
Tổng Tài Về Nước Tìm Lại Tình Đầu, Chết Lặng Khi Thấy Cô Bị Chèn Ép Làm Nhục
"Biết điều thì ngoan ngoãn đi theo bọn tao. Không thì đưa đi chơi một chút, cho mày biết thế nào là lễ độ."
Tiếng gằn khàn khàn vang lên trong con hẻm sau khu chợ đêm, nơi ánh đèn vàng vọt hắt xuống mặt đường loang lổ nước mưa. Bốn gã đàn ông xăm trổ đứng vây thành nửa vòng cung, chặn đường một cô gái gầy gò trong chiếc áo khoác cũ. Cô lùi lại, lưng chạm vào bức tường gạch lạnh, nhưng ánh mắt thì không hề cụp xuống.
"Tiền cha tôi nợ, tôi trả xong từ lâu rồi." Giọng cô khản đặc nhưng cứng cỏi. "Đó là tiền thím tôi vay, không nên bắt tôi gánh."
"Thím cô mượn dưới danh nghĩa cha cô. Cha cô chết rồi, mẹ cô cũng chết rồi." Gã cầm đầu nhếch mép, phả khói thuốc vào mặt cô. "Vậy thì cô là người nhà họ Lâm duy nhất còn sống. Nợ của nhà họ Lâm, cô không gánh thì ai gánh?"
"Tôi vừa ra tù ba ngày. Trong người tôi không có nổi năm trăm nghìn."
"Không có tiền thì có người." Gã liếc thân hình cô từ trên xuống dưới, cái nhìn nhớp nháp khiến cô nổi da gà. "Ban Thanh Long đang cần hàng mới. Một đứa con gái vừa ra tù, chẳng ai thèm rước, đem bán đi cũng đủ trừ một khoản. Cởi áo khoác ra, để bọn anh xem hàng còn tốt không."
"Các người dám."
Một gã khác đã vòng ra sau lưng cô, bàn tay thô ráp chộp lấy vai áo. Vải rách đánh soạt. Cô gái vùng vẫy, móng tay cào vào cánh tay hắn, nhưng sức của một người con gái sao chống lại được bốn gã đàn ông. Chúng cười hô hố, xô cô ngã sấp xuống mặt đường. Đầu gối cô trầy trên nền bê tông, máu rịn ra qua lớp quần bạc màu.
"Kêu đi, kêu đi. Ở khu này chẳng ai dám dây với hội Hòa Thắng đâu."
Cô cắn răng, không kêu. Bảy năm nay cô đã học được rằng nước mắt và tiếng kêu chẳng bao giờ cứu được ai. Cô chỉ nghiến chặt hàm, trừng mắt nhìn lên, ánh mắt như con thú bị dồn vào góc tường vẫn chực chờ cắn trả.
Chính lúc ấy, một luồng sáng trắng quét ngang con hẻm.
Một chiếc xe đen bóng loáng, dài và thấp, trườn vào miệng hẻm không một tiếng động thừa, chỉ có tiếng lốp nghiến nhẹ trên mặt nước. Đèn pha rọi thẳng vào đám người, khiến tất cả phải nheo mắt. Cửa xe mở ra.
Người bước xuống mặc một bộ vest sẫm màu cắt may hoàn hảo, dáng cao, vai rộng, bước chân chậm rãi mà từng bước như đóng đinh xuống nền hẻm. Anh không vội. Anh nhìn cảnh tượng trước mắt — cô gái quỳ dưới đất, áo rách, đầu gối rỉ máu, bốn gã đàn ông đứng quanh — và gương mặt lịch lãm ấy từ từ đông cứng lại thành một tảng băng.
"Buông cô ấy ra." Anh nói, rất khẽ.
Gã cầm đầu quay lại, định gằn giọng, nhưng khi nhìn rõ mặt người mới đến thì nuốt ngược câu chửi vào cổ họng. Nó không biết người này là ai, nhưng bộ vest đó, chiếc xe đó, và nhất là đôi mắt đó — đôi mắt của một người đã quen ra lệnh và quen thấy người khác cúi đầu — khiến sống lưng nó lạnh toát.
"Anh... anh là ai? Đây là chuyện của hội Hòa Thắng, ông bạn đừng xen vào cho phiền."
Người đàn ông không trả lời. Anh bước tới, cởi chiếc áo vest trên người, khoác lên vai cô gái đang run, che đi mảng vai trần lộ ra sau lớp áo rách. Rồi anh mới ngẩng lên, và lần này giọng anh mang theo băng giá của cả một mùa đông.
"Tôi hỏi lại một lần cuối. Đứa nào vừa động vào cô ấy?"
Không ai trả lời. Bốn gã lùi lại nửa bước, theo bản năng.
Anh đưa tay vào túi quần, rút ra một tấm danh thiếp mỏng, búng nhẹ xuống đất trước mặt gã cầm đầu. Tấm thiếp lật ngửa, dưới ánh đèn pha hiện ra một cái tên và một logo tập đoàn mà bất cứ ai đọc báo tài chính trong thành phố này đều nhận ra.
"Về nói với chủ nợ của các người. Từ đêm nay, khoản nợ của nhà họ Lâm, tôi mua lại toàn bộ." Anh cúi xuống, đỡ cô gái đứng dậy, cẩn thận như nâng một thứ dễ vỡ. "Và người con gái này, kẻ nào chạm vào cô ấy thêm một lần nữa, tôi sẽ khiến cả hội Hòa Thắng phải trả giá."
Cô gái ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nhìn rõ mặt ân nhân. Và cô chết lặng.
Bảy năm rồi. Bảy năm cô tưởng đã chôn khuôn mặt ấy xuống đáy lòng, cùng với tuổi mười tám, cùng với căn nhà cũ, cùng với lời hứa mà cô đã tự nhủ mình phải quên đi. Vậy mà giờ đây, khuôn mặt ấy đang ở ngay trước mắt, chỉ khác là đã trưởng thành, đã sắc lạnh, đã khoác lên mình quyền lực của cả một đế chế.
"Giang... Trú?" Cô thì thầm, gần như không thành tiếng.
Người đàn ông khựng lại. Đôi mắt băng giá của anh, khi nghe thấy cái tên mình từ đôi môi khô nứt ấy, bỗng dao động. Anh nhìn kỹ gương mặt lấm lem của cô, nhìn vết sẹo mờ nơi khóe mắt, nhìn đôi mắt vẫn ương ngạnh y như ngày xưa.
"Dạ Dạ." Anh gọi, và giọng người đàn ông quyền lực nhất thành phố khẽ vỡ ra. "Là em."
Bảy năm trước, anh rời khỏi đất nước này với một lời hứa chưa kịp nói. Anh đã đi tìm cô suốt bảy năm. Và khi cuối cùng cũng tìm thấy, thứ chờ đón anh không phải nụ cười của tình đầu, mà là cảnh cô quỳ dưới đất, bị người ta xé áo giữa con hẻm bẩn thỉu.
Anh siết chặt bàn tay lạnh giá của cô trong tay mình. Trong lòng người đàn ông ấy, một cơn giận âm ỉ đang cháy, lặng lẽ mà tàn khốc.
Ai đã đẩy cô đến nông nỗi này? Bảy năm qua, đã có chuyện gì xảy ra với người con gái của anh?
Anh sẽ tìm ra. Và anh sẽ khiến từng kẻ đã làm nhục cô phải trả món nợ đó, từng đồng một.
Chương 2: Người từng cứu, người từng nợ
Căn hộ nằm trên tầng ba mươi hai của một tòa nhà nhìn ra cả thành phố. Đèn đêm trải dài dưới chân như một dòng sông ánh sáng. Lâm Dạ Dạ ngồi thu mình trên chiếc ghế bành rộng, tay vẫn ôm chặt chiếc áo vest của Giang Trú, mùi nước hoa lạnh và sạch của anh phảng phất trên vai.
"Đầu gối em." Giang Trú quỳ một chân xuống trước mặt cô, tay cầm bông băng và lọ cồn. "Đưa ra đây, anh xử lý cho."
"Không cần. Vết xước nhỏ thôi." Cô co chân lại.
"Dạ Dạ." Anh ngước lên, ánh mắt vừa mềm vừa cương quyết. "Bảy năm nay em quen tự chịu một mình rồi phải không? Đêm nay thì không. Đưa chân ra."
Cô ngập ngừng, rồi cuối cùng cũng duỗi chân. Anh nhẹ nhàng vén ống quần rách lên, lau sạch vết máu đã khô, thổi khẽ vào chỗ trầy khi bôi cồn xót. Bàn tay người đàn ông ấy vốn quen ký những hợp đồng trăm tỉ, giờ lại run rẩy vì sợ làm cô đau.
"Sao anh về?" Cô hỏi, mắt nhìn ra ngoài cửa kính. "Nghe nói anh sang bên kia làm ăn lớn lắm rồi."
"Anh về để tìm em." Anh đáp gọn, không vòng vo. "Bảy năm trước, cái đêm anh phải theo gia đình rời khỏi đây, anh chưa kịp nói với em một câu. Anh cứ nghĩ mình còn thời gian. Rồi anh mất liên lạc với em. Nhà cũ của em bị bán, hàng xóm bảo cả nhà em gặp chuyện. Anh thuê người tìm suốt bảy năm."
Cô im lặng thật lâu. Trong khoảng lặng ấy, cả một quá khứ nặng nề trườn qua giữa hai người.
"Cha mẹ em mất trong một vụ tai nạn năm em mười tám tuổi." Cô nói, giọng phẳng lặng đến đáng sợ, như thể đang kể chuyện của người khác. "Sau đó thím em ôm hết tài sản, vay nợ khắp nơi dưới danh nghĩa cha em, rồi đẩy hết cho em. Em còn một đứa em gái nhỏ. Để nuôi nó, em làm đủ nghề. Rồi... em vướng vào một vụ án. Người ta gài em. Em ngồi tù ba năm."
Bàn tay Giang Trú siết chặt lọ cồn đến trắng cả khớp ngón.
"Trong tù em bị bắt nạt." Cô vén tay áo lên, để lộ một vệt sẹo bỏng dài trên cẳng tay. "Nhưng em sống được. Ra tù ba ngày, thím em đã bán em cho ban Thanh Long để trừ nợ. Đêm nay là lần thứ hai chúng nó tới bắt em đi. Nếu không có anh..."
"Đừng nói nữa." Anh đứng bật dậy, quay lưng lại, hai vai căng cứng. Cô nghe thấy hơi thở anh nặng nề. "Anh xin lỗi. Anh đến muộn quá."
"Không phải lỗi của anh."
"Là lỗi của anh." Anh quay lại, và trong đôi mắt người đàn ông ấy có thứ gì đó đỏ hoe. "Nếu bảy năm trước anh không đi, nếu anh tìm được em sớm hơn, em đã không phải chịu những chuyện đó. Từ hôm nay, Dạ Dạ, em không cần trả nợ cho ai nữa. Không cần bán mình cho ai nữa. Khoản nợ của nhà họ Lâm, anh đã mua lại. Từ giờ anh là chủ nợ duy nhất của em."
Cô ngẩng lên, khóe môi nhếch một nụ cười mệt mỏi. "Vậy anh muốn em trả nợ bằng gì?"
Câu hỏi ấy khiến không khí đông lại. Bảy năm khổ ải đã dạy cô hoài nghi mọi lòng tốt trên đời. Không ai cho không ai cái gì. Kể cả người con trai từng khiến trái tim mười tám tuổi của cô đập loạn nhịp.
Giang Trú nhìn cô, hiểu ngay cái ý tứ chua chát trong ánh mắt ấy. Anh không giận. Anh chỉ thấy đau.
"Anh không cần em trả gì cả." Anh nói chậm rãi, từng chữ. "Anh chỉ cần em sống cho tử tế. Anh cần em ở một nơi an toàn, ngủ đủ giấc, ăn đủ bữa, và không phải sợ hãi khi có tiếng gõ cửa. Chỉ vậy thôi. Còn nợ nần, để anh lo."
Cô nhìn anh, cố tìm trong gương mặt ấy một dấu vết của sự giả dối, một toan tính giấu sau lời ngọt ngào. Nhưng không có. Chỉ có sự thành khẩn mà cô đã lâu lắm rồi không được thấy ở một con người.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.
"Em gái của cô đang ở chỗ chúng tôi. Nếu cô không quay lại trả nợ, chưa chắc con bé còn nguyên vẹn. Ngày mai, đến ban Thanh Long."
Mặt cô tái đi. Cô bật dậy, chiếc áo vest tuột khỏi vai.
"Sao thế?" Giang Trú lập tức tới bên.
"Em gái em." Giọng cô run bắn. "Chúng nó giữ em gái em. Em phải đi."
Anh giằng lấy điện thoại, đọc dòng tin nhắn, và một lần nữa gương mặt anh phủ băng.
"Em không đi đâu cả." Anh nắm vai cô. "Em gái em tên gì, bao nhiêu tuổi, chúng nó giữ ở đâu — nói cho anh biết. Ngày mai anh sẽ đưa em đến ban Thanh Long. Nhưng không phải để em quỳ xuống. Mà để anh đón con bé về."
Cô ngẩng lên nhìn anh, và trong đôi mắt đã khô cạn nước mắt suốt bảy năm ấy, lần đầu tiên có một tia sáng mong manh của hy vọng.
"Anh không hiểu ban Thanh Long đâu, Giang Trú. Đó là băng nhóm khét tiếng nhất Giang Thành."
Anh khẽ cười, một nụ cười lạnh mà tự tin. "Còn anh, khét tiếng khắp hai đất nước, em quên rồi sao?"
Chương 3: Đến hang cọp
Ban Thanh Long chiếm cả một tầng của khu phức hợp cũ ở phía đông Giang Thành. Thang máy dừng ở tầng trên cùng, cửa mở ra một hành lang tối om khói thuốc, hai bên là những gã đàn ông ngồi gác chân lên bàn, đao kiếm treo trên tường như một thứ trưng bày phô trương.
Lâm Dạ Dạ đi phía sau Giang Trú, tim đập thình thịch. Cô đã tưởng tượng đủ mọi kịch bản kinh hoàng cho ngày hôm nay. Nhưng cô không tưởng tượng nổi cảnh Giang Trú bước vào đây thong dong như bước vào phòng họp của chính mình.
"Ba Công đâu?" Anh hỏi, không thèm nhìn đám đàn em.
Một gã to con chặn trước mặt. "Ông là ai mà đòi gặp Ba Công?"
Giang Trú không đáp. Anh chỉ đưa mắt về phía trợ lý đi cùng — một người đàn ông điềm tĩnh tên Dương. Dương bước lên, đặt một chiếc cặp da lên bàn, mở ra. Bên trong là những xấp giấy tờ đóng dấu đỏ.
"Đây là toàn bộ giấy nợ mà nhà họ Lâm thiếu các bên, tập đoàn của cậu Giang đã thu mua sạch trong đêm qua." Dương nói. "Bao gồm cả khoản mà cô Lâm bị các anh dùng để ép bán. Về mặt pháp lý, từ giờ cô ấy không nợ ban Thanh Long một xu nào."
Cửa phòng trong bật mở. Một lão già gầy gò, tóc bạc, tay cầm điếu xì gà, chậm rãi bước ra. Đó là Ba Công, thủ lĩnh ban Thanh Long. Lão nhìn Giang Trú, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia tính toán.
"Cậu Giang trẻ tuổi mà đã dám một mình xông vào địa bàn của lão phu." Ba Công cười khà khà. "Gan lớn đấy. Nhưng con bé họ Lâm này, chính lão phu đã điểm mặt. Lão thích nó. Nợ nần là một chuyện, cái lão muốn là một đêm với nó. Nó mà hầu lão chu đáo, mọi khoản nợ nhà họ Lâm lão xóa sạch."
Lâm Dạ Dạ nắm chặt vạt áo, móng tay bấm vào lòng bàn tay. Nhưng Giang Trú chỉ khẽ nghiêng đầu, và nụ cười trên môi anh không thay đổi.
"Ba Công." Anh nói. "Ông sống đến tuổi này, chắc cũng hiểu một điều: có những món hàng nhìn thì rẻ, nhưng động vào là mất mạng. Cô ấy là món hàng đó."
"Cậu dọa lão à?"
"Không." Giang Trú búng nhẹ một tấm thẻ nhớ lên bàn. "Đây là bản sao lưu toàn bộ giao dịch rửa tiền của ban Thanh Long qua sáu công ty ma trong ba năm qua. Bản gốc đang nằm trên máy chủ ở nước ngoài, hẹn giờ tự động gửi cho cơ quan điều tra nếu tôi không nhập mật khẩu mỗi hai mươi tư giờ." Anh nhìn thẳng vào mắt lão già. "Ông giữ con bé, tôi giữ mạng của ông. Đổi không?"
Cả căn phòng lặng như tờ. Đám đàn em nhìn Ba Công, chờ một cái phất tay để rút dao. Nhưng lão già chỉ ngồi đó, hút một hơi xì gà thật dài, rồi bật cười.
"Hảo hán. Đúng là hảo hán." Lão phẩy tay. "Được, hôm nay lão nể mặt cậu. Dẫn con bé đi. Nhưng cậu Giang này, sông có khúc, người có lúc. Mong sau này còn gặp lại."
"Còn em gái cô ấy." Giang Trú không nhúc nhích. "Ông giữ ở đâu, giao ra."
Ba Công nheo mắt, rồi hất hàm với một tên đàn em. Lát sau, một bé gái chừng mười tuổi được dẫn ra, tóc rối bù, mặt tái mét, nhưng vừa nhìn thấy Lâm Dạ Dạ thì òa lên chạy tới.
"Chị ơi!"
Lâm Dạ Dạ ôm chầm lấy em, nước mắt bao năm nén lại giờ vỡ òa. "Chị đây, chị đây rồi. Không sao nữa, không sao nữa rồi."
Giang Trú đứng nhìn hai chị em, gương mặt lạnh lùng của anh dịu lại. Anh khẽ đặt tay lên đầu bé gái. "Đi thôi. Về nhà."
Ra đến bãi xe, khi cánh cửa xe đen đóng lại ngăn cách họ với cái thế giới tăm tối phía sau, Lâm Dạ Dạ mới dám thở. Cô ôm em gái vào lòng, quay sang nhìn người đàn ông ngồi cạnh.
"Tại sao?" Cô hỏi, giọng nghẹn. "Tại sao anh làm tất cả những chuyện này cho em? Anh bỏ ra không biết bao nhiêu tiền, còn liều mạng vào tận hang cọp. Em là gì của anh mà anh phải làm vậy?"
Giang Trú nhìn ra ngoài cửa kính, thành phố lướt qua trong ánh chiều. Rất lâu sau anh mới đáp, giọng trầm khẽ.
"Năm em mười tám, anh mười chín. Anh hứa sẽ đưa em rời khỏi cái xóm nghèo đó, cho em một cuộc đời không phải cúi đầu trước ai. Rồi anh thất hứa. Bảy năm qua, mỗi đêm anh đều tự hỏi em đang ở đâu, sống thế nào, có bị ai bắt nạt không." Anh quay lại nhìn cô. "Giờ anh biết rồi. Và anh sẽ trả cho em món nợ ấy, dù có mất bao nhiêu."
Cô nhìn anh, trái tim chai sạn bảy năm bỗng nhức nhối một cách xa lạ.
Nhưng ngay khi ấy, một ý nghĩ lạnh lẽo len vào đầu cô. Đời này cô đã học được rằng, những người đàn ông quyền lực không bao giờ cho đi mà không mong nhận lại. Giang Trú của bảy năm trước và người đàn ông ngồi cạnh cô bây giờ, liệu có còn là một?
Cô không biết. Cô chỉ biết, lần đầu tiên sau bảy năm, cô và em gái được ngủ dưới một mái nhà an toàn.
Chương 4: Người anh trai mặc sắc phục
Giang Trú đưa hai chị em về một căn biệt thự nhỏ nằm trong khu yên tĩnh ven hồ. "Đây là một trong những căn nhà của anh. An toàn tuyệt đối." Anh nói. "Em và em gái cứ ở đây. Người giúp việc, bảo vệ, mọi thứ anh đã sắp xếp. Đợi anh giải quyết dứt điểm mấy chuyện còn lại rồi tính tiếp."
Buổi tối đầu tiên trong căn nhà mới, Lâm Dạ Dạ đứng bên cửa sổ nhìn ra mặt hồ phẳng lặng, lần đầu tiên trong nhiều năm cảm thấy một sự bình yên xa lạ. Em gái cô đã ngủ say trong căn phòng hồng phấn đầy thú bông mà Giang Trú chuẩn bị sẵn. Cô không hiểu vì sao một người đàn ông bận trăm công nghìn việc lại tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ như thế.
Nhưng bình yên không kéo dài lâu.
Sáng hôm sau, khi cô đang chuẩn bị bữa sáng, chuông cửa reo. Bảo vệ báo có một vị khách. Một người đàn ông mặc sắc phục cảnh sát, dáng người cao, gương mặt điển trai lạnh lùng, đeo lon thanh tra.
"Chào cô." Anh ta lịch sự cúi đầu, nhưng ánh mắt sắc như dao. "Tôi là Giang Vũ Hoa. Anh trai của Giang Trú."
Lâm Dạ Dạ ngạc nhiên. Cô chưa từng nghe Giang Trú nhắc mình có một người anh làm cảnh sát.
"Anh ấy... không có nhà ạ." Cô đáp.
"Tôi không tìm nó. Tôi tìm cô." Giang Vũ Hoa bước vào phòng khách mà không đợi mời, ngồi xuống ghế, gác chân, ánh mắt quét khắp căn phòng như đang thẩm định một hiện trường. "Cô Lâm Dạ Dạ, hai mươi lăm tuổi, có tiền án, vừa ra tù. Em trai tôi bỏ ra một khoản tiền lớn để mua nợ và dọn cô về đây. Cô có biết vì sao không?"
"Anh ấy là ân nhân của tôi."
"Ân nhân?" Giang Vũ Hoa cười khẽ, một nụ cười khiến người ta ớn lạnh. "Cô Lâm, tôi khuyên cô một câu, coi như vì cái tương lai còn lại của cô. Rời xa Giang Trú đi. Càng xa càng tốt."
"Vì sao?"
"Vì thằng em cùng cha khác mẹ của tôi không phải người tốt như vẻ bề ngoài." Anh ta chồm người tới, hạ giọng. "Cô có biết trong tay nó có bao nhiêu mạng người không? Cô có biết cái tập đoàn hào nhoáng đó xây trên nền gì không? Nó cứu cô không phải vì lòng tốt. Nó đang dùng cô cho một mục đích nào đó. Rồi sẽ đến ngày cô hối hận."
Lâm Dạ Dạ nhìn người thanh tra trước mặt. Cô đã gặp đủ loại người trong đời để biết khi nào một lời cảnh báo là thật lòng, và khi nào nó là mưu mô. Nhưng gương mặt Giang Vũ Hoa quá bình thản, quá đúng mực, khiến cô không đọc được gì.
"Cảm ơn thanh tra đã nhắc." Cô đáp, giữ giọng lịch sự. "Nhưng anh ấy đã cứu tôi và em gái tôi khỏi ban Thanh Long. Còn anh, một người anh trai, bảy năm qua ở đâu khi em trai mình cần?"
Đôi mắt Giang Vũ Hoa tối lại trong một khoảnh khắc. Rồi anh ta đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sắc phục.
"Cô sẽ hiểu thôi." Anh ta nói. "Chỉ mong đến lúc đó chưa quá muộn."
Vừa lúc ấy, cửa mở. Giang Trú bước vào, và khi thấy anh trai mình đang ở đây, gương mặt anh lập tức phủ một tầng băng.
"Anh đến đây làm gì?"
"Thăm bạn gái của em thôi." Giang Vũ Hoa nhún vai, giọng nhẹ tênh nhưng lời thì đầy gai. "Một cô gái vừa ra tù, có tiền án. Em chọn khéo đấy. Ba mà biết em dây dưa với loại người này, chắc ông cụ lại lên cơn đau tim."
"Anh không được nói về cô ấy như thế." Giang Trú tiến lên một bước, giọng gằn từng chữ. "Cô ấy sạch sẽ hơn bất cứ ai trong cái gia đình này. Kể cả anh."
Hai anh em đứng đối mặt, và Lâm Dạ Dạ cảm nhận được giữa họ không phải tình thân, mà là một mối thù âm ỉ đã tích tụ từ rất lâu, sâu đến tận xương tủy.
"Được thôi." Giang Vũ Hoa mỉm cười, đi ngang qua em trai ra cửa. Đến ngưỡng cửa, anh ta dừng lại, quay đầu nhìn Lâm Dạ Dạ. "Cô Lâm, lời tôi nói vẫn còn giá trị. Khi nào cô nhận ra con người thật của nó, cứ đến tìm tôi. Cửa nhà tôi luôn mở cho một người biết chọn đúng bên."
Cửa đóng lại. Trong phòng khách chỉ còn Giang Trú và Lâm Dạ Dạ.
"Anh và anh ấy..." Cô ngập ngừng.
"Anh và ông ta không hợp nhau. Từ nhỏ." Giang Trú đáp cụt ngủn, không muốn nói thêm. Nhưng cô thấy nắm tay anh siết chặt bên hông, các khớp ngón tay trắng bệch.
"Ông ta nói gì với em?" Anh hỏi.
Lâm Dạ Dạ nhìn anh, cân nhắc. Rồi cô lắc đầu. "Không có gì. Chỉ hỏi thăm vài câu."
Cô không biết vì sao mình lại giấu. Có lẽ vì trong sâu thẳm, cô tin người đàn ông đã liều mạng vào hang cọp cứu em gái cô hơn là tin người anh trai mặc sắc phục với nụ cười lạnh lẽo kia.
Nhưng lời cảnh báo của Giang Vũ Hoa vẫn văng vẳng trong đầu cô suốt cả ngày hôm đó, như một hạt mầm hoài nghi được gieo xuống, chờ ngày nảy mầm.
Chương 5: Vết sẹo và một buổi tối
Những ngày sau đó trôi qua trong một sự yên bình mà Lâm Dạ Dạ chưa từng dám mơ. Em gái cô được đưa đến một ngôi trường tốt, mỗi chiều Giang Trú lại cho tài xế đón bé về. Có hôm anh tự lái xe tới, mang theo một chiếc kẹp tóc hình dâu tây mà bé gái thích mê.
"Sao anh biết em thích dâu tây?" Bé gái tròn mắt.
"Vì chị em hồi bằng tuổi em cũng thích dâu tây." Giang Trú cười, đưa mắt sang Lâm Dạ Dạ đang đứng ở cửa bếp. "Ăn dâu đến nỗi môi lúc nào cũng đỏ."
Lâm Dạ Dạ đỏ mặt quay đi. Bảy năm rồi không ai còn nhớ những chuyện vụn vặt như thế về cô. Vậy mà anh nhớ.
Buổi tối, khi em gái đã ngủ, Giang Trú ở lại uống trà. Anh ngồi ở phòng khách, tháo cà vạt, cởi khuy áo trên cùng, trông bớt xa cách hơn hẳn con người mặc vest lạnh lùng ban ngày.
"Tay em." Anh bỗng nói, mắt dừng lại ở vết sẹo bỏng dài trên cẳng tay cô khi cô rót trà. "Trong tù?"
Cô rụt tay lại theo phản xạ. "Không sao. Chuyện cũ rồi."
"Kể anh nghe." Anh nói khẽ. "Anh muốn biết bảy năm qua em đã trải qua những gì. Đừng giấu anh."
Cô im lặng một lúc lâu. Rồi, không hiểu vì sao, có lẽ vì ánh mắt anh quá đỗi kiên nhẫn, cô bắt đầu kể. Về những đêm trong trại giam khi bị mấy kẻ cầm đầu đè xuống, dí thuốc lá đang cháy vào tay để "dạy dỗ đứa mới". Về những bữa ăn nhường hết cho một bà mẹ trẻ cùng phòng bị bệnh. Về nỗi sợ mỗi lần nghĩ đến em gái ở bên ngoài, không biết đang bị ai lợi dụng.
Cô kể bằng giọng phẳng lặng, như đọc một bản khai. Nhưng Giang Trú thì nghe với hai bàn tay siết chặt đến run.
"Đủ rồi." Cuối cùng anh ngắt lời, giọng khàn đi. "Đừng kể nữa. Anh không chịu nổi."
Cô ngước lên, ngạc nhiên khi thấy mắt người đàn ông ấy đỏ hoe.
"Anh khóc à?" Cô hỏi, gần như bật cười vì không tin nổi. "Một tổng tài như anh mà cũng biết khóc?"
"Vì là em." Anh đáp, không né tránh. "Nếu là chuyện của người khác, anh sẽ không rơi một giọt nước mắt. Nhưng là em, Dạ Dạ. Là em phải chịu những chuyện đó, trong khi lẽ ra anh phải ở bên cạnh em."
Cô cúi đầu, không dám nhìn anh. Trong lòng cô có thứ gì đó tan chảy, một lớp băng đã đóng suốt bảy năm.
"Anh Trú." Cô gọi khẽ. "Em không hiểu. Người như anh, giàu có, quyền lực, muốn cô gái nào chẳng được. Sao lại là em? Một đứa con gái vừa ra tù, mang tiền án, không có gì trong tay ngoài một đứa em phải nuôi."
Giang Trú đặt tách trà xuống. Anh nhìn cô rất lâu, ánh mắt trong đêm sâu thẳm.
"Em còn nhớ cái đêm trước khi anh đi không?" Anh hỏi. "Anh mười chín tuổi, đứng dưới gốc cây bàng trước nhà em, không dám vào. Anh cầm trong tay một cái vòng bạc rẻ tiền mua bằng tiền làm thêm cả tháng. Anh định tặng em, định nói với em một câu. Nhưng bố anh gọi về gấp, ép anh lên máy bay ngay đêm đó. Anh chưa kịp nói."
Cô ngẩng phắt lên. "Cái vòng bạc..."
"Anh vẫn giữ." Anh rút từ túi áo ngực ra một chiếc vòng bạc đã xỉn màu theo năm tháng. "Bảy năm nay anh mang nó theo khắp nơi. Câu anh chưa kịp nói năm đó, giờ anh nói. Dạ Dạ, anh thích em. Từ năm mười chín tuổi cho đến bây giờ, anh chưa bao giờ thôi thích em."
Cả căn phòng lặng đi. Chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng tim cô đập.
Lâm Dạ Dạ nhìn chiếc vòng bạc cũ kỹ nằm trong lòng bàn tay chai sạn của người đàn ông giàu có nhất mà cô từng gặp. Và cô hiểu, có những thứ tiền bạc không mua được — như một tấm lòng đã đợi bảy năm.
"Anh Trú." Nước mắt cô rơi xuống, lần đầu tiên không phải vì đau đớn. "Em... em không xứng."
"Đừng nói thế." Anh nắm lấy tay cô, đeo chiếc vòng bạc vào cổ tay gầy guộc của cô. Nó vừa khít, như thể được làm ra để dành cho cô. "Trên đời này không ai xứng với em hơn chính em. Còn anh, anh chỉ mong được đứng bên cạnh em, che chở cho em, cả đời."
Đêm đó, dưới ánh đèn vàng ấm áp của căn nhà ven hồ, hai trái tim đã lạc mất nhau bảy năm cuối cùng cũng chạm được vào nhau.
Nhưng bên ngoài cửa sổ, trong bóng tối của con đường ven hồ, một chiếc xe cảnh sát đỗ im lìm. Giang Vũ Hoa ngồi sau tay lái, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào ô cửa sáng đèn, ngón tay gõ đều lên vô lăng.
"Hạnh phúc quá nhỉ." Anh ta lẩm bẩm, nụ cười trên môi không chạm tới đáy mắt. "Cứ hạnh phúc đi. Rồi xem được bao lâu."
Chương 6: Bữa tiệc mừng thọ
Cha của Giang Trú và Giang Vũ Hoa — ông Giang, hội trưởng hội Hòa Thắng — tổ chức tiệc mừng thọ. Đó là sự kiện lớn nhất trong năm của giới thượng lưu Giang Thành. Giang Trú muốn đưa Lâm Dạ Dạ tới, chính thức giới thiệu cô với gia đình.
"Anh chắc chứ?" Cô lo lắng khi ngồi trên xe. "Em là ai chứ. Cả nhà anh sẽ khinh em."
"Em là người anh chọn." Giang Trú siết tay cô. "Ai khinh em, người đó phải bước qua anh trước."
Sảnh tiệc lộng lẫy với đèn chùm pha lê và những vị khách trong lễ phục sang trọng. Giang Trú dắt cô đi giữa đám đông, gương mặt bình thản, mặc cho những ánh mắt tò mò dò xét theo sau. Ông Giang ngồi trên ghế chủ tọa, đầu bạc, ánh mắt vẫn còn tinh anh của một người từng cầm cả một thế lực ngầm trong tay.
"Ba." Giang Trú cúi đầu. "Đây là Lâm Dạ Dạ. Bạn gái con."
Ông Giang nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt không giấu vẻ dò xét. "Con bé này... hình như ta từng thấy ở đâu rồi."
"Ở đồn cảnh sát, thưa ông." Một giọng nói cắt ngang. Giang Vũ Hoa bước tới, tay cầm ly rượu vang, nụ cười lịch thiệp. "Cô ấy có hồ sơ. Vừa ra tù. Đúng không, cô Lâm?"
Cả sảnh tiệc bỗng lặng đi. Những ánh mắt xung quanh chuyển từ tò mò sang khinh miệt. Lâm Dạ Dạ đứng thẳng, cằm hơi ngẩng, không cụp mắt. Cô đã quen bị người ta nhìn như thế rồi.
"Đúng." Cô đáp, giọng bình thản. "Tôi từng ngồi tù. Vì một tội tôi không phạm. Còn thanh tra Giang, không biết anh đã bắt đúng người bao nhiêu lần trong sự nghiệp của mình?"
Vài tiếng cười khẽ vang lên trong đám đông. Giang Vũ Hoa cứng người, nụ cười trên môi cứng lại.
"Con bé này..." Ông Giang bỗng bật cười khà khà. "Có gan đấy. Ta thích." Ông vẫy tay. "Ngồi xuống, ngồi xuống. Vũ Hoa, con để yên cho khách của em con."
Giang Vũ Hoa cúi đầu lịch sự, nhưng khi đi ngang qua Lâm Dạ Dạ, anh ta hạ giọng chỉ đủ hai người nghe: "Cô diễn giỏi đấy. Nhưng vở kịch nào cũng có hồi kết."
Bữa tiệc tiếp diễn. Giang Trú giới thiệu Lâm Dạ Dạ với vài đối tác thân thiết, luôn giữ cô bên cạnh, tay không rời khỏi eo cô như một lời tuyên bố ngầm. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình được một người đàn ông bảo vệ công khai, không hề giấu giếm hay xấu hổ.
Nhưng giữa bữa tiệc, một vị khách quan trọng bước vào — cảnh sát trưởng Lý Huy, người đứng đầu ngành cảnh sát cả thành phố. Và đi cùng ông ta là một cô gái trẻ đẹp, ăn mặc quý phái.
"Cảnh sát trưởng Lý." Ông Giang đích thân ra đón. "Ông tới thật là vinh hạnh."
Lâm Dạ Dạ để ý thấy Giang Vũ Hoa lập tức tiến tới, cúi đầu chào cảnh sát trưởng Lý rất mực cung kính, rồi đưa mắt sang cô gái trẻ đi cùng — con gái của cảnh sát trưởng — với một thái độ thân mật khác thường.
"Người đó là ai?" Cô khẽ hỏi Giang Trú.
Gương mặt Giang Trú thoáng tối lại. "Con gái cảnh sát trưởng Lý. Anh trai anh đang theo đuổi cô ta. Nếu ông ta đính hôn được với nhà họ Lý, ông ta sẽ có được sự chống lưng của cả ngành cảnh sát. Đến lúc đó..." Anh dừng lại. "Đến lúc đó, không ai kiểm soát nổi ông ta nữa."
Cô nhìn Giang Vũ Hoa đang cười nói với cô gái nhà họ Lý, và cảm thấy có gì đó bất an. Một người anh trai làm cảnh sát, đang cố kết thân với người quyền lực nhất ngành, lại luôn tìm cách bôi nhọ em ruột mình. Câu chuyện này không đơn giản như vẻ ngoài.
Cuối bữa tiệc, ông Giang gọi riêng Lâm Dạ Dạ lại.
"Con bé." Ông nhìn cô, ánh mắt sắc bén. "Ta không quan tâm con từng ở tù. Ta cũng từng làm nhiều chuyện tệ hơn thế. Nhưng ta hỏi con một câu, con phải trả lời thật. Con đến với Giang Trú vì tiền, hay vì nó?"
Lâm Dạ Dạ nhìn thẳng vào mắt ông lão. "Thưa ông, bảy năm trước, khi anh ấy chưa có gì trong tay và tôi cũng vậy, tôi đã thích anh ấy rồi. Giờ anh ấy giàu có, còn tôi thì nợ nần chồng chất. Nếu vì tiền, tôi đã bỏ chạy từ lâu, vì ở bên anh ấy nghĩa là ở bên nguy hiểm."
Ông Giang nhìn cô rất lâu, rồi gật đầu chậm rãi.
"Được. Ta tin con." Ông nói. "Nhưng ta cảnh báo con một điều, và con phải nhớ kỹ. Cái gia đình này không bình yên như con nghĩ. Thằng Vũ Hoa..." Ông ngập ngừng, rồi thở dài. "Con hãy trông chừng nó. Vì cả Giang Trú, và vì chính con."
Lâm Dạ Dạ ghi nhớ lời ông lão. Cô không biết rằng, đó là một trong những lời cảnh báo cuối cùng ông kịp nói ra trước khi mọi thứ vỡ tan.
Chương 7: Sự thật dưới lớp sắc phục
Từ sau bữa tiệc, Giang Vũ Hoa bắt đầu ra tay.
Đầu tiên là một loạt bài báo bôi nhọ, dựng lại vụ án cũ của Lâm Dạ Dạ, gọi cô là "kẻ có tiền án leo cao bằng thân xác". Rồi những cuộc gọi nặc danh đe dọa. Rồi một buổi chiều, khi Lâm Dạ Dạ đón em gái từ trường về, một chiếc xe không biển số suýt tông thẳng vào hai chị em nếu bảo vệ của Giang Trú không kịp kéo họ lại.
"Là anh trai anh." Lâm Dạ Dạ nói với Giang Trú tối đó, giọng run vì giận. "Em biết là ông ta. Ông ta muốn dằn mặt em."
Giang Trú không đáp ngay. Anh đứng bên cửa sổ, ánh đèn thành phố hắt lên khuôn mặt trầm tĩnh nhưng đầy toan tính.
"Dạ Dạ." Cuối cùng anh quay lại. "Anh cần nói với em một chuyện. Chuyện anh giấu em từ đầu. Sau khi nghe xong, nếu em muốn rời xa anh, anh sẽ không cản."
Cô ngồi xuống, tim đập mạnh.
"Anh về nước không chỉ để tìm em." Giang Trú bắt đầu, giọng nặng nề. "Anh về để điều tra một chuyện. Mười năm trước, mẹ anh mất vì một cơn đau tim, đúng vào sinh nhật anh. Ai cũng bảo đó là tai nạn. Nhưng anh không tin. Anh thuê người điều tra suốt mười năm, và anh phát hiện ra..." Anh nắm chặt tay. "Mẹ anh bị người ta tráo thuốc tim. Bà đáng lẽ đã được cứu, nếu thuốc trong túi không bị đánh tráo thành thuốc giả."
Lâm Dạ Dạ nín thở. "Ai làm chuyện đó?"
"Giang Vũ Hoa." Giang Trú nói ra cái tên, và giọng anh lạnh như băng. "Ông ta ghét anh từ nhỏ, vì anh là con của người vợ được cha yêu, còn ông ta là con của người vợ cả bị lạnh nhạt. Ông ta không giết được anh, nên giết mẹ anh. Rồi ông ta khoác lên mình bộ sắc phục, leo dần lên trong ngành cảnh sát, dùng chính quyền lực đó để xóa sạch mọi dấu vết."
Cô lặng người. Từng mảnh ghép rời rạc bấy lâu bỗng khớp vào nhau. Người anh trai mẫu mực với nụ cười lịch thiệp, hóa ra là một kẻ giết người máu lạnh núp dưới lớp sắc phục.
"Còn ba anh?" Cô hỏi. "Ông có biết không?"
"Ba anh nghi ngờ, nhưng không có bằng chứng. Và ba anh vẫn cần Giang Vũ Hoa — cần một người trong ngành cảnh sát để chống lưng cho hội Hòa Thắng. Vì lợi ích của gia tộc, ông chọn nhắm mắt làm ngơ." Giang Trú cười chua chát. "Trong cái nhà này, không ai vô tội. Kể cả anh, người đang tìm cách lật đổ chính anh trai và tận dụng cả gia sản của cha để làm chuyện đó."
Lâm Dạ Dạ nhìn anh. "Nên anh về nước, dựng cả cơ nghiệp này, chỉ để trả thù cho mẹ."
"Ban đầu là vậy." Anh bước tới, quỳ xuống trước mặt cô, nắm lấy hai tay cô. "Cho đến khi anh tìm thấy em. Dạ Dạ, giờ anh có hai lý do để sống. Một là đưa Giang Vũ Hoa ra ánh sáng. Và hai là em. Anh không muốn giấu em nữa, vì anh không muốn có bất cứ điều gì dối trá giữa chúng ta."
Cô nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt mình. Một người vừa thú nhận rằng cả cuộc đời anh là một cuộc báo thù đẫm máu, vừa thú nhận rằng anh yêu cô đủ để không muốn nói dối cô một lời.
"Anh Trú." Cô đưa tay vuốt nhẹ gương mặt anh. "Em đã sống bảy năm giữa những kẻ dối trá. Em phân biệt được thật giả. Và em tin anh." Cô hít một hơi. "Có một chuyện em cũng phải nói với anh. Ba mẹ em không chết vì tai nạn giao thông đơn thuần. Trước khi mất, ba em từng nói với em rằng ông sắp phanh phui một chuyện lớn của một người trong hội Hòa Thắng. Một chuyện liên quan đến ma túy. Chỉ vài ngày sau, cả nhà em gặp 'tai nạn'."
Giang Trú ngẩng phắt lên. "Ma túy... một người trong hội Hòa Thắng..."
Hai người nhìn nhau, và cùng lúc, một sự thật kinh hoàng hé lộ trong đầu họ.
"Giang Vũ Hoa." Giang Trú nghiến răng. "Ông ta không chỉ là cảnh sát. Ông ta còn dùng vỏ bọc cảnh sát để điều hành một đường dây ma túy. Ba mẹ em phát hiện ra, nên bị diệt khẩu."
Lâm Dạ Dạ run rẩy. Suốt bảy năm cô tưởng ba mẹ mình chết oan uổng vì một tai nạn vô nghĩa. Hóa ra họ chết vì đã phát hiện ra bí mật đen tối nhất của kẻ đang mặc sắc phục cảnh sát, kẻ mà cả thành phố tin tưởng.
"Em muốn hắn trả giá." Cô nói, giọng lạnh đến rợn người. "Anh Trú, giúp em. Chúng ta cùng nhau lôi hắn ra ánh sáng."
Giang Trú kéo cô vào lòng, ôm chặt. "Anh hứa. Anh sẽ giúp em đòi lại công bằng cho ba mẹ em. Và cho mẹ anh. Chúng ta sẽ khiến Giang Vũ Hoa phải quỳ xuống, trước pháp luật, trước tất cả những người hắn đã hại."
Đêm đó, hai người không còn chỉ là tình đầu tìm lại nhau. Họ trở thành đồng minh, cùng chung một mối thù, cùng một quyết tâm.
Chương 8: Cái bẫy giăng ngược
Giang Vũ Hoa không phải kẻ dễ đối phó. Hắn cẩn thận đến mức mọi giao dịch ma túy đều được thực hiện qua trung gian, không bao giờ để lộ mặt. Hắn dùng chính quyền hạn cảnh sát để nắm được lịch tuần tra, xóa hồ sơ, và diệt khẩu bất cứ ai biết quá nhiều.
"Muốn bắt hắn, phải có bằng chứng hắn trực tiếp giao dịch." Giang Trú trải bản đồ thành phố lên bàn. "Nhưng hắn quá thận trọng. Trừ khi..."
"Trừ khi khiến hắn nghĩ rằng mọi thứ đều an toàn." Lâm Dạ Dạ tiếp lời. "Khiến hắn chủ quan, tự mình xuất đầu lộ diện."
Kế hoạch dần thành hình. Giang Trú tung tin qua các kênh ngầm rằng ban Thanh Long đang tan rã sau cái chết bất ngờ của Ba Công — người mà chính Giang Vũ Hoa đã ngầm ra tay để cướp một hợp đồng cải tạo khu phố cổ béo bở. Với ban Thanh Long sụp đổ, đường dây ma túy của Giang Vũ Hoa mất một mắt xích quan trọng, buộc hắn phải tự sắp xếp một cuộc giao dịch lớn để bù đắp.
"Hắn sẽ cần một đối tác mới." Giang Trú nói. "Và anh sẽ là đối tác đó. Anh sẽ tiếp cận hắn dưới vỏ bọc một ông trùm muốn hợp tác. Hắn không biết anh đã nắm được bí mật của hắn."
"Nguy hiểm quá." Lâm Dạ Dạ cắn môi. "Nếu hắn nhận ra anh đang gài bẫy..."
"Anh có em lo phần còn lại." Giang Trú nắm tay cô. "Việc của em là gắn được một thiết bị ghi âm lên người hắn, hoặc lấy được lịch sử liên lạc trong điện thoại hắn. Hắn phòng bị với đàn ông, nhưng với một người phụ nữ, nhất là người phụ nữ hắn đang muốn lôi kéo về phe mình để chống lại anh, hắn sẽ chủ quan."
Đúng như dự đoán, Giang Vũ Hoa liên lạc với Lâm Dạ Dạ.
"Cô Lâm." Giọng hắn qua điện thoại vẫn lịch thiệp như thường. "Tôi biết cô là người thông minh. Em trai tôi đang lợi dụng cô cho một mục đích đen tối. Nếu cô về phe tôi, tôi có thể cho cô mọi thứ nó cho, và hơn thế. Kể cả... sự thật về cái chết của ba mẹ cô."
Lâm Dạ Dạ siết chặt điện thoại. Hắn dám nhắc đến ba mẹ cô, dùng chính cái chết mà hắn gây ra làm mồi nhử. Cơn giận trào lên, nhưng cô ép giọng mình bình tĩnh.
"Được. Tôi sẽ gặp anh."
Cuộc gặp diễn ra tại một nhà hàng riêng. Giang Vũ Hoa mặc thường phục, trông thư thái và tự tin. Hắn rót rượu cho cô, nói về tương lai, về những gì hắn có thể mang lại. Lâm Dạ Dạ vào vai một người phụ nữ đang dao động, giả vờ bị lung lay bởi những lời đường mật.
"Anh nói anh biết sự thật về ba mẹ tôi." Cô hạ giọng, giả bộ nghẹn ngào. "Anh nói đi. Tôi cần biết."
Giang Vũ Hoa mỉm cười, chồm người tới. "Từ từ, cô Lâm. Chuyện đó, khi cô hoàn toàn thuộc về phe tôi, tôi sẽ nói. Giờ thì..." Hắn với tay lấy ly rượu.
Đó là khoảnh khắc cô chờ đợi. Trong lúc hắn phân tâm, cô đã khéo léo áp chiếc điện thoại thu thập dữ liệu của mình gần điện thoại hắn dưới gầm bàn. Đèn xanh nhấp nháy — dữ liệu đang được sao chép. Cô giả vờ đánh rơi khăn ăn, cúi xuống nhặt, kéo dài thời gian.
"Cô làm gì dưới đó?" Giang Vũ Hoa bỗng nhìn xuống.
Tim Lâm Dạ Dạ đập thình thịch. Cô ngẩng lên, mỉm cười, đưa chiếc khăn ăn ra. "Đánh rơi khăn thôi. Anh Giang, anh nghi ngờ cả một chiếc khăn ăn à?"
Hắn nheo mắt nhìn cô một lúc, rồi bật cười. "Cô đúng là thú vị. Được, tôi tin cô."
Đèn trên thiết bị chuyển sang xanh — hoàn tất. Cô đã sao chép được toàn bộ lịch sử liên lạc trong điện thoại của Giang Vũ Hoa.
Nhưng đúng lúc cô định cáo từ, cửa nhà hàng bật mở. Cô gái con gái cảnh sát trưởng Lý bước vào, mặt đầy nước mắt, chỉ thẳng vào Giang Vũ Hoa.
"Anh nói anh yêu tôi! Vậy người phụ nữ này là ai?"
Lâm Dạ Dạ ngớ ra. Đây không nằm trong kế hoạch. Rồi cô hiểu — có kẻ đã ngầm sắp đặt màn này để phá vỡ mối quan hệ giữa Giang Vũ Hoa và nhà họ Lý. Và kẻ đó, cô đưa mắt ra cửa, thấy bóng dáng quen thuộc của trợ lý Dương.
Giang Trú. Anh đã tính trước cả nước cờ này.
Gương mặt Giang Vũ Hoa lần đầu tiên mất đi vẻ điềm tĩnh. Hắn nhìn Lâm Dạ Dạ, rồi nhìn cô con gái nhà họ Lý đang khóc lóc, và trong mắt hắn lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo.
"Lâm Dạ Dạ." Hắn gằn từng chữ, khi cô đã ra đến cửa. "Cô và thằng Giang Trú... hai người đang chơi tôi. Được lắm. Cứ đợi đấy."
Cô không quay lại. Cô bước nhanh ra xe, nơi Giang Trú đang đợi. Cửa xe đóng lại, cô mới thở phào, đưa thiết bị cho anh.
"Xong rồi." Cô nói. "Toàn bộ lịch sử liên lạc của hắn. Và màn kịch của anh với nhà họ Lý cũng thành công. Hắn mất chỗ dựa rồi."
Giang Trú cầm lấy thiết bị, khẽ cười, nhưng ánh mắt anh nghiêm nghị. "Đây mới chỉ là bước đầu. Hắn bị dồn vào chân tường rồi, và một con thú bị thương thì nguy hiểm gấp bội. Từ giờ, em phải cẩn thận hơn bao giờ hết."
Chương 9: Con thú bị thương
Giang Vũ Hoa phản đòn nhanh và tàn nhẫn.
Chỉ ba ngày sau, một nhóm côn đồ xông vào căn nhà ven hồ khi Giang Trú đi vắng. Chúng đập phá, tìm Lâm Dạ Dạ. May mắn thay, bảo vệ kịp đưa cô và em gái ra cửa sau. Nhưng thông điệp đã rõ: Giang Vũ Hoa không còn giả vờ lịch thiệp nữa.
"Hắn biết chúng ta đã sao chép dữ liệu." Giang Trú nói, gương mặt tối sầm khi kiểm tra hiện trường. "Hắn đang cố xóa dấu vết và bịt miệng em trước khi chúng ta kịp hành động."
Nhưng dữ liệu trong điện thoại Giang Vũ Hoa đã hé lộ một manh mối vàng: cuối tuần này, hắn có một cuộc giao dịch ma túy lớn với một đối tác mới. Số lượng hàng rất lớn, và lần này — khác với thường lệ — hắn sẽ đích thân xuất hiện.
"Vì hắn không còn ai để tin nữa." Trợ lý Dương phân tích. "Ban Thanh Long tan rã, đàn em thân tín bị thanh trừng. Hắn buộc phải tự mình ra mặt. Đây là cơ hội duy nhất bắt quả tang hắn."
"Nhưng chúng ta không biết địa điểm." Giang Trú gõ ngón tay lên bàn. "Dữ liệu chỉ cho biết thời gian, không có địa điểm. Hắn quá cẩn thận."
"Có một cách." Lâm Dạ Dạ lên tiếng. "Đối tác của hắn. Chỉ cần bắt được người liên lạc trung gian và ép hắn nói ra địa điểm."
Người trung gian ấy là một tay chân cũ của ban Thanh Long, kẻ giờ đang lẩn trốn. Giang Trú cho người truy tìm, và cuối cùng cũng bắt được hắn.
"Tao thà chết chứ không phản bội cậu Giang." Gã trung gian gằn giọng, dù đã bị trói.
"Anh phản bội thì chỉ chết một lần." Giang Trú nói, giọng lạnh như thép. "Còn nếu không nói, tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết. Anh chọn đi."
Cuối cùng gã trung gian cũng khai: cuộc giao dịch diễn ra tại một nhà kho cũ, vốn là địa bàn của Ba Công, nay đã bị Giang Vũ Hoa tiếp quản. Nhưng có một vấn đề — nơi đó canh phòng cẩn mật, và tất cả những ai vào đều bị lục soát kỹ. Không thể mang thiết bị ghi âm hay vũ khí vào.
"Để em vào." Lâm Dạ Dạ tình nguyện. "Em có cách mang thiết bị vào mà không bị phát hiện. Với lại, em từng vào tù, quen với những nơi như thế. Em không lộ."
"Không được." Giang Trú lập tức phản đối. "Quá nguy hiểm. Nếu hắn nhận ra em..."
"Anh Trú." Cô nắm tay anh, nhìn thẳng vào mắt anh. "Ba mẹ em chết vì hắn. Em phải là người kết thúc chuyện này. Hãy tin em, như em đã tin anh."
Giang Trú nhìn cô rất lâu. Anh biết cô nói đúng. Anh cũng biết ngăn cản cô là vô ích — người con gái này đã tự đứng dậy sau bảy năm khổ ải, cô không phải kẻ chịu ngồi im.
"Được." Cuối cùng anh gật đầu. "Nhưng anh sẽ ở gần đó. Có bất cứ dấu hiệu nào không ổn, em phải ra ngay. Nghe rõ chưa?"
Đêm giao dịch, Lâm Dạ Dạ khoác lên mình một bộ đồ khác, trang điểm đậm để không ai nhận ra. Cô giấu thiết bị ghi âm siêu nhỏ trong một nơi không ai ngờ tới. Khi bị lục soát ở cửa nhà kho, cô bình thản đến mức tên gác cổng không mảy may nghi ngờ.
Bên trong nhà kho lạnh lẽo, dưới ánh đèn vàng vọt, Giang Vũ Hoa đang ngồi đó, mặc vest đen, gương mặt sắc lạnh. Đối diện hắn là một ông trùm ma túy với đám đàn em súng ống. Trên bàn là những kiện hàng trắng.
Lâm Dạ Dạ nép vào một góc, tim đập thình thịch, tay khẽ bật thiết bị ghi âm. Từng lời của Giang Vũ Hoa, từng con số, từng thỏa thuận, tất cả được thu lại.
"Cậu Giang." Ông trùm ma túy cười. "Nghe danh đã lâu. Lần này số lượng lớn, tôi muốn tự tay kiểm tra."
"Không vấn đề." Giang Vũ Hoa gật đầu. "Với sự bảo kê của tôi từ trong ngành, các anh cứ yên tâm. Cảnh sát sẽ không bao giờ đụng tới lô hàng này."
Đó chính là câu nói định tội hắn. Lâm Dạ Dạ siết chặt nắm tay, nén cơn xúc động. Cô đã có bằng chứng.
Nhưng đúng lúc cô định lặng lẽ rút lui, một gã đàn em bỗng để ý tới cô. "Này, cô kia. Sao lạ mặt thế? Đứng lại!"
Cả nhà kho quay nhìn về phía cô. Ánh mắt Giang Vũ Hoa dừng lại trên gương mặt cô, và dù đã hóa trang, hắn vẫn nhận ra.
"Lâm Dạ Dạ." Hắn đứng bật dậy, sát khí bùng lên. "Con khốn. Chơi trò nghe lén à? Bắt lấy nó! Lục soát!"
Chương 10: Ánh đèn xanh giữa đêm
"Bắt lấy nó!"
Đám đàn em lao tới. Lâm Dạ Dạ quăng thiết bị ghi âm về phía cửa sổ, nơi cô biết người của Giang Trú đang đợi, rồi bỏ chạy. Nhưng một bàn tay thô ráp đã tóm được cánh tay cô, giật ngược lại.
"Chạy đi đâu?" Giang Vũ Hoa bước tới, gương mặt méo mó vì giận dữ. Hắn túm lấy tóc cô, ghì đầu cô ra sau. "Cô tưởng cô thông minh lắm à? Cô và thằng Giang Trú đã lên kế hoạch từ đầu. Được. Vậy tối nay cô sẽ chết ở đây, cùng với cái bằng chứng của cô."
Hắn rút súng ra, dí vào thái dương cô. Lâm Dạ Dạ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, cô không nghĩ đến cái chết. Cô nghĩ đến em gái đang ngủ ở nhà, đến chiếc vòng bạc trên cổ tay, và đến người đàn ông đã đợi cô bảy năm.
"Buông cô ấy ra."
Giọng nói cắt ngang không khí căng như dây đàn. Cửa nhà kho bật tung. Giang Trú lao vào, theo sau là một toán người của anh. Ánh mắt anh, khi thấy nòng súng dí vào đầu người con gái mình yêu, đỏ ngầu như lửa.
"Giang Trú." Giang Vũ Hoa cười khẩy, kéo Lâm Dạ Dạ ra làm lá chắn. "Tới rồi à, thằng em trai. Đứng yên đó, không tao bắn vỡ đầu con bé này."
"Anh muốn gì?" Giang Trú giơ tay lên, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng từng thớ cơ trên mặt đều căng cứng. "Chuyện này giữa tao và mày. Thả cô ấy ra."
"Không liên quan đến cô ấy?" Giang Vũ Hoa gằn giọng, siết chặt Lâm Dạ Dạ hơn. "Cô ấy là quân bài mạnh nhất trong tay tao lúc này. Mày đau lòng vì cô ấy đúng không? Vậy thì tao sẽ khiến mày phải nhìn người mày yêu chết ngay trước mặt, giống như tao đã từng khiến mẹ mày—"
"Câm miệng!" Giang Trú gầm lên, lần đầu tiên mất kiểm soát.
"Đúng vậy." Giang Vũ Hoa cười ghê rợn. "Mẹ mày. Tao tráo thuốc của bà ta. Tao nhìn bà ta co giật rồi tắt thở, đúng vào sinh nhật mày. Vì tao ghét cái gia đình hạnh phúc của mày. Nhìn thấy chúng mày sung sướng là tao ngứa mắt. Và giờ, tao sẽ lấy đi thứ cuối cùng mày còn."
Ngón tay hắn siết cò.
Nhưng trong giây phút sinh tử ấy, Lâm Dạ Dạ đã làm một việc mà không ai ngờ tới. Cô cắn thật mạnh vào cánh tay đang giữ mình, đồng thời đạp gót chân vào chân hắn. Cơn đau bất ngờ khiến Giang Vũ Hoa lỏng tay trong một khoảnh khắc. Đủ để cô vùng ra.
"Súng!" Giang Trú lao tới.
Một tiếng nổ vang lên trong nhà kho. Rồi thêm một tiếng nữa. Khói súng cay xè.
Khi mọi thứ lắng xuống, Lâm Dạ Dạ mở mắt. Cô thấy Giang Trú đang ôm cô, che chắn cho cô bằng chính thân mình. Vai anh loang máu — anh đã hứng viên đạn thay cô.
"Anh Trú!" Cô hoảng loạn.
"Anh không sao." Anh nghiến răng, tay vẫn siết chặt cô. "Chỉ trúng vai. Không sao."
Giữa lúc hỗn loạn, còi hụ cảnh sát vang lên khắp nơi. Nhưng không phải cảnh sát của Giang Vũ Hoa. Đó là lực lượng cảnh sát trưởng Lý Huy đích thân dẫn tới — bởi trước đó, Giang Trú đã gửi cho ông ta toàn bộ bằng chứng về đường dây ma túy, cùng đoạn ghi âm Lâm Dạ Dạ vừa thu được, được truyền trực tiếp ra ngoài qua thiết bị.
"Giang Vũ Hoa!" Cảnh sát trưởng Lý bước vào, gương mặt cứng như đá. "Anh bị bắt vì tội buôn bán ma túy, giết người, và lạm dụng chức quyền. Bỏ súng xuống."
Giang Vũ Hoa nhìn quanh. Đàn em bị khống chế. Ông trùm ma túy bị còng tay. Bằng chứng đã đến tay người duy nhất trong ngành mà hắn không mua chuộc được. Cả đế chế tội ác hắn dày công xây dựng sụp đổ chỉ trong một đêm.
"Không." Hắn lắc đầu, cười điên dại, súng vẫn lăm lăm trong tay. "Tao không để bọn mày phán xét tao. Vận mệnh của tao chỉ nằm trong tay tao thôi."
Hắn quay nòng súng về phía Giang Trú và Lâm Dạ Dạ đang ôm nhau dưới đất.
Nhưng một tiếng nổ vang lên trước. Cảnh sát trưởng Lý đã nổ súng, viên đạn găm vào tay cầm súng của Giang Vũ Hoa. Khẩu súng rơi xuống nền bê tông lạnh. Hai cảnh sát lao tới khống chế, còng tay hắn lại.
"Kết thúc rồi." Cảnh sát trưởng Lý nói. "Giang Vũ Hoa, tôi từng tin anh. Tôi từng định gả con gái tôi cho anh. Thật đáng tiếc."
Giang Vũ Hoa bị lôi đi, vẫn ngoái đầu lại, ánh mắt điên loạn nhìn về phía em trai và người con gái.
"Giang Trú!" Hắn gào lên. "Trong cuộc đời mày, tất cả những người có ý nghĩa với mày, rồi cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Tao nguyền rủa mày!"
Nhưng Giang Trú không nghe. Anh chỉ nhìn Lâm Dạ Dạ, đưa bàn tay lấm máu vuốt gương mặt đầm đìa nước mắt của cô.
"Kết thúc rồi, Dạ Dạ." Anh khẽ nói. "Ba mẹ em, mẹ anh... tất cả đã được đòi lại công bằng. Từ giờ, không còn ai làm hại em nữa."
Cô ôm chặt anh, khóc nức nở giữa nhà kho ngập khói súng và tiếng còi cảnh sát. Bảy năm oan khuất, bảy năm khổ ải, cuối cùng cũng đến hồi kết.
Chương 11: Những mảnh vỡ được hàn gắn
Giang Vũ Hoa bị tuyên án tù chung thân sau một phiên tòa gây chấn động cả thành phố. Đường dây ma túy đội lốt sắc phục cảnh sát bị phanh phui, kéo theo hàng loạt vụ bắt giữ. Những cái chết bí ẩn năm xưa — của mẹ Giang Trú, của cha mẹ Lâm Dạ Dạ, của những nhân chứng vô danh — cuối cùng cũng được ghi vào hồ sơ với đúng bản chất của chúng: những vụ giết người có chủ mưu.
Ông Giang, sau cú sốc phát hiện con trai cả là một kẻ giết người máu lạnh, đổ bệnh một thời gian dài. Khi hồi phục, ông gọi Giang Trú và Lâm Dạ Dạ đến.
"Ta đã sai." Ông lão nói, giọng run run. "Ta vì lợi ích của hội Hòa Thắng mà nhắm mắt làm ngơ cho tội ác của Vũ Hoa. Chính sự im lặng của ta đã tiếp tay cho nó hại người. Trong đó..." Ông nhìn Lâm Dạ Dạ, mắt ngấn nước. "Có cả ba mẹ con. Ta xin lỗi con. Món nợ này, cả đời ta cũng không trả hết."
Lâm Dạ Dạ lặng im rất lâu. Cô có mọi lý do để căm hận ông lão trước mặt. Nhưng nhìn người đàn ông từng quyền lực giờ tóc bạc trắng, run rẩy cúi đầu xin lỗi, cô chỉ thấy lòng mình nhẹ đi.
"Ông không giết ba mẹ con." Cô nói. "Kẻ giết họ đã phải trả giá. Con không muốn mang thù hận đi tiếp cả đời. Con muốn sống, cho con, cho em gái con, và cho anh Trú."
Ông Giang gật đầu, hai hàng nước mắt lăn xuống gương mặt nhăn nheo. Ông quyết định giao lại một nửa hội Hòa Thắng cho Giang Trú, đồng thời tuyên bố sẽ dần đưa toàn bộ hoạt động của tổ chức trở về đường ngay nẻo chính, rửa sạch quá khứ đen tối.
Sau đó là những ngày tháng bình yên mà Lâm Dạ Dạ chưa từng dám mơ.
Cô và em gái dọn vào ở hẳn trong biệt thự ven hồ. Buổi sáng, cô đưa em gái đi học, chiều đón về, tối cùng Giang Trú nấu cơm. Vết thương ở vai anh dần lành. Vết sẹo bỏng trên tay cô vẫn còn đó, nhưng nó không còn khiến cô đau nữa — nó đã trở thành dấu tích của một người đã đi qua địa ngục và sống sót.
"Anh Trú." Một buổi tối, cô ngồi tựa vào vai anh trên ban công nhìn ra mặt hồ. "Em vẫn không tin nổi. Có những đêm em thức dậy, tưởng tất cả chỉ là mơ, tưởng em vẫn đang ở trong tù, hay đang bị chúng nó lôi đi bán."
Giang Trú siết chặt tay cô. "Không phải mơ. Đây là thật. Em an toàn rồi. Và anh sẽ ở đây, mỗi sáng khi em tỉnh dậy, để em biết đó là thật."
Cô ngước lên nhìn anh. Ánh trăng soi lên gương mặt người đàn ông từng lạnh lùng quyền lực, giờ dịu dàng đến lạ khi nhìn cô.
"Anh biết điều gì khiến em thay đổi không?" Cô hỏi. "Suốt bảy năm, em nghĩ lòng tốt trên đời này đều có giá. Không ai cho không ai cái gì. Rồi anh xuất hiện. Anh cứu em, cứu em gái em, đòi lại công bằng cho ba mẹ em, mà chưa một lần đòi hỏi em phải trả lại điều gì. Anh đã dạy em tin lại vào con người."
Giang Trú cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ.
"Vậy thì anh xin đòi một thứ." Anh nói khẽ.
Cô ngạc nhiên. "Thứ gì?"
Anh lùi lại một bước, và trước ánh mắt sững sờ của cô, anh quỳ xuống một chân. Từ trong túi áo, anh lấy ra không phải chiếc vòng bạc cũ, mà một chiếc nhẫn — nhưng gắn trên đó là mảnh bạc xưa được nấu chảy và đúc lại, chứng tích của lời hứa bảy năm.
"Lâm Dạ Dạ." Giọng anh run run. "Bảy năm trước, dưới gốc cây bàng, anh đã không kịp hỏi em một câu. Giờ anh hỏi. Em có đồng ý làm vợ anh không? Để anh được che chở cho em, không phải một đêm, không phải một năm, mà cả đời còn lại?"
Nước mắt cô trào ra. Nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc.
"Đồ ngốc." Cô nghẹn ngào, quỳ xuống ôm chầm lấy anh. "Bảy năm rồi mới hỏi. Anh còn hỏi làm gì nữa. Câu trả lời của em, từ năm mười tám tuổi đến giờ, chưa bao giờ thay đổi."
Trong căn phòng bên cạnh, một cánh cửa hé mở. Bé gái đứng đó, tay ôm con gấu bông, mỉm cười nhìn chị gái và người đàn ông đã mang lại cho hai chị em một mái nhà.
"Chị ơi." Bé gái thì thầm, mắt long lanh. "Vậy là từ giờ, mình có một gia đình rồi phải không?"
Lâm Dạ Dạ quay lại, dang tay ra, và bé gái chạy tới. Ba con người từng cô độc giữa cuộc đời, giờ ôm lấy nhau dưới ánh trăng.
"Ừ." Cô đáp, giọng ngập tràn hạnh phúc. "Từ giờ, mình có một gia đình rồi."
Chương 12: Nhiệm vụ cuối cùng
Một năm sau.
Giang Thành vào mùa hoa. Những hàng cây ven hồ nở rộ, phủ một màu hồng phấn lên con đường mà mỗi sáng Lâm Dạ Dạ vẫn đi bộ đưa em gái tới trường. Hội Hòa Thắng dưới tay Giang Trú đã lột xác — từ một tổ chức ngầm đầy tội lỗi trở thành một tập đoàn kinh doanh minh bạch, đầu tư vào bất động sản, giáo dục và những dự án cải tạo khu phố cổ mà năm xưa Giang Vũ Hoa từng dùng để làm điều đen tối.
Ông Giang, trước khi lui về nghỉ hẳn, đã chính thức trao lại chức hội trưởng cho Giang Trú trong một buổi lễ trang trọng. "Ta giao lại cho con không phải một đế chế." Ông lão nói. "Ta giao lại cho con một cơ hội để chuộc lỗi, cho ta, cho gia đình này. Hãy dùng nó cho đúng."
Lâm Dạ Dạ giờ điều hành một quỹ thiện nguyện do chính cô sáng lập — hỗ trợ những người phụ nữ từng lầm lỡ, từng ở tù, giúp họ làm lại cuộc đời. Cô hiểu hơn ai hết cảm giác bị cả xã hội quay lưng, và cô muốn trở thành cái ánh sáng mà năm xưa cô từng khao khát có được.
"Chị Dạ Dạ đúng là người tốt nhất trần đời." Một cô gái trẻ trong quỹ, vừa ra tù như cô năm xưa, nói với ánh mắt biết ơn.
"Không." Lâm Dạ Dạ mỉm cười. "Chị chỉ là người đã may mắn được ai đó chìa tay ra đúng lúc. Giờ đến lượt chị chìa tay cho em."
Buổi tối, khi cả nhà quây quần bên bàn ăn, chuông cửa reo. Giang Trú đi vắng vì công chuyện, nên Lâm Dạ Dạ ra mở. Nhưng người đứng đó chính là anh, tay giấu sau lưng, gương mặt cố làm ra vẻ nghiêm túc.
"Chào quý cô xinh đẹp." Anh nói, giọng đùa cợt. "Cô có phải Lâm Dạ Dạ không?"
Cô bật cười. "Anh làm gì thế?"
"Tôi nhận được một nhiệm vụ." Anh nói, ánh mắt lấp lánh. "Có người bảo tôi đến đây để quyến rũ một cô gái tên Lâm Dạ Dạ. Nghe nói cô ấy khó chinh phục lắm."
"Ồ?" Cô khoanh tay, cố nhịn cười. "Vậy anh định quyến rũ tôi thế nào?"
Anh đưa tay ra sau lưng, lấy ra một bó hoa và một chiếc bánh cầu vồng — loại bánh mà mẹ anh năm xưa đã đi mua cho sinh nhật anh, loại bánh anh từng không dám ăn suốt mười năm vì nó gắn với ký ức đau đớn nhất.
"Anh không cần quyến rũ em." Anh nói, giọng dịu lại, không còn đùa nữa. "Vì em đã là của anh rồi. Nhưng hôm nay là sinh nhật anh. Và lần đầu tiên sau mười năm, anh không còn thấy sợ ngày này nữa. Vì anh có em, có gia đình này. Nên anh muốn mua chiếc bánh này, để bắt đầu lại một ký ức mới. Cùng em."
Nước mắt Lâm Dạ Dạ ứa ra. Cô biết chiếc bánh cầu vồng ấy có ý nghĩa gì với anh. Mười năm trước, mẹ anh đã ngã xuống khi đi mua nó về mừng sinh nhật anh. Suốt mười năm, anh không dám nhìn thấy nó. Vậy mà hôm nay, anh tự tay cầm nó về nhà, để viết lại một trang mới.
Bé gái chạy ra, reo lên: "Bánh cầu vồng! Chúc mừng sinh nhật anh Trú!"
Cả ba người cùng ngồi xuống. Lâm Dạ Dạ thắp nến lên chiếc bánh. Ánh nến lung linh soi lên ba gương mặt — người đàn ông từng chìm trong thù hận, người phụ nữ từng đi qua địa ngục, và cô bé từng bị dùng làm con tin. Ba mảnh đời vỡ nát, giờ chắp lại thành một gia đình hoàn chỉnh.
"Nào." Lâm Dạ Dạ nói. "Anh ước đi."
Giang Trú nhắm mắt lại. Khi mở ra, anh nhìn cô, và trong ánh mắt ấy không còn băng giá, không còn thù hận, chỉ còn sự dịu dàng của một người đã tìm thấy bến bờ.
"Anh không cần ước gì nữa." Anh nói khẽ. "Điều anh mong ước suốt bao năm, giờ đang ngồi ngay trước mặt anh rồi."
Anh thổi nến. Rồi anh nắm lấy tay cô, chiếc nhẫn đúc từ mảnh bạc bảy năm lấp lánh dưới ánh đèn.
"Lâm Dạ Dạ." Anh nói. "Còn một nhiệm vụ cuối cùng anh muốn giao cho em."
"Nhiệm vụ gì?" Cô hỏi, mắt vẫn còn ướt.
"Làm vợ anh, và ở bên anh, đến hết cuộc đời này." Anh mỉm cười. "Em nhận nhiệm vụ chứ?"
Cô ôm chầm lấy anh, chôn mặt vào ngực anh, nơi cô nghe rõ nhịp tim ấm áp của người đàn ông đã đợi cô suốt bảy năm, đã liều mạng cứu cô ra khỏi vũng bùn, và đã trả lại cho cô cả một cuộc đời.
"Nhận." Cô thì thầm. "Em nhận. Từ bây giờ, cho đến mãi mãi."
Ngoài cửa sổ, mặt hồ lặng sóng phản chiếu ánh đèn thành phố. Ở một nơi nào đó rất xa, những oan khuất năm xưa đã được rửa sạch, những người đã khuất đã được yên nghỉ. Còn ở đây, dưới mái nhà nhỏ ven hồ, một câu chuyện tình bắt đầu từ tuổi mười tám, đứt gãy suốt bảy năm, cuối cùng cũng có được cái kết mà nó xứng đáng.
Không phải một cái kết của quyền lực hay báo thù. Mà là một cái kết của bình yên, của tình yêu, và của một gia đình.
HẾT.


