích ở cổng trường
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm nấu cho Bin một bữa sáng thật ngon rồi đưa nó đến trường. Ông Đông nói trường mẫu giáo Ánh Dương là trường tốt nhất khu này, học phí đắt đỏ, "may mà sếp tôi quen biết nên xin được suất cho thằng bé".
Đứng ở cổng trường, tôi mới thấy mình lạc lõng. Toàn phụ huynh đi xe sang, ăn mặc bóng bẩy, còn tôi thì bộ đồ bạc màu, tay còn ám mùi giò hầm.
Bin nhõng nhẽo: "Bà nội ơi, cháu muốn ăn xúc xích nướng."
Tôi mua cho nó một cây xúc xích ở xe hàng trước cổng. Vừa cầm lên, một thằng bé bụ bẫm mặc đồ hiệu đã sấn tới, giật phắt.
"Cây này của tao!"
"Đây là bà nội mua cho cháu mà." Bin níu lại.
Cô bảo mẫu đi kèm thằng bé kia vội can: "Thiếu gia, đừng làm loạn, để bảo mẫu mua cho cậu cây khác."
"Không, tao chỉ muốn cây này!" Thằng bé giằng co, làm cây xúc xích rơi xuống đất.
Tôi bước tới, ôn tồn: "Cháu à, cái này bà mua cho em Bin rồi. Cháu muốn ăn thì bà mua cho cháu cây khác nha."
Chưa dứt lời, một người phụ nữ trang điểm đậm, tay xách túi hàng hiệu, õng ẹo đi tới, nguýt tôi một cái dài.
"Bà là ai mà dám mua đồ cho con nhà tôi? Bà cũng không soi gương xem mình thuộc tầng lớp nào. Một đứa con nghèo hèn của một bà bán rong vô học như bà, sao lại chui được vào trường Ánh Dương này?"
Bin đỏ mặt: "Cô nói bậy! Ông cháu mở cái trường này đấy, sao cháu lại không được vào?"
Đám phụ huynh đứng quanh cười ồ.
"Ông mày mở trường? Ha ha, sao mày không nói luôn Tập đoàn Lộc Phát cũng là của mày đi?" Người phụ nữ cười khẩy. "Nhóc con nổ vừa thôi."
"Trường này đúng là do Lộc Phát bỏ vốn xây thật mà!" Bin cãi.
"Được, giỏi lắm." Người phụ nữ khoanh tay. "Vậy mày có biết bà nội của cháu tao là ai không? Là phu nhân của giám đốc chi nhánh Giang Thành Tập đoàn Lộc Phát – ông Lưu Xuân Lợi. Một câu của bà ấy là đủ đuổi học đứa cháu xui xẻo của mày!"
Đám đông xì xào. "Trời, phu nhân giám đốc chi nhánh Lộc Phát cơ à?" "Vậy thì đúng đẳng cấp rồi." Họ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh.
Tôi cố nén cơn giận, kéo Bin lại. "Cháu à, mình đi. Không chấp họ."
Nhưng người phụ nữ kia chưa buông. Ả bước tới, vung tay tát vào mặt tôi một cái nảy lửa.
"Bà bán giò hôi rình mà cũng dám dạy con nhà người ta? Bà có biết đẳng cấp là gì không?"
Bin nhào tới ôm chân tôi, khóc thét. Đúng lúc ấy, một người phụ nữ luống tuổi khác bước tới, tay chống nạnh, đầy vẻ trịch thượng. Đó là Bích Mai – bạn học cũ của tôi thời cấp ba, người mà tôi ghét cay ghét đắng.
"Ối, ai đây? Chẳng phải Ngọc Lan bán giò hầm ngoài chợ hay sao?" Bích Mai cười nhạt. "Giờ đúng là loại nào cũng chui được vào trường Ánh Dương thật rồi. Nhà bà cũng xứng học chung với cháu nhà người ta à?"
Ả quay sang đám đông, vênh mặt: "Nói cho mọi người biết, bạn trai hiện tại của tôi chính là ông Lưu Xuân Lợi, giám đốc chi nhánh Lộc Phát đấy. Còn bà Ngọc Lan này? Con trai cờ bạc, con dâu ăn bám, cả nhà sống nhờ vào gánh giò hầm của bà ta. Giờ vớ được một ông già mù mắt nào đó cũng làm ở… à mà, làm tài xế thôi. Một con chó giữ cửa của Lộc Phát."
Cả đám cười phá lên. Tôi nắm chặt tay đến trắng bệch. Bao nhiêu năm trôi qua, Bích Mai vẫn cái giọng chua ngoa độc địa ấy. Ngày xưa đi học, cô ta luôn tranh giành, ganh ghét tôi từng chút một.
"Bích Mai, bà có bệnh à?" Tôi run giọng. "Cháu tôi ăn một cây xúc xích cũng không được sao?"
"Không được!" Ả gằn giọng. "Đây là quy tắc. Cháu tao còn chẳng thèm, thì cháu mày cũng không xứng. Dù có dẫm nát dưới đất, mày cũng đừng hòng đụng vào."
Máu nóng trong người tôi dồn lên. Tôi vung tay tát trả ả một cái. "Bà đừng ép người quá đáng!"
Bích Mai ôm má, gào lên như bị chọc tiết: "Mày dám đánh tao? Được lắm Ngọc Lan! Thằng cháu chạy trốn của mày đừng hòng bước chân vào trường này nữa. Tao sẽ bảo bạn trai tao sa thải luôn cái ông chồng tài xế đáng thương của mày. Đến lúc đó cả hai đứa mày mất việc, cút ra đường mà bán giò cho thối cả cổng trường!"
Ả vẫy tay, mấy người phụ nữ đi cùng xúm lại. Tôi ôm chặt Bin, chắn cho nó, mặc cho những bàn tay giật tóc, xô đẩy.
"Có bản lĩnh thì đánh tao đây này!" Bích Mai cười man rợ.
Giữa vòng vây ồn ào ấy, tôi nghe thấy một giọng nói vang lên, trầm thấp mà đầy uy lực, khiến cả đám khựng lại:
"Ai dám bắt nạt vợ tôi?"
Tôi ngẩng lên. Ông Đông đã đứng đó tự bao giờ, ánh mắt lạnh như băng. Nhưng lũ phụ huynh kia đâu biết người đàn ông mặc áo bạc màu ấy là ai. Chúng chỉ thấy một "ông tài xế nghèo", và bi kịch – hay đúng hơn là màn kịch – chỉ mới bắt đầu.
Chương 5: Vị giám đốc và người quen cũ
"Ai không đi làm lại đi làm chó? Cậu mới là chó!" Một gã đàn ông bảnh bao vừa tới, đứng cạnh Bích Mai, nhếch mép nhìn ông Đông.
Đó chính là Lưu Xuân Lợi, giám đốc chi nhánh Giang Thành của Lộc Phát – bạn trai mới của Bích Mai. Nhưng lạ thay, vừa nhìn thấy mặt ông Đông, sắc mặt Xuân Lợi bỗng biến đổi, tay chân cứng đờ.
"Xuân Lợi, anh làm sao vậy?" Bích Mai cau mày. "Chỉ là một ông tài xế quê mùa, anh sợ hắn à?"
Xuân Lợi lắp bắp: "Không… không phải…"
Ông Đông chậm rãi bước tới. "Vậy ra chị đây là người từng bắt nạt vợ tôi. Chị muốn cháu tôi thôi học?"
Bích Mai cười lớn: "Đúng vậy! Trường này do Lộc Phát bỏ vốn xây, anh Lợi nhà tôi là giám đốc chi nhánh. Một câu của anh ấy là đủ tống cổ thằng cháu xui xẻo của bà. Y như năm xưa bà bị đuổi học vậy đó, Ngọc Lan!"
Nghe đến hai chữ "đuổi học", tim tôi thắt lại. Đó là vết thương lớn nhất đời tôi.
"Bích Mai, ân oán người lớn, sao nhất định phải kéo một đứa trẻ vào?" Tôi nói.
"Thế thì sao? Con tiện nhân nhà bà còn muốn đánh tôi à?" Ả trợn mắt.
Ông Đông quay sang Xuân Lợi, giọng bình thản mà sắc lạnh: "Giám đốc Lưu, anh cũng cho rằng vợ tôi phải xin lỗi bọn họ?"
Xuân Lợi toát mồ hôi hột, cúi gằm không dám nhìn thẳng. Bích Mai càng lúc càng hăng: "Anh Lợi, chẳng lẽ anh còn tơ tưởng con mụ này? Hồi đi học nó là hoa khôi của lớp, giờ già rồi còn ra vẻ. Anh biết không, năm đó nó bị đuổi học vì quan hệ nam nữ bừa bãi đấy. Người đàn ông đàng hoàng nào dám cưới. Cuối cùng vơ đại một tên cờ bạc, đẻ ra một thằng con cũng nghiện cờ bạc nốt. Giờ phải bán giò trả nợ cho con giữa đường kìa!"
"Bích Mai, bà nói bậy!" Tôi run lên. "Tôi chưa từng quan hệ bừa bãi. Chuyện năm đó… bà biết rõ hơn ai hết!"
"Ai mà không biết!" Ả gào. "Bà là quả phụ, chồng chết bao năm rồi. Vậy cái ông già bên cạnh bà đây là ai? Bồ bịch chứ gì?"
Đám đông xì xào bàn tán. Có người bịt miệng cười, có người nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt. Tôi thấy cả người run rẩy, vừa nhục nhã vừa uất ức. Chuyện oan khuất năm xưa như một cái bóng ma, đeo bám tôi suốt nửa đời người.
Ông Đông bước lên chắn trước mặt tôi, quay sang đám đông, giọng đanh thép: "Bồ bịch? Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ. Tôi chính là chồng hợp pháp của Ngọc Lan. Chúng tôi đã đăng ký kết hôn."
"Cái gì? Đăng ký rồi?" Bích Mai sững sờ, rồi lại cười khẩy. "Ha, một ông tài xế nghèo mạt cưới một bà bán giò. Đúng là nồi nào úp vung nấy!"
Xuân Lợi kéo tay Bích Mai, thì thầm gấp gáp: "Em… em đừng nói nữa. Người này…"
"Người này làm sao?" Bích Mai gạt tay hắn. "Anh cứ như thấy ma ấy. Chẳng lẽ hắn là chủ tịch Lộc Phát, người giàu nhất Giang Thành chắc?" Ả cười ré lên như thể vừa nghe chuyện tiếu lâm. "Làm gì có chuyện đó!"
Ông Đông không nói gì, chỉ nhếch môi cười nhạt. Còn tôi thì để ý thấy, mỗi lần Bích Mai nhắc đến ba chữ "chủ tịch Lộc Phát", mặt Xuân Lợi lại tái đi một phần.
Đúng lúc không khí căng như dây đàn, Xuân Lợi bỗng quỳ hẳn xuống… trước mặt tôi và ông Đông.
Cả đám đông chết lặng.
"Anh Lợi, anh làm gì vậy?" Bích Mai hét lên.
Xuân Lợi run rẩy, đầu cúi thấp: "Xin lỗi… xin lỗi hai vị. Bạn gái tôi không biết trời cao đất dày, đã đắc tội với hai người. Tôi thay cô ta xin lỗi. Tôi đảm bảo sẽ chia tay và đoạn tuyệt với cô ta ngay lập tức."
Cả cổng trường ồ lên kinh ngạc. Một vị giám đốc chi nhánh Lộc Phát, quyền cao chức trọng, lại quỳ xuống xin lỗi một "ông tài xế" và một "bà bán giò"?
"Xuân Lợi!" Bích Mai gào lên, mặt trắng bệch. "Anh điên rồi à? Anh vì con mụ già này mà bỏ tôi?"
Nhưng Xuân Lợi vẫn quỳ, không dám ngẩng đầu. Tôi đứng đó, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Vì sao một người quyền lực như Xuân Lợi lại sợ hãi ông Đông đến vậy?
Ông Đông chỉ lạnh lùng nói: "Anh chia tay hay không, không liên quan đến tôi. Nhưng nếu còn ai dám bắt nạt vợ tôi, đắc tội với cháu tôi, thì đừng trách tôi ra tay."
Đám đông nhìn nhau, bắt đầu có người thì thầm: "Không đơn giản đâu… giám đốc Lộc Phát mà phải quỳ, người này chắc chắn không phải hạng tầm thường."
Riêng Bích Mai vẫn chưa cam lòng. Ả rút điện thoại, nghiến răng: "Được lắm Ngọc Lan. Bạn thân của tôi là hiệu trưởng trường này. Chỉ một câu của bà ấy, cháu bà sẽ bị đuổi thẳng. Bà chờ đấy!"
Tôi nắm chặt tay Bin, tim đập thình thịch. Chẳng lẽ, thằng bé lại phải nghỉ học vì tôi?
Ông Đông khẽ siết vai tôi, thì thầm: "Đừng sợ. Có tôi ở đây, mọi chuyện sẽ đảo ngược cho mà xem."
Chương 6: Bà hiệu trưởng cúi đầu
Không lâu sau, một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cổng trường. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, dáng vẻ đầy uy quyền bước xuống. Đó là bà hiệu trưởng trường Ánh Dương.
"Ai dám gây chuyện ở địa bàn của tôi?" Bà ta cất giọng lảnh lót.
Bích Mai lập tức chạy tới, mếu máo: "Chị ơi, là bà Ngọc Lan này! Bà ta cứ đòi đưa thằng cháu vào đây học. Em chỉ nói vài câu mà bà ta dám đánh em, còn bắt tất cả phụ huynh phải xin lỗi bà ta nữa!"
Bà hiệu trưởng nhíu mày, quắc mắt nhìn quanh: "Ai lại to gan bắt cả phụ huynh trường Ánh Dương phải xin lỗi vậy?"
"Là tôi." Ông Đông bước ra, điềm nhiên.
Cả đám phụ huynh cười khẩy, chờ xem "ông tài xế nghèo" bị bà hiệu trưởng cho một trận.
Bà hiệu trưởng vừa nhìn thấy mặt ông Đông, sắc mặt lập tức thay đổi. Bà ta khựng lại một giây, rồi… vội vàng đổi ngay nụ cười, cúi người thật thấp, hai tay đưa ra bắt.
"Ôi trời, hóa ra là ngài. Thật vinh hạnh, thật vinh hạnh quá!"
Đám đông ngơ ngác. Bích Mai há hốc mồm: "Chị… chị làm gì vậy? Sao lại khách khí với một ông tài xế?"
Bà hiệu trưởng quay phắt lại, tát Bích Mai một cái nảy lửa.
"Câm miệng! Bà biết đây là ai không? Đây là phu nhân của… ơ mà thôi." Bà ta liếc ông Đông, kịp dừng lại, rồi quay sang tôi cung kính. "Phu nhân, thật xin lỗi. Chuyện hôm nay là do tôi quản giáo không nghiêm, để phu nhân phải chịu tủi nhục. Ở địa bàn của tôi, tôi nhất định cho bà một lời giải thích."
"Phu… phu nhân?" Bích Mai lắp bắp, chân mềm nhũn. "Chị nói bà ta là phu nhân của ai?"
Bà hiệu trưởng lờ đi, tiếp tục nói với tôi bằng giọng ngọt như mía lùi: "Cháu Bin nhà bà học ở đây là vinh hạnh của trường chúng tôi. Từ nay, học phí và tiền ăn của cháu được miễn phí hoàn toàn. Tôi đảm bảo chăm sóc cháu chu đáo, trắng trẻo mập mạp."
Rồi bà ta quay sang đám phụ huynh và Bích Mai, mặt hầm hầm: "Từ hôm nay, trường Ánh Dương cấm tuyệt đối chuyện phân biệt đối xử, bắt nạt bạn học. Ai còn dạy con cái thói khinh người, chính là gây chuyện với tôi. Cháu của những người đó, tôi mời ra khỏi trường!"
Cả đám phụ huynh vừa nãy còn hùa theo Bích Mai, giờ tái mặt, cúi rạp đầu: "Không dám không dám, chúng tôi đều là phụ huynh có văn hóa mà. Xin lỗi phu nhân!" Rồi họ vội vàng rời đi, tránh xa Bích Mai như tránh hủi.
Bích Mai đứng chôn chân, run rẩy níu tay bà hiệu trưởng: "Chị… chúng ta là chị em thân thiết mà. Sao chị lại…"
"Chị em nào? Tôi quen bà à?" Bà hiệu trưởng hất tay ả ra, lạnh tanh. "Bà Ngọc Lan hiền lành, chuyện hôm nay coi như bỏ qua. Nhưng tôi khuyên bà, đừng bao giờ để tôi thấy mặt bà ở trường này nữa."
Bích Mai loạng choạng, mặt cắt không còn giọt máu. Ả nhìn tôi, ánh mắt đầy oán độc: "Được lắm Ngọc Lan. Hôm nay coi như bà may mắn. Nhưng cứ chờ đấy, để xem ai cười đến cuối cùng!"
Ả bỏ đi, kéo theo Xuân Lợi vẫn còn tái mét.
Tôi đứng đó, đầu óc quay cuồng. Từ Xuân Lợi đến bà hiệu trưởng, ai gặp ông Đông cũng khúm núm, sợ hãi. Một "ông tài xế" thì làm sao có uy lực đó?
Tôi quay sang nhìn ông. "Quốc Đông, rốt cuộc… anh là ai vậy?"
Ông Đông chỉ cười hiền, xoa đầu Bin. "Tôi á? Chỉ là một ông tài xế thôi. Chắc tại sếp tôi là chủ tịch Lộc Phát, người ta nể mặt sếp nên nể lây tôi ấy mà. Bà đừng nghĩ nhiều."
Câu trả lời nghe có lý, nhưng trong lòng tôi vẫn gợn lên một điều gì đó khó tả. Chỉ là lúc ấy, tôi còn quá bận rộn với niềm vui — Bin không bị đuổi học, và lần đầu tiên trong đời, có người dám đứng ra bảo vệ tôi trước bàn dân thiên hạ.
Trên đường về, tôi nắm tay ông Đông, giọng nghèn nghẹn: "Cảm ơn anh. Tôi sống hơn nửa đời người, chưa từng có ai ra mặt vì tôi như vậy."
Ông Đông siết nhẹ tay tôi, ánh mắt xa xăm: "Chị Lan à, còn nhiều chuyện tôi phải làm cho chị lắm. Chị cứ đợi mà xem."
Tôi không biết, "nhiều chuyện" ấy là gì. Chỉ biết rằng, từ hôm đó, tôi bắt đầu tò mò về người đàn ông kỳ lạ đã cưới mình. Và ông ta, mỗi đêm, lại lặng lẽ ngồi bên bàn, lần giở những lá thư cũ đã ố vàng, ánh mắt chất chứa cả một trời tâm sự.
Chương 7: Bí mật những lá thư cũ
Cuộc sống trong căn nhà thuê cứ thế trôi qua, bình dị mà ấm áp. Ông Đông sáng đi làm, chiều về nấu cơm, tối kể chuyện cho Bin. Tôi vẫn ra sạp bán giò, nhưng lòng đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
Một buổi chiều, tôi về sớm, bắt gặp Bin đang giằng co với ông Đông một xấp giấy gì đó.
"Ông nội, mấy lá thư này là bảo bối của ông. Nhưng bà Bạch Liên này bao nhiêu năm không liên lạc rồi, chắc quên ông lâu rồi. Ông còn giữ làm gì?" Bin phụng phịu.
"Trả ông! Nhóc con biết gì." Ông Đông vội giật lại.
"Cháu muốn ông tốt với bà nội cháu thôi. Ông không được nhớ tới bà Bạch Liên nào đó nữa!" Bin nói, rồi thấy tôi, nó im bặt.
Ông Đông cũng giật mình, vội giấu xấp thư sau lưng, mặt thoáng lúng túng.
"Hai ông cháu giấu gì bà đấy?" Tôi cười, bước tới. "Bà nghe hết rồi nha. Bạch Liên là ai vậy?"
"Không có gì đâu bà." Ông Đông cười gượng. "Thư từ cũ hồi trẻ thôi mà. Bà đừng để ý. À, tối nay bà thích ăn gì? Để tôi nấu."
Tôi không truy hỏi thêm, nhưng cái tên "Bạch Liên" cứ vương vấn trong đầu. Bạch Liên… sao lại quen đến vậy?
Đêm ấy, tôi trằn trọc. Bạch Liên chính là bút danh của tôi hồi cấp ba. Thời ấy chưa có mạng, chưa có điện thoại, cả lớp rộ lên phong trào viết thư kết bạn với học sinh trường khác. Tôi cũng có một người bạn qua thư, một cậu con trai ký tên là Thanh Phong.
Chúng tôi viết cho nhau suốt một năm trời. Cậu ấy kể về ước mơ, về cuốn tiểu thuyết "Cuốn Theo Chiều Gió" mà cả hai cùng mê. Tôi từng viết rằng, tôi ngưỡng mộ hình ảnh nữ chính khoác lên mình bộ váy cưới lộng lẫy nhất. Cậu ấy hứa, một ngày nào đó sẽ cho tôi mặc chiếc váy cưới đẹp nhất, cưới tôi một cách đàng hoàng.
Rồi tôi bị đuổi học. Mọi thứ vỡ tan. Tôi không kịp nói với Thanh Phong một lời từ biệt. Sau này nghe nói cậu ấy có gửi rất nhiều thư đến trường tìm tôi, nhưng lúc đó tôi đã rời đi, chẳng bao giờ nhận được.
Cái tên Bạch Liên, cái tên Thanh Phong… đã chôn sâu trong ký ức tôi mấy chục năm.
*
Sáng hôm sau, con trai tôi lại tìm đến. Nhưng lần này nó đổi giọng, tươi cười, khoe rằng đã bỏ cờ bạc, mở một cửa hàng làm ăn.
"Mẹ, con biết lỗi rồi. Con mở cửa hàng với mấy anh em, khó khăn lắm mới có cơ hội. Mẹ ký vào đây, coi như tham gia hoạt động của bọn con, cũng là giúp con."
Nó chìa ra một tờ giấy trắng. Tôi cầm bút định ký thì ông Đông từ trong bếp lao ra, giật phắt tờ giấy.
"Đừng ký!"
"Ông già này, ông muốn làm gì?" Thằng Tuấn hằm hè.
Ông Đông lật tờ giấy trắng cho tôi xem. "Chị Lan, chị biết ký tên lên một tờ giấy trắng nghĩa là gì không? Người ta chỉ cần điền vào phía trên: 'Bà A nợ tôi một tỷ, cam kết trả trong một năm, người bảo lãnh: Ngọc Lan.' Chị vừa ký, là chị gánh cả khoản nợ trời ơi đất hỡi. Trước đây tôi có một người bạn, chỉ vì ký một tờ giấy trắng mà tan cửa nát nhà."
Tôi bàng hoàng nhìn con trai. "Tuấn, con lại lừa mẹ… con lại lừa mẹ."
"Ông ta nói bậy!" Thằng Tuấn chỉ tay run run. "Mẹ, mẹ phải tin con chứ!"
"Cậu dùng một tờ giấy trắng để lừa mẹ mình gánh nợ." Ông Đông gằn giọng. "Cậu đến tuổi này rồi mà vẫn không tỉnh ngộ."
Thằng Tuấn cùng đường, lăn ra ăn vạ, đập đầu vào tường: "Mẹ, mẹ không giúp con thì con chết! Con nợ đám xã hội đen, không có tiền tụi nó chặt tay con. Mẹ nhìn con chết à?"
Tôi đau lòng lắm, nhưng ông Đông đã kịp giữ tay tôi. "Chị Lan, nếu hôm nay chị cho tiền, ngày mai cậu ta lại đến. Chị cho cả gia tài cũng không lấp đầy được cái hố cờ bạc. Cậu ta cần một bài học, không phải một tấm séc."
Thằng Tuấn thấy không moi được, quay ra lục lọi khắp nhà tìm tiền, còn xô đẩy khiến tôi ngã, trán đập vào cạnh bàn tứa máu.
Ông Đông đỡ tôi dậy, mắt long lên. Ông chỉ tay ra cửa, giọng lạnh như băng: "Tôi đã báo công an. Nếu cậu còn ở đây, cậu sẽ phải giải trình về khoản vay nặng lãi bất hợp pháp và tội hành hung. Đi đi."
Thằng Tuấn chột dạ, buông một câu độc địa rồi bỏ chạy.
Tôi ngồi bệt xuống đất, máu và nước mắt hòa vào nhau. "Quốc Đông à, hay là… mình ly hôn đi. Tôi không muốn liên lụy đến anh."
Ông Đông cầm khăn, nhẹ nhàng lau vết máu trên trán tôi, giọng chắc nịch: "Chị nói gì vậy? Chúng ta đã kết hôn rồi. Đã hứa có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Có tôi ở đây, không ai làm hại được chị."
Nhìn ánh mắt kiên định của ông, tôi bỗng thấy sống mũi cay cay. Đêm ấy, khi ông tưởng tôi đã ngủ, tôi nghe ông lẩm bẩm bên khung cửa:
"Ngọc Lan… nếu em thật sự là Bạch Liên, thì anh nhất định phải bù đắp cho em. Anh phải cho em một mái nhà ấm áp. Và phải thực hiện lời hứa năm xưa — một chiếc váy cưới đẹp nhất trên đời."
Chương 8: Chiếc váy cưới tám trăm triệu
Cuối tuần, ông Đông đưa tôi đến một studio ảnh cưới sang trọng bậc nhất Giang Thành.
"Anh à, tuổi này rồi còn chụp ảnh cưới, người ta cười cho." Tôi ngại ngùng.
"Ai bảo? Chẳng phải người phụ nữ nào cũng có ước mơ được khoác lên mình bộ váy cưới sao?" Ông Đông cười. "Chỗ này là chỗ chụp đẹp nhất thành phố. Nghe nói cả chủ tịch Lộc Phát cũng đặt lịch ở đây."
Tôi ngỡ ngàng. Sao ông biết tôi từng ao ước có một chiếc váy cưới? Hồi trẻ tôi lấy chồng vội, chẳng có nổi một tấm ảnh cưới. Đó là tiếc nuối lớn nhất đời tôi.
Vừa bước vào sảnh lộng lẫy, tôi lại chạm mặt Bích Mai. Lần này ả khoác tay một gã đàn ông béo tốt, đeo đầy vàng bạc.
"Ối, ai đây? Bà bán giò Ngọc Lan cũng đòi chụp ảnh cưới à?" Bích Mai bĩu môi. "Tuổi này rồi, lưng còng, mặt nhăn, mà cũng đòi mặc váy cô dâu? Không thấy ngượng à?"
"Đừng dối người nữa." Ông Đông đỡ lời. "Vợ tôi tuy có tuổi nhưng vẫn là một mỹ nhân. Còn bà, chỉ có thể gọi là bà cô."
Bích Mai điên tiết, quay sang khoe khoang: "Nói cho ông biết, bồ tôi đây là nhà cung ứng lớn của Tập đoàn Lộc Phát, từng được mời tới nhà chủ tịch ăn cơm đấy. Đẳng cấp của người ta, một ông tài xế như ông cũng xứng đứng gần à?"
Cô nhân viên lễ tân đon đả chạy ra tiếp Bích Mai và gã bồ, còn liếc tôi với ông Đông đầy khinh miệt: "Xin lỗi, chỗ chúng tôi phải đặt lịch trước. Hôm nay kín rồi. Hai người lần sau ghé."
"Cậu có biết bồ tôi là ai không?" Bích Mai vênh mặt. "Là khách VIP của Lộc Phát đấy!"
Ông Đông chỉ bình thản: "Tôi cũng muốn chụp gói ảnh cao cấp nhất ở đây."
Cô lễ tân bật cười khẩy: "Ông? Ông có biết một gói ảnh ở đây bao nhiêu tiền không? Riêng bộ váy cưới thủ công nhập từ Ý, một chiếc là tám trăm tám mươi tám triệu đấy. Bán cả ông đi cũng không mua nổi một sợi chỉ trên đó."
Tôi kéo tay ông Đông: "Thôi mình về đi anh. Không cần cố ép mình đâu."
Nhưng ông Đông không nhúc nhích. Ông nhìn thẳng vào cô lễ tân: "Mang bộ váy đó ra đây. Hôm nay tôi mua cho vợ tôi."
Cả sảnh lặng đi, rồi vỡ oà tiếng cười. Bích Mai cười ngặt nghẽo: "Ông ta mua? Một ông tài xế mua chiếc váy tám trăm triệu? Cười chết mất!"
Gã bồ của Bích Mai vỗ vai ông Đông ra vẻ thương hại: "Này ông bạn, nếu ông lấy được tám trăm triệu ra, tôi quỳ xuống liếm giày ông cho ông xem."
Ông Đông chẳng buồn liếc gã. Ông rút điện thoại, gọi một cuộc ngắn. Rồi từ trong quầy, người quản lý cao cấp của studio hớt hải chạy ra, cúi rạp người trước ông Đông.
"Kính chào quý khách! Xin lỗi vì để ngài phải chờ. Ngài là vị khách đặc biệt mà… mà bên trên đã dặn chúng tôi tiếp đón chu đáo."
Cô lễ tân tái mặt. Bích Mai và gã bồ cứng đờ.
Người quản lý mở cuốn album bọc da: "Mời ngài và phu nhân chọn. Hôm nay, mọi dịch vụ của studio đều miễn phí hoàn toàn cho hai vị. Cả bộ váy thủ công từ Ý cũng vậy."
"Miễn phí?" Tôi há hốc.
"Cái gì?" Bích Mai gào lên. "Sao lại miễn phí cho hai kẻ nghèo hèn này? Còn khách VIP của Lộc Phát là bồ tôi đây thì sao?"
Người quản lý lạnh nhạt: "Thưa bà, khách VIP mà Tập đoàn Lộc Phát đích thân sắp xếp hôm nay… chính là vị khách này." Ông ta chỉ về phía ông Đông.
Gã bồ béo tốt của Bích Mai run rẩy: "Không… không thể nào. Tôi mới là nhà cung ứng của Lộc Phát cơ mà!"
Ông Đông thong thả rút điện thoại, gọi thêm một cuộc: "Từ hôm nay, loại công ty của ông ta khỏi danh sách nhà cung cấp của Lộc Phát. Đưa vào danh sách đen, vĩnh viễn không hợp tác."
Gã bồ nghe vậy, mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống: "Không! Xin đừng! Công ty tôi sống nhờ hợp đồng với Lộc Phát. Ngài… ngài tha cho tôi!"
Bích Mai chết trân, không hiểu nổi vì sao một "ông tài xế" chỉ một cuộc điện thoại đã có thể khiến cả một doanh nghiệp lớn phá sản.
Ông Đông không thèm nhìn gã, quay sang tôi dịu dàng: "Bà xã, mình đi thử váy thôi."
Người ta mang ra chiếc váy cưới trắng muốt, tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ. Tôi run run khoác lên người. Đứng trước gương, tôi không tin nổi vào mắt mình. Người phụ nữ trong gương, dù đã có tuổi, vẫn đẹp một cách dịu dàng, đằm thắm.
Ông Đông đứng sau lưng, ánh mắt long lanh: "Chiếc váy này… như được may riêng cho bà vậy. Giống hệt cô dâu trong tưởng tượng của tôi."
Tôi ngoảnh lại nhìn ông, tim đập rộn ràng. Có gì đó trong ánh mắt ông khiến tôi thấy quen thuộc lạ lùng, như thể chúng tôi đã từng gặp nhau ở một kiếp nào đó rất xa xôi.
Chương 9: Trái tim Bạch Liên
Chưa kịp chụp xong bộ ảnh, Bích Mai đã lồng lộn lao vào, giật lấy vạt váy cưới của tôi.
"Bà cũng xứng mặc chiếc váy này à? Một bà già bán giò giữa đường!" Ả gào lên, tay giằng xé điên cuồng. "Nếu hôm nay bà nhất quyết tranh với tôi, thì tôi xé nát nó ra!"
Ông Đông bước tới, giọng lạnh băng: "Ai dám ức hiếp vợ tôi, tôi nhất định trả lại gấp trăm lần."
Nhưng Bích Mai đã kịp xé toạc một mảng váy. Cả sảnh hoảng loạn. Người quản lý mặt xanh mét: "Chiếc váy… chiếc váy tám trăm triệu…"
Bích Mai lại cười đắc thắng: "Ha! Váy hỏng rồi. Con mụ bán giò kia, bà đền nổi không? Bán cả đời cũng không đền nổi đâu!"
Tôi tái mặt. "Quốc Đông à, làm sao bây giờ? Mình lấy đâu ra tiền đền…"
Ông Đông vẫn bình thản. "Không sao. Chiếc váy này vốn là của bà. Hỏng thì hỏng."
Người quản lý nghe vậy lại cúi đầu: "Ngài yên tâm. Chúng tôi còn ba chiếc váy khác, đều là hàng thủ công cao cấp từ Ý, mỗi chiếc hơn một tỷ. Xin mời phu nhân chọn tiếp."
"Hơn một tỷ một chiếc?" Bích Mai và gã bồ đứng chôn chân, không tin nổi.
Rồi cửa phòng VIP mở ra. Người quản lý bưng ra một chiếc hộp nhung đỏ, cung kính đặt trước mặt ông Đông.
"Thưa ngài, đây là món quà đặc biệt hôm nay. Sợi dây chuyền này được chế tác thủ công từ đá quý tím nguyên khối, có tên là 'Trái Tim Bạch Liên'. Nghe nói do chủ tịch Lộc Phát đích thân đấu giá thành công tại một phiên đấu giá quốc tế, để tặng cho một người rất tôn quý."
Nắp hộp bật mở. Một sợi dây chuyền lộng lẫy, viên đá tím lấp lánh như một trái tim, hiện ra trước mắt mọi người.
"Trái Tim Bạch Liên?" Tôi lặng người.
Bích Mai lắp bắp: "Chủ tịch Lộc Phát… tặng cho một người tên là Bạch Liên?"
Người quản lý gật đầu: "Vâng. Sợi dây chuyền vô giá này trị giá cả trăm tỷ. Chủ tịch nói, chỉ dành tặng cho người tôn quý nhất trong lòng ông."
Tôi thấy tim mình đập loạn nhịp. Bạch Liên… là bút danh của tôi. Chẳng lẽ… chỉ là trùng hợp thôi?
Ông Đông cầm sợi dây chuyền, nhẹ nhàng đeo lên cổ tôi, ánh mắt trìu mến đến mức tôi phải cúi đầu tránh né.
"Sao lại đeo cho tôi?" Tôi bối rối.
"Vì nó vốn thuộc về bà." Ông Đông nói khẽ.
Bích Mai như phát điên: "Không thể nào! Trái Tim Bạch Liên sao lại thuộc về bà ta? Chẳng lẽ chồng bà ta thật sự là một nhân vật lớn?"
Gã bồ của ả run rẩy nhìn ba chiếc váy hơn một tỷ và sợi dây chuyền trăm tỷ, rồi nhìn lại "hóa đơn phá sản" mà công ty mình vừa nhận, ngã quỵ xuống sàn.
Người quản lý quay sang Bích Mai và đám người từng khinh miệt tôi: "Còn quý vị. Studio chúng tôi vốn nổi tiếng vì phục vụ những vị khách có văn hóa. Rất tiếc, hôm nay quý vị không nằm trong số đó. Mời ra ngoài."
Bảo vệ tiến tới, "mời" Bích Mai và gã bồ ra khỏi cửa trong ánh mắt hả hê của mọi người.
Còn tôi, đứng giữa sảnh, khoác lên mình bộ váy cưới lộng lẫy, cổ đeo sợi dây chuyền Trái Tim Bạch Liên, cảm thấy như đang lạc vào một giấc mơ.
Ông Đông kéo tay tôi, dịu dàng: "Bạch Liên, tôi xin thề, tôi sẽ làm sáng tỏ nỗi oan năm xưa cho bà. Và tôi muốn cả thế giới biết, bà xứng đáng có được những điều đẹp đẽ nhất."
"Sao anh cứ gọi tôi là Bạch Liên?" Tôi ngập ngừng.
Ông Đông nhìn tôi thật lâu, ánh mắt như chứa cả mấy chục năm chờ đợi. Nhưng ông chỉ mỉm cười, chưa nói gì. Chỉ là, lúc đưa tôi ra cửa, tôi nghe cậu trợ lý ghé tai ông thì thầm: "Thưa chủ tịch, đã điều tra ra rồi. Người tố cáo phu nhân năm xưa ở trường Trà Hương chính là… Bích Mai."
Tôi khựng lại. "Chủ tịch"? Trợ lý vừa gọi ông Đông là… chủ tịch?
Nhưng cậu trợ lý đã kịp im bặt, còn ông Đông thì vội kéo tôi đi, cười xoà: "À, cậu ta trêu tôi ấy mà. Bà xã, mình về thôi. Chiều nay tôi làm món cá kho tộ bà thích."
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng những mảnh ghép đã bắt đầu xâu chuỗi lại. Người tài xế nghèo này, rốt cuộc, giấu tôi điều gì?
Chương 10: Căn biệt thự bên hồ
Một buổi tối, Bin bí mật kéo tay tôi, thì thầm ra vẻ quan trọng: "Bà nội, cháu dẫn bà đi xem một chỗ. Nhưng bà phải hứa không nói cho ông nội biết."
Nó dắt tôi lên một chiếc taxi, chạy tới khu biệt thự sang trọng bên hồ. Chiếc xe dừng trước một tòa nhà trắng lộng lẫy, có cả sân vườn, hồ bơi.
"Đây là nhà chúng ta đấy bà ạ." Bin nói tỉnh bơ.
Tôi bật cười, xoa đầu nó. "Đứa trẻ này lại linh tinh rồi. Đây là biệt thự triệu đô, làm sao là nhà chúng ta được."
Nhưng vừa lúc đó, cổng biệt thự mở ra. Một đôi vợ chồng trẻ ăn mặc sang trọng bước ra, vừa thấy tôi liền reo lên:
"Ôi, có phải bác Ngọc Lan không ạ? Cháu là con trai của ba Đông. Từ nay chúng ta là người một nhà rồi. Mời bác vào."
Tôi ngơ ngác. Con trai của ông Đông? Ông ấy chưa từng kể có con.
Đúng lúc ấy, ông Đông hớt hải chạy tới, mồ hôi nhễ nhại, kéo hai người trẻ ra một góc thì thầm gì đó. Tôi loáng thoáng nghe: "…nhớ kỹ, bây giờ ba là tài xế của Lộc Phát. Không được để lộ thân phận. Rõ chưa?"
Cậu con trai trẻ gãi đầu: "Dạ… con hiểu rồi ạ. Bây giờ con là… đầu bếp, còn vợ con là bảo mẫu ở đây."
Ông Đông quay sang tôi, cười ngượng: "Bà xã, để tôi giới thiệu. Đây là Thiên và vợ nó là Đình. Hai đứa nó… làm việc cho sếp tôi. Thằng Thiên làm đầu bếp, con Đình làm bảo mẫu ở biệt thự này. Sếp tôi tốt bụng, cho người nhà nhân viên ghé chơi."
"Đầu bếp và bảo mẫu?" Tôi nhìn hai người trẻ ăn mặc bóng bẩy, đeo đồng hồ đắt tiền, xách túi hàng hiệu, thấy có gì đó không khớp. "Sao đầu bếp với bảo mẫu mà toàn đồ hiệu vậy?"
Cậu Thiên lúng túng: "Dạ… cháu mua ở… chợ ạ. Đồ chợ mà nhìn giống thật thôi bác."
Cô Đình phụ họa: "Vâng vâng, bọn cháu thích săn hàng chợ giá rẻ. Người trẻ bây giờ ai chẳng thế bác nhỉ."
Tôi cười cười, không truy hỏi. Nhưng trong lòng, mọi nghi ngờ càng lúc càng lớn. Chiếc xe sang đỗ trong gara, những bức tranh treo tường, cách hai người trẻ khép nép gọi ông Đông là "ba" đầy kính cẩn… Tất cả đều không giống một gia đình tài xế nghèo.
Rồi cả nhà quây quần ăn cơm. Bữa cơm ấm cúng, hai người trẻ liên tục gắp thức ăn cho tôi, gọi tôi là "mẹ" ngọt xớt.
"Mẹ à, ba con tật xấu đầy mình, để mẹ phải chịu thiệt thòi rồi." Cô Đình nói.
"Không có đâu con." Tôi cười hiền. "Con trai với con dâu bác… à, hai đứa cũng vất vả. Sau này cứ chuyên tâm làm ăn, có gì bác giúp trông Bin cho."
Hai người trẻ nhìn nhau, mắt rưng rưng. "Mẹ tốt với bọn con quá."
Ăn xong, tôi ra ban công hóng gió. Ông Đông theo ra, đứng lặng bên tôi.
"Quốc Đông à." Tôi khẽ nói. "Anh có điều gì giấu tôi, phải không?"
Ông Đông im lặng một lúc lâu. Rồi ông nắm tay tôi, giọng trầm ấm: "Chị Lan… có những chuyện, tôi muốn tự tay sắp xếp cho trọn vẹn, rồi mới nói với chị. Chị tin tôi một lần nữa được không? Chỉ vài ngày nữa thôi."
Tôi nhìn vào mắt ông, thấy ở đó không phải sự gian dối, mà là một tình cảm sâu nặng, một điều gì đó ông đã ấp ủ rất lâu.
"Được." Tôi gật đầu. "Tôi tin anh."
Ông Đông siết chặt tay tôi. Đúng lúc ấy, chuông điện thoại ông reo. Nghe xong, mặt ông rạng rỡ hẳn.
"Chị Lan, tin vui đây. Trường cấp ba Trà Hương của chị sắp tổ chức lễ kỷ niệm sáu mươi năm thành lập. Cả thầy cô, học sinh khóa cũ đều về. Chị nên đi."
Tôi giật mình, tay run lên. Trà Hương — nơi chôn vùi nỗi ô nhục lớn nhất đời tôi. "Không… tôi không đi đâu. Ở đó ai cũng nghĩ tôi là kẻ hư hỏng."
Ông Đông nắm chặt vai tôi, ánh mắt kiên định: "Đi. Có tôi bên cạnh. Lần này, tôi sẽ giúp chị lấy lại danh dự đã mất, một cách đường đường chính chính, trước mặt tất cả mọi người."
Chương 11: Lễ kỷ niệm trường xưa
Ngày lễ kỷ niệm sáu mươi năm trường Trà Hương, hội trường chật kín cựu học sinh. Tôi bước vào với đôi chân run rẩy, ký ức năm xưa ùa về như một cơn ác mộng.
*Năm ấy, tôi là hoa khôi của lớp, thành tích luôn đứng nhất, là học sinh duy nhất chắc suất vào đại học. Rồi một ngày, nhà trường nhận được lá thư tố cáo tôi "quan hệ nam nữ bừa bãi, thuê phòng với bạn qua thư". Không ai cho tôi cơ hội thanh minh. Tôi bị đuổi học, mất suất đại học, mang tiếng nhơ theo suốt đời. Người chiếm suất đại học của tôi năm đó, chính là Bích Mai.*
May thay, hai người bạn thân cũ là Kim Hoa và Tú Liên vẫn ra đón tôi, nắm tay tôi ấm áp. "Ngọc Lan, mấy năm nay bà sống tốt chứ? Vào đi, mọi người đang tụ họp cả rồi."
Trong hội trường, các cựu học sinh khoe con cái thành đạt, người thì con làm giám đốc, người thì con làm công chức. Đến lượt tôi, họ nhìn nhau ái ngại, vì ai cũng biết chuyện con trai tôi cờ bạc.
Đúng lúc ấy, Bích Mai xuất hiện, ăn mặc lộng lẫy, vênh váo bước tới.
"Ai đây? Chẳng phải Ngọc Lan bán giò hầm hay sao?" Ả cười khẩy. "Nghe nói giờ bà vớ được một ông chồng tài xế nghèo kiết xác? Nay cũng dám vác mặt tới đây à? Đúng là không biết xấu hổ."
Tú Liên bênh tôi: "Bích Mai, bà ăn nói vừa phải thôi. Tài xế thì sao? Nghề nghiệp không phân cao thấp."
"Chỉ có hạng người thấp kém mới suốt ngày ra rả 'không phân cao thấp'." Bích Mai bĩu môi. "Con trai bà ta là thằng nghiện cờ bạc, bà ta phải bán giò trả nợ giữa đường. Tôi chẳng thèm so đo với hạng người đó."
Rồi ả quay lên bục, õng ẹo: "Hôm nay tôi được nhà trường mời phát biểu với tư cách cựu học sinh danh dự — người duy nhất của lớp 12A2 năm ấy đỗ đại học đấy."
Tôi nắm chặt tay đến run. "Bích Mai, chính bà đã cướp suất đại học của tôi. Và người tố cáo tôi năm đó… cũng chính là bà!"
Cả hội trường xôn xao. Bích Mai cười nhạt: "Bà nói tôi vu khống? Có bằng chứng không? Cũng may năm đó hiệu trưởng đuổi bà, không thì hạng người như bà sẽ làm nhơ danh trường Trà Hương này."
Đúng lúc không khí căng thẳng nhất, thầy hiệu trưởng bước lên bục, hồ hởi thông báo:
"Kính thưa quý thầy cô và các cựu học sinh! Hôm nay, nhờ hồng phúc của một cựu học sinh trường ta, chủ tịch Tập đoàn Lộc Phát đã quyên góp một trăm tỷ đồng để mở rộng khuôn viên trường. Ngài ấy nói, đây là để tri ân một người học trò rất đặc biệt của Trà Hương."
Cả hội trường ồ lên. "Một trăm tỷ?" "Chủ tịch Lộc Phát người giàu nhất Giang Thành cơ à?" "Vị cựu học sinh đặc biệt ấy là ai vậy?"
Bích Mai cũng ngẩn ra, nhưng rồi ả lại nhanh trí vơ vào mình: "Chắc chắn là để tri ân tôi rồi. Tôi là niềm tự hào duy nhất của lớp mà."
Đúng lúc ấy, thằng Tuấn – con trai tôi – lù lù xuất hiện, mặt mày hớt hải.
"Mẹ! Con đang làm ăn thiếu chút vốn, mẹ cho con mượn hai trăm triệu được không?"
Cả hội trường lại xì xào. "Con trai Ngọc Lan đấy à?" "Vừa tới đã đòi tiền, đúng là ăn bám mẹ già."
Thằng Tuấn dúi vào tay tôi một chiếc điện thoại: "Mẹ, đây là quà con mua tặng mẹ, điện thoại mới nhất đấy. Mẹ nhìn vào màn hình cho con xác thực khuôn mặt cái…"
Tôi chưa hiểu gì thì ông Đông đã bước tới, giật lấy chiếc điện thoại.
"Dừng tay!" Giọng ông vang lên. "Xác thực khuôn mặt này là để vay tiền qua ứng dụng. Mọi người nhìn đi — cậu ta định dùng gương mặt mẹ mình để đăng ký khoản vay lừa đảo!"
Vừa lúc đó, bảo vệ nhà trường ập vào: "Chúng tôi nhận được báo cáo, có kẻ đang dùng ứng dụng vay tiền để lừa đảo ngay tại lễ kỷ niệm. Bắt giữ lại, đưa lên công an!"
Thằng Tuấn hoảng loạn: "Mẹ cứu con! Con không muốn đi tù!"
Cả hội trường chết lặng khi thầy hiệu trưởng chỉ mặt nó: "Các vị có biết kẻ lừa đảo này là ai không? Chính là con trai của Ngọc Lan — cũng là học trò cũ của trường ta."
Bích Mai được thể cười lớn: "Đấy! Mọi người thấy chưa? Ngọc Lan làm mẹ kiểu gì mà đẻ ra thằng con lừa đảo. Hồi đi học thì quan hệ bừa bãi, giờ con thì đi lừa đảo. Nhà bà đúng là dột từ nóc!"
Tôi đứng đó, vừa đau đớn vì đứa con, vừa nhục nhã trước bao ánh mắt. Nước mắt lăn dài. Chẳng lẽ, cả đời tôi mãi mãi phải cúi đầu?
Nhưng ông Đông đã bước lên, đứng chắn trước mặt tôi, quay xuống hội trường. Và giây phút ấy, mọi thứ bắt đầu đảo chiều.
Chương 12: Thanh Phong trở về
"Kính thưa các quý vị." Ông Đông cất giọng, trầm ấm mà đầy uy lực. "Trước khi lễ kỷ niệm tiếp tục, tôi xin công bố một sự thật đã bị chôn vùi suốt mấy chục năm."
Thầy hiệu trưởng vội chạy tới, cung kính: "Mời… mời khách quý của chúng ta, chủ tịch Tập đoàn Lộc Phát, ngài Trần Quốc Đông, lên phát biểu ạ!"
Cả hội trường như nổ tung.
"Chủ tịch?!"
"Ông tài xế… là chủ tịch Lộc Phát?!"
Tôi đứng chết trân, tim đập loạn. Bích Mai thì mặt cắt không còn giọt máu, chân mềm nhũn.
Ông Đông — không, chủ tịch Trần Quốc Đông — bước lên bục, ánh mắt điềm tĩnh quét khắp hội trường.
"Vâng, tôi là Trần Quốc Đông, chủ tịch Tập đoàn Lộc Phát. Nhưng hôm nay, tôi đứng đây còn với một thân phận khác." Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào tôi. "Người bạn qua thư năm xưa của Ngọc Lan, người ký tên là Thanh Phong… chính là tôi."
Tôi bàng hoàng, hai tay ôm lấy miệng. Thanh Phong… người bạn qua thư mà tôi tưởng đã lạc mất mấy chục năm… lại chính là người đàn ông đã cưới tôi, đã che chở cho tôi suốt những ngày qua?
"Năm ấy," ông Đông tiếp tục, giọng nghẹn lại, "tôi và Ngọc Lan chưa từng một lần gặp mặt. Chúng tôi chỉ viết thư cho nhau. Vậy nên chuyện tố cáo cô ấy 'thuê phòng, quan hệ bừa bãi' hoàn toàn là bịa đặt. Đó là một lời vu khống độc ác."
Ông rút ra một tập tài liệu, giơ cao: "Tôi đã cho điều tra. Đây là bằng chứng lá thư tố cáo giả mạo năm xưa. Nét chữ, dấu vân tay đều trùng khớp với một người." Ông chỉ thẳng vào Bích Mai. "Chính là Bích Mai. Cô ta vu khống Ngọc Lan để cướp suất đại học. Cô ta sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật."
Cả hội trường vỡ oà. "Đáng đời!" "Hoá ra bao năm nay là oan cho Ngọc Lan!" Những ánh mắt khinh miệt dành cho tôi khi nãy, giờ chuyển sang phẫn nộ với Bích Mai.
Bích Mai loạng choạng lùi lại. Ả vẫn chưa cam lòng, gào lên tuyệt vọng: "Không! Không thể nào! Tôi mới là người thành đạt! Tôi là cựu học sinh danh dự!"
Nhưng chẳng ai còn nghe ả. Bảo vệ tiến tới, mời ả ra ngoài để làm việc với cơ quan chức năng.
Ông Đông quay xuống hội trường, giọng vang vọng: "May mà ông trời cho tôi thêm một cơ hội, để gặp lại Bạch Liên của tôi — cũng chính là Ngọc Lan. Tôi tuyên bố quyên góp một trăm tỷ để trường Trà Hương mở rộng khuôn viên. Toà giảng đường mới sẽ mang tên: Toà Nhà Ngọc Lan."
Cả hội trường vỗ tay như sấm.
*
Giữa lúc ấy, thằng Tuấn – con trai tôi – bị bảo vệ giữ chặt, mặt tái mét. Nhưng nó bỗng vùng ra, chạy tới quỳ sụp trước mặt tôi.
"Mẹ! Con sai rồi. Con nghiện cờ bạc, con tham tiền, con đã lừa mẹ hết lần này đến lần khác. Nhưng con… con không thể để mẹ chịu nhục thêm nữa." Nó khóc nức nở. "Hôm nay, để con bảo vệ mẹ một lần."
Hoá ra, đằng sau tất cả những màn ức hiếp gần đây, còn có bàn tay của Bích Mai giật dây, thuê cả xã hội đen. Và ả từng lôi kéo thằng Tuấn hợp tác hại tôi để lấy tài sản. Nhưng đến phút cuối, dù có nghiện cờ bạc, dù có tham tiền, thằng Tuấn vẫn không nỡ xuống tay với người mẹ đã tần tảo nuôi nó khôn lớn.
"Mẹ, con thề, con sẽ bỏ cờ bạc. Kiếp này con là đứa con bất hiếu, kiếp sau con nguyện làm con của mẹ để báo đáp." Nó dập đầu, trán ứa máu.
Tôi ôm lấy con, nước mắt giàn giụa. Dù nó có lỗi lầm chồng chất, nó vẫn là đứa con tôi rứt ruột đẻ ra. Giây phút nó biết quay đầu, lòng người mẹ trong tôi lại mềm ra.
Ông Đông đặt tay lên vai thằng Tuấn: "Biết quay đầu là bờ. Cậu vào trại cai nghiện cờ bạc, làm lại từ đầu. Chỉ cần cậu thật lòng hối cải, tôi sẽ cho cậu một cơ hội tự nuôi sống mình bằng đôi tay lương thiện."
*
Buổi chiều hôm ấy, dưới ánh nắng vàng rực rỡ trước cổng trường Trà Hương, ông Đông nắm tay tôi, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
"Bạch Liên," ông nói, ánh mắt long lanh, "năm xưa tôi từng hứa, sẽ cho em khoác lên mình bộ váy cưới đẹp nhất, và cưới em một cách đàng hoàng. Bao nhiêu năm trôi qua, tôi chưa từng quên. Bây giờ, tôi muốn thực hiện lời hứa ấy."
Ông quỳ một gối, mở chiếc hộp nhung. "Ngọc Lan, em có bằng lòng cùng anh đi hết nửa đời còn lại không? Anh đã sang tên toàn bộ tài sản và Tập đoàn Lộc Phát cho em. Nhưng anh chỉ mong một điều — được ở bên em, dù giàu sang hay nghèo khó."
Tôi bật khóc. "Anh… anh chuyển hết tài sản cho tôi? Sao anh dại thế?"
"Vì em xứng đáng." Ông cười hiền. "Nửa đời trước, anh vô tình để em chịu oan ức. Xin cho anh nửa đời sau để bù đắp cho em."
Bin từ đâu chạy tới, vỗ tay reo hò: "Bà nội đồng ý ông nội đi! Đồng ý đi!"
Tôi nhìn người đàn ông đã âm thầm che chở mình, nhìn thằng bé đã mang lại cho tôi một mái nhà, và gật đầu trong nước mắt.
"Tôi đồng ý."
*
Đám cưới của chúng tôi được tổ chức long trọng nhất Giang Thành. Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng muốt, cổ đeo sợi dây chuyền Trái Tim Bạch Liên. Trong gương, người phụ nữ từng bị cả thế giới khinh rẻ, giờ rạng ngời như một cô dâu thật sự.
Ông Đông nắm tay tôi, khẽ nói bên tai: "Bạch Liên, anh đã giữ đúng lời hứa. Chiếc váy cưới đẹp nhất, và một đám cưới đàng hoàng nhất — dành cho em."
Tôi tựa đầu vào vai ông, mỉm cười. Hoá ra, người tài xế nghèo khoác áo bạc màu năm ấy, chính là định mệnh mà cả đời tôi hằng mong đợi.
Và tôi hiểu ra một điều: trên đời này, thứ đáng quý nhất không phải là tiền bạc hay địa vị, mà là một tấm lòng chân thành — thứ mà tôi đã trao đi khi chẳng biết ông là ai, và cũng là thứ đã đưa ông trở về bên tôi.
— HẾT —


