Halab
Cô Gái Mồ Côi Bị Hành Hạ Mỗi Ngày, Hóa Ra Là Thiên Kim Nhà Tài Phiệt Thất Lạc
Stories

Cô Gái Mồ Côi Bị Hành Hạ Mỗi Ngày, Hóa Ra Là Thiên Kim Nhà Tài Phiệt Thất Lạc

· 49 min read · Halab

"Nó còn sống hả?"

Giang Diệp mơ hồ nghe thấy tiếng người vọng lại từ đâu đó rất xa, lẫn trong mùi xăng khét lẹt và tiếng còi xe inh ỏi. Nửa người nàng tê dại, máu ấm chảy dọc thái dương. Nàng vừa bị một chiếc xe hất văng xuống lề đường.

"Xui xẻo thật. Mau nghĩ cách đi, đừng để nó tỉnh." Một giọng nữ the thé cất lên. "Hay là lấy xe tông thêm phát nữa cho chắc?"

"Các người… là ai?" Giang Diệp cố mở mắt, cổ họng khô rát chỉ bật ra được vài chữ đứt quãng.

Hình ảnh trước mắt nhòe đi rồi lại rõ. Một cô gái ăn mặc sang trọng đang cúi xuống nhìn nàng, ánh mắt lạnh như băng. Phía sau là hai gã đàn ông mặt mày bặm trợn.

"Hình như nó mất trí nhớ rồi." Cô gái sang trọng bật cười, một nụ cười khiến sống lưng Giang Diệp lạnh toát. "Được. Tôi có cách này hay hơn."

Cô ta ngồi xổm xuống, ghé sát tai nàng, từng chữ thấm đẫm ác ý:

"Từ nay tôi tên Thẩm Tinh Thần. Tôi sẽ thay cô gả về nhà họ Phong. Còn cô, kể từ hôm nay, chỉ là con hầu tên Giang Diệp — đứa giúp việc nợ tôi mười triệu tiền cờ bạc."

Giang Diệp muốn phản kháng, muốn hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cơn đau nhấn chìm nàng vào bóng tối. Ký ức của nàng — về nàng là ai, đến từ đâu, vì sao lại nằm giữa đường — tất cả đều bị xóa sạch, chỉ còn lại một khoảng trắng lạnh lẽo.

Khi tỉnh dậy, nàng đã ở trong một căn phòng chật hẹp phía sau khu biệt thự tráng lệ. Trên tay nàng là một tờ giấy nợ ghi con số mười triệu, bên dưới có chữ ký nguệch ngoạc mà nàng không hề nhớ mình từng viết.

*

"Giang Diệp! Chết ở đâu rồi? Vali của tiểu thư chưa mang lên hả?"

Tiếng quát chát chúa kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ. Thẩm Tinh Thần — cô gái đã tự nhận cái tên ấy — đứng chống nạnh ở cửa, váy áo hàng hiệu lộng lẫy, gương mặt kênh kiệu.

"Có cái vali thôi mà cũng rinh không xong. Đồ vô dụng." Cô ta hất hàm.

"Tôi… tôi xin lỗi." Giang Diệp cúi đầu, kéo chiếc vali nặng trịch theo sau.

Nàng không nhớ nổi mình là ai, chỉ biết theo lời mọi người trong nhà, nàng là đứa ở nợ nần, được "tiểu thư Thẩm Tinh Thần" rủ lòng thương cứu về. Nàng chẳng có gì để bấu víu, nên đành cắn răng chịu đựng.

Nhưng có một điều kỳ lạ. Khi bước qua hành lang lát đá cẩm thạch của biệt thự nhà họ Phong, khi ngước nhìn chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh trên cao, trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác thân thuộc đến khó hiểu.

*Cảm giác như mình đã từng ở những nơi thế này rồi.*

Ý nghĩ ấy thoáng qua rồi vụt tắt, nhanh như một tia chớp. Giang Diệp lắc đầu, tự cười nhạo bản thân. Một đứa hầu gái nợ nần thì làm sao từng sống trong biệt thự?

"Đứng ngẩn ra đó làm gì? Lau sàn cho sạch đi, khách quý sắp tới rồi!" Thẩm Tinh Thần lại quát.

Giang Diệp quỳ xuống, cầm giẻ lau từng viên gạch. Nước mắt lặng lẽ rơi, thấm vào mặt đá lạnh. Nàng không hiểu vì sao số phận lại đẩy mình vào cảnh này, nhưng có một giọng nói nhỏ bé trong tim cứ thì thầm rằng: *mọi chuyện không đơn giản như vẻ ngoài.*

*

Đúng lúc ấy, một chiếc xe sang màu đen trườn vào sân biệt thự.

"Anh Phong Tiêu về rồi kìa!" Thẩm Tinh Thần lập tức thay đổi sắc mặt, tươi cười chạy ra đón, dáng vẻ đoan trang thục nữ khác hẳn giây phút trước.

Cửa xe mở ra. Một người đàn ông cao lớn bước xuống, âu phục đen cắt may sắc sảo ôm lấy vóc dáng vững chãi. Gương mặt anh lạnh lùng, đường nét sắc lạnh như tạc, ánh mắt thâm trầm khó dò. Đó là Phong Tiêu — thiếu gia tập đoàn Phong Thị, người đàn ông quyền lực bậc nhất thành phố, và là hôn phu định sẵn của "Thẩm Tinh Thần".

Ánh mắt anh vô tình lướt qua Giang Diệp đang quỳ lau sàn.

Trong khoảnh khắc ấy, tim anh khẽ nhói lên một cái. Rất nhẹ, nhưng đủ khiến anh khựng lại.

*Hình như… mình đã gặp cô ta ở đâu rồi.*

Phong Tiêu nhíu mày, cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lồng ngực. Nhưng Thẩm Tinh Thần đã sà tới, khoác lấy tay anh, giọng ngọt như mật:

"Anh Phong Tiêu, hai mươi năm rồi mình mới gặp lại. Em nhớ anh biết bao nhiêu."

Anh rời mắt khỏi cô gái quỳ dưới đất, gật đầu qua loa. Nhưng bước vào nhà rồi, hình ảnh đôi mắt ướt đẫm mà kiên nghị ấy vẫn cứ vương vấn không thôi.

Giang Diệp cúi thấp đầu hơn nữa, giấu đi giọt nước mắt vừa lăn. Nàng không biết rằng, người đàn ông vừa lướt qua kia, chính là mắt xích đầu tiên nối lại thân phận thật sự của nàng — một thân phận cao quý mà cả nàng lẫn kẻ đội lốt nàng đều chưa thể ngờ tới.

Chương 2: Ly nước sôi

Đêm đầu tiên ở Phong gia, Giang Diệp không tài nào chợp mắt.

Căn phòng nhỏ của người hầu chỉ vừa đủ kê một chiếc giường đơn. Ngoài kia, tiếng cười nói của Thẩm Tinh Thần vọng lại từ phòng khách rộng lớn, xen lẫn giọng trầm ấm của Phong Tiêu. Nàng nằm co ro, tay lần theo vết sẹo dài nơi ngực. Nàng không nhớ vết thương này có từ bao giờ, chỉ biết mỗi lần chạm vào, lòng lại nhói lên một nỗi đau mơ hồ.

*Mình rốt cuộc là ai?*

Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại, không lời đáp.

Sáng hôm sau, Thẩm Tinh Thần cho gọi nàng vào phòng.

"Tiểu thư gọi tôi có việc gì ạ?" Giang Diệp lễ phép.

Thẩm Tinh Thần ngồi trên chiếc ghế bọc nhung, khóe môi nhếch lên: "Rót cho tôi một ly nước."

Giang Diệp cầm ấm rót nước ấm vào ly, đưa tới. Nhưng ngay khi nàng vừa chìa tay ra, Thẩm Tinh Thần cố ý hất mạnh, ly nước đổ ụp xuống, nước nóng bắn tung tóe.

"Á!" Thẩm Tinh Thần rú lên, ôm lấy tay, mắt long lên. "Cô rót nước sôi hại tôi phỏng chết à!"

"Là… là tiểu thư gạt tay tôi trước mà." Giang Diệp sững sờ.

"Dám cãi lại?" Thẩm Tinh Thần vung tay tát thẳng vào mặt nàng. "Cô mặc thứ áo rách rưới này là sao? Không phục à?"

"Tôi không dám." Giang Diệp cắn răng, má nóng ran. "Chỉ là tiểu thư tính khí thất thường như vậy, làm sao lấy lòng được vị hôn phu của mình?"

Câu nói ấy như chọc trúng chỗ đau. Thẩm Tinh Thần đỏ bừng mặt, gào lên: "Con hầu hạ đẳng, cô còn dám lên mặt dạy đời tôi?"

Cô ta chộp lấy tóc Giang Diệp, kéo giật ra sau. "Cô cứ luôn mồm bảo tôi thất thường. Được. Tôi sẽ cho cô biết ai mới là chủ ở cái nhà này."

*

Cơn thịnh nộ của Thẩm Tinh Thần chưa dứt thì cửa phòng bật mở. Hai gã đàn ông bặm trợn — cũng chính là hai kẻ hôm trước — bước vào theo lệnh của cô ta.

"Lôi nó ra phòng tắm cho tỉnh táo lại!" Thẩm Tinh Thần ra lệnh.

"Buông tôi ra! Các người muốn làm gì?" Giang Diệp giãy giụa.

"Con nhỏ này còn dám chống cự hả?" Một gã cười gằn, siết chặt cánh tay nàng.

Nhưng ngay lúc chúng định lôi nàng đi, một giọng nói lạnh băng vang lên từ đầu hành lang:

"Dừng tay."

Tất cả quay lại. Phong Tiêu đứng đó, gương mặt tối sầm, khí thế áp bức khiến hai gã đàn ông không dám cựa quậy.

"Hai người, biến khỏi Phong gia ngay lập tức." Anh nói, từng chữ nặng như đá.

Hai gã run rẩy buông tay, cúi rạp xuống rồi vội vã tháo chạy. Giang Diệp ngã khuỵu xuống sàn, thở dốc.

"Cảm ơn anh…" nàng thều thào.

"Tôi không phải giúp cô." Phong Tiêu lạnh nhạt đáp, tránh ánh mắt nàng. "Tôi chỉ đang bảo vệ danh dự của Phong gia. Đứng dậy, thay bộ đồ sạch đi."

Nói rồi anh quay lưng bỏ đi. Nhưng đến khúc quanh hành lang, anh bất giác dừng lại, quay đầu nhìn dáng nàng loạng choạng đứng dậy. Trên cổ nàng, cổ áo trễ xuống để lộ một phần vết sẹo dài.

Ánh mắt Phong Tiêu chợt tối lại.

*Vết sẹo đó… từ đâu mà có?*

Anh nhớ về hai mươi năm trước, về cô bé đã liều mình cứu anh giữa vụ cháy năm nào, người con gái mà anh chưa từng quên. Cô bé ấy — Thẩm Tinh Thần trong ký ức của anh — cũng từng bị người ta rạch một đường rất sâu nơi ngực.

Nhưng đó là chuyện của Tinh Thần. Sao đứa hầu này lại có vết sẹo giống hệt?

Phong Tiêu lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ vô lý. Anh tự nhủ đó chỉ là trùng hợp. Vậy mà càng ép mình quên đi, cảm giác quen thuộc mỗi lần nhìn Giang Diệp lại càng rõ rệt. Cứ như thể trong sâu thẳm ký ức, có một mảnh ghép nào đó đang cố ngoi lên, gào thét đòi được nhận ra.

*

Đêm ấy, trong thư phòng, Phong Tiêu ngồi trước ly rượu, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thẩm Tinh Thần gõ cửa bước vào, làm dáng ngồi xuống bên cạnh anh.

"Anh Phong Tiêu, hai mươi năm rồi, sao anh cứ lạnh nhạt với em thế?" cô ta hờn dỗi.

Phong Tiêu nhìn cô, ánh mắt phức tạp. "Sao anh lại cảm thấy… em xa lạ đến vậy?"

Thẩm Tinh Thần giật mình, tim đập thình thịch. *Chẳng lẽ Phong Tiêu nhìn thấu mình rồi?*

Cô ta vội che giấu bằng nụ cười: "Anh mệt rồi. Em đi ngủ trước đây."

Ra khỏi thư phòng, sắc mặt Thẩm Tinh Thần lập tức đanh lại. Cô ta nghiến răng nhìn về phía căn phòng nhỏ của Giang Diệp cuối hành lang.

"Con nhỏ đó… nhất định phải trừ khử. Không thể để nó ở lại đây thêm một ngày nào nữa."

Chương 3: Vu oan giá họa

Sáng hôm sau, cả Phong gia dậy sóng.

"Ai đã động vào tài liệu trong máy tính của tôi?" Phong Tiêu đứng giữa phòng làm việc, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm. Bản hợp đồng quan trọng nhất quý này đã bị chỉnh sửa lung tung.

Thẩm Tinh Thần đứng bên, lập tức chỉ tay về phía Giang Diệp vừa bước vào: "Là cô ta! Chính cô ta làm đấy!"

"Tôi không có." Giang Diệp lắc đầu quầy quậy. "Tôi thậm chí còn không biết mật khẩu máy tính."

"Cô đúng là to gan lớn mật!" Thẩm Tinh Thần rít lên. "Dám tự tiện đụng vào tài liệu của anh Phong Tiêu, giờ còn chối. Anh Phong Tiêu, nếu anh làm lớn chuyện, tống cô ta vào tù cũng không quá đáng!"

Phong Tiêu chăm chú nhìn màn hình. Kỳ lạ thay, những chỗ bị chỉnh sửa không hề bừa bãi. Ngược lại, chúng được sửa vô cùng tinh tế, đâu vào đấy, thậm chí còn vá được một lỗ hổng pháp lý mà đội luật sư của anh đã bỏ sót.

"Kỹ thuật sửa tài liệu này rất điêu luyện." Anh nói chậm rãi. "Không giống việc một đứa hầu gái vô tình phá hoại."

Giang Diệp ngước lên, chính nàng cũng ngơ ngác. Khi liếc qua màn hình chi chít thuật ngữ tiếng Anh chuyên ngành tài chính, không hiểu sao trong đầu nàng lại tự động hiểu hết ý nghĩa của chúng.

*Mấy chữ tiếng Anh này… sao mình lại hiểu hết trơn vậy?*

Nàng rùng mình. Một đứa ở nợ nần thì làm sao đọc thông thạo hợp đồng thương mại quốc tế?

*

Thẩm Tinh Thần thấy tình thế không ổn, vội đổi giọng: "Anh Phong Tiêu, thật ra… là em sửa đó."

Cả phòng khựng lại.

"Hôm qua chính em dìu anh vào phòng làm việc, lúc đó anh say quá nên không nhớ gì. Em lo giúp anh xử lý hợp đồng, sợ anh trách nên mới không dám nhận." Cô ta rơm rớm nước mắt. "Mình quen nhau hai mươi năm rồi, chẳng lẽ anh không tin em?"

Phong Tiêu nhíu mày. Anh nhìn Thẩm Tinh Thần, rồi liếc sang Giang Diệp.

"Được. Vậy em sửa lại tại chỗ cho anh xem." Anh gõ ngón tay lên bàn. "Nếu em thật sự là người sửa, em phải nhớ mình đã sửa những gì. Ngồi xuống, sửa lại từ đầu."

Sắc mặt Thẩm Tinh Thần trắng bệch. Cô ta đâu biết một chữ nào về tài chính, làm sao sửa nổi? Mồ hôi rịn ra trên trán, cô ta lắp bắp: "Cái này… anh Phong Tiêu, mình tin nhau là được rồi, cần gì phải thử thách em như vậy?"

"Anh tin em." Phong Tiêu bỗng nói, rút tay lại. Ánh mắt anh thoáng qua Giang Diệp một cái, sâu không dò được. "Không cần thử nữa."

Giang Diệp cúi đầu. Nàng biết Phong Tiêu không hoàn toàn tin lời Thẩm Tinh Thần. Nhưng nàng cũng chẳng thể chứng minh mình vô tội — vì chính nàng cũng không rõ đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

*

Trưa hôm đó, khi chỉ còn hai người trong hành lang, Thẩm Tinh Thần chặn Giang Diệp lại, ép sát nàng vào tường.

"Cho cô mười phút. Cuốn xéo khỏi Phong gia." Cô ta gằn giọng. "Bằng không tôi sẽ cho người quăng cô ra ngoài như quăng rác."

"Vì sao?" Giang Diệp nhìn thẳng vào mắt kẻ đối diện. "Tôi đã làm gì để tiểu thư căm ghét đến vậy?"

Trong khoảnh khắc, Thẩm Tinh Thần chột dạ. Ánh mắt trong veo mà kiên định của Giang Diệp khiến cô ta thấy nhức nhối, như thể đang soi vào một tấm gương phản chiếu tất cả sự dối trá của mình.

"Cô không cần biết." Cô ta hất tay. "Bạn trai mê cờ bạc của cô đang đợi cô ở nhà đấy. Về với hắn đi. Đồ của cô, tôi đã cho người ném hết xuống lầu rồi."

Giang Diệp lặng người. Bạn trai? Nàng có bạn trai sao? Nàng chẳng nhớ nổi một gương mặt nào.

Nhưng nàng không kịp suy nghĩ thêm. Bởi đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, và quản gia hớt hải chạy tới báo:

"Thiếu gia, tiểu thư — có khách quý tới! Là ông bà chủ, ba mẹ nuôi của tiểu thư Tinh Thần. Họ vừa từ nước ngoài trở về!"

Sắc mặt Thẩm Tinh Thần lập tức rạng rỡ. Còn Giang Diệp, trong lòng lại dấy lên một linh cảm khó tả — như thể có điều gì đó quan trọng sắp được hé lộ.

Chương 4: Giọng nói thân thương

Ba mẹ nuôi của Thẩm Tinh Thần — ông bà Thẩm — là những người từng nhận nuôi cô ta từ một cô nhi viện nhiều năm trước. Họ giàu có, phúc hậu, vừa từ nước ngoài bay về để chuẩn bị cho hôn lễ của "con gái".

"Con gái ngoan của mẹ, mới nhoáng cái mà đã lớn chừng này rồi." Bà Thẩm ôm chầm lấy Thẩm Tinh Thần, mắt rưng rưng.

"Ba mẹ dùng trà đi ạ." Thẩm Tinh Thần rót trà, dáng vẻ hiếu thảo đến hoàn hảo. "Con nhớ ba mẹ lắm."

Ông Thẩm cười hiền: "Hai đứa tính khi nào làm đám cưới? Ba mẹ mong mãi mới về được."

Giang Diệp đứng nép ở góc phòng, lặng lẽ dọn dẹp. Nàng vốn định làm cho xong việc rồi rút lui. Nhưng khi bà Thẩm cất tiếng, khi giọng nói ấm áp ấy vang lên trong căn phòng, tim Giang Diệp bỗng thắt lại.

*Giọng nói này… sao lại thân thương đến vậy? Sao tự nhiên mình lại muốn khóc?*

Nàng vội cúi đầu, giấu đi hàng nước mắt không rõ nguyên do. Đây là lần đầu tiên nàng gặp ông bà Thẩm, vậy mà cảm giác quen thuộc trào dâng mãnh liệt, như thể máu thịt cùng gọi nhau.

Bà Thẩm cũng khựng lại. Ánh mắt bà vô tình lướt qua Giang Diệp, và trong lòng bà dấy lên một nỗi bâng khuâng kỳ lạ. Cô gái ấy — dáng người, khóe mắt, cả cái cách cúi đầu — đều gợi lên một điều gì đó rất xa xăm.

"Cô bé kia là ai vậy?" Bà Thẩm hỏi khẽ.

"À, chỉ là đứa giúp việc thôi mẹ." Thẩm Tinh Thần nhanh nhảu đáp, đồng thời liếc Giang Diệp một cái sắc lẹm. "Đứa nợ nần con thương tình cưu mang. Con ra chỗ khác đi, đừng làm phiền ba mẹ."

Giang Diệp cúi đầu lui ra. Nhưng khi đi ngang qua bà Thẩm, nàng nghe thấy tiếng bà thở dài rất khẽ, và câu nói bỏ lửng: "Sao lại giống Tinh Thần của mẹ đến thế…"

*

Không để cho cuộc gặp gỡ kéo dài, Thẩm Tinh Thần lập tức bày trò.

Trong lúc mọi người đang trò chuyện, cô ta lén lấy điện thoại, giả bộ vừa nhận được cuộc gọi, rồi cố tình ngã nhào xuống cầu thang.

"Á!" Cô ta ôm chân, giả vờ đau đớn. "Con… con trượt chân rồi."

"Tinh Thần!" Bà Thẩm hốt hoảng chạy tới. "Con có sao không? Nặng lắm không con?"

"Con không sao đâu ạ." Thẩm Tinh Thần nắm chặt tay bà, giọng yếu ớt. "Chỉ trẹo chân chút thôi. Con không muốn ba mẹ lo. Ba mẹ về nghỉ trước đi, để anh Phong Tiêu chăm sóc con là được."

Cô ta cố tình diễn cảnh yếu đuối đáng thương để kéo hết sự chú ý của ông bà Thẩm về mình, không cho họ có cơ hội để ý đến Giang Diệp thêm lần nào nữa.

Phong Tiêu đứng nhìn, ánh mắt anh lại thoáng nghi hoặc. Anh dìu Thẩm Tinh Thần, nhưng trong đầu vẫn vướng bận hình ảnh Giang Diệp cúi đầu che nước mắt.

*Tinh Thần trong ký ức của anh không mong manh giả tạo như thế này. Cô ấy mạnh mẽ, lương thiện… Hai mươi năm, thật sự có thể biến một người thành ra khác hẳn sao?*

*

Sau khi ông bà Thẩm rời đi, Giang Diệp mang khay trà xuống bếp. Nàng cứ nghĩ mãi về giọng nói của bà Thẩm, về cảm giác muốn òa khóc khi nghe thấy nó.

Nhưng nàng không có thời gian để suy ngẫm.

Ngoài cổng, một chiếc xe lạ trờ tới. Ba gã đàn ông bịt mặt lao ra, chụp lấy nàng.

"Các người là ai? Buông tôi ra!" Giang Diệp giãy giụa kêu cứu.

"Có người thuê bọn tao đưa mày đi." Một gã cười nham hiểm, bịt miệng nàng lại. "Cô cứ xui xẻo mà đi cho khuất mắt người ta."

Giang Diệp bị nhét vào cốp xe, tim đập loạn xạ. Nàng biết rõ, kẻ đứng sau tất cả những chuyện này không ai khác chính là Thẩm Tinh Thần. Kẻ ấy muốn nàng biến mất vĩnh viễn khỏi Phong gia, khỏi cuộc đời này.

Trong bóng tối chật hẹp, Giang Diệp cắn chặt môi. Nàng không cam lòng chết một cách vô danh như vậy. Nhất định phải có cách thoát ra.

Và trong giây phút tuyệt vọng nhất, một cái tên bỗng vụt lên trong đầu nàng — cái tên duy nhất có thể cứu nàng lúc này.

*Phong Tiêu.*

Chương 5: Cuộc giải cứu

Chiếc xe dừng lại ở một nhà kho hoang phía ngoại ô. Bọn côn đồ lôi Giang Diệp ra, ném xuống nền xi măng lạnh lẽo.

"Rốt cuộc là ai muốn giết tôi?" Giang Diệp cố giữ giọng bình tĩnh, dù trong lòng run rẩy.

"Bọn tao ăn tiền làm việc thôi." Gã đầu sỏ nhún vai. "Cô có làm ma cũng đừng oán tụi này. Oán thì oán cái người trả tiền ấy."

Giang Diệp nhìn quanh, đầu óc quay cuồng tính toán. Nàng không thể ngồi yên chờ chết.

"Các anh muốn tiền phải không?" nàng bất ngờ lên tiếng. "Tôi có tiền. Rất nhiều tiền."

Gã đầu sỏ bật cười khinh khỉnh: "Xạo. Cái đồ nghèo rớt như mày mà có tiền? Bớt phét đi."

"Nếu không tin, để tôi gọi một cuộc điện thoại." Giang Diệp nói nhanh. Trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ: *chỉ cần chúng phân tâm, mình sẽ có cơ hội.* "Chủ thuê các anh trả bao nhiêu? Tôi trả gấp mười lần."

Bọn côn đồ đưa mắt nhìn nhau. Gấp mười lần là một con số không nhỏ. Gã đầu sỏ do dự một thoáng, rồi ném điện thoại xuống trước mặt nàng: "Được. Gọi thử xem. Nếu là lừa, tao cho mày chết ngay tại đây."

Giang Diệp cầm điện thoại, ngón tay run run. Nàng không nhớ số của ai cả, nhưng không hiểu vì sao, một dãy số lại tự nhiên hiện lên trong trí nhớ — số của Phong Tiêu, in trên tấm danh thiếp nàng từng thấy trên bàn anh.

Chuông đổ hai hồi. Rồi giọng trầm lạnh vang lên: "Alo."

"Anh Phong Tiêu…" Giang Diệp nghẹn ngào. "Cứu tôi. Tôi bị bắt cóc rồi."

*

Đầu dây bên kia, Phong Tiêu đang họp. Nghe giọng Giang Diệp, tim anh thắt lại.

Anh cũng chẳng hiểu vì sao. Khi hay tin Giang Diệp bị bắt đi, một giọng nói trong lòng đã gào lên: *Nếu không cứu cô ấy, mày sẽ hối hận cả đời.*

Anh không kịp nghĩ ngợi. Bỏ dở cuộc họp, anh lao ra xe, đồng thời ra lệnh cho người định vị cuộc gọi.

"Con khốn, dám qua mặt tao!" Gã đầu sỏ giật lấy điện thoại, tát Giang Diệp ngã lăn. "Phong Tiêu mà đi cứu một đứa hầu hạ đẳng như mày à? Nằm mơ!"

"Đại ca, khí chất con nhỏ này không giống người thường đâu." Một tên đàn em rụt rè. "Hay là… mình cẩn thận chút."

"Cẩn thận cái gì!" Gã đầu sỏ rút dao ra. "Giết quách cho xong. Trễ giờ rồi."

Ánh dao lóe lên. Giang Diệp nhắm nghiền mắt.

Nhưng nhát dao ấy không bao giờ giáng xuống.

*

"Buông cô ấy ra."

Cửa nhà kho bị đá tung. Phong Tiêu lao vào như một cơn bão, cùng vài vệ sĩ. Anh tung một cú đấm trời giáng, quật ngã gã đầu sỏ.

"Mày chán sống hả?" Anh túm cổ áo gã, ánh mắt sắc như dao. "Ai thuê chúng mày?"

Bọn côn đồ hoảng loạn. "Đại ca, đánh không lại! Chạy thôi!" Chúng bỏ mặc thủ lĩnh, tán loạn tháo chạy.

Phong Tiêu không đuổi theo. Anh quay lại, đỡ Giang Diệp đang co ro dưới đất.

"Nhắm mắt lại, chờ tôi một chút." Anh khẽ nói.

Khi nàng mở mắt ra, hiện trường đã yên ổn, chỉ còn anh đứng trước mặt. Bàn tay ấm áp của anh lau đi vệt máu trên khóe môi nàng.

"Đứng ngẩn ra làm gì? Bị thương chỗ nào không?" Giọng anh cộc cằn, nhưng ánh mắt lại dịu đi.

"Anh… sao anh biết tôi ở đây?" Giang Diệp ngước lên, đôi mắt long lanh. "Còn tới cứu tôi nữa."

Phong Tiêu im lặng một lúc lâu. "Lúc cô bị bắt đi, trong lòng tôi có một giọng nói bảo rằng… nếu không cứu cô, tôi sẽ hối hận."

Giang Diệp ngẩn người. "Chẳng lẽ… tụi mình từng quen nhau sao?"

Câu hỏi treo lơ lửng giữa hai người. Cả hai đều cảm thấy có một sợi dây vô hình níu họ lại, một mối liên hệ mà không ai lý giải được.

Phong Tiêu định mở lời, nhưng gã đầu sỏ bị bỏ lại bất ngờ vùng dậy, chộp lấy con dao đâm tới sau lưng anh.

"Cẩn thận!" Giang Diệp hét lên.

Phong Tiêu xoay người tránh né, nhưng lưỡi dao vẫn quệt qua cánh tay anh, máu tứa ra. Anh nghiến răng đá văng con dao, hạ gục gã côn đồ, rồi giao cho vệ sĩ trói lại chờ cảnh sát.

"Anh Phong Tiêu, anh bị thương rồi!" Giang Diệp cuống quýt.

"Không sao." Anh phủi tay áo, nhưng bước chân đã hơi loạng choạng vì mất máu.

Trên đường về bệnh viện, Giang Diệp cứ nhìn mãi vết thương của anh, trong lòng dâng lên một cảm giác day dứt khó tả. Nàng dựa đầu vào ghế, mơ màng thiếp đi. Và trong cơn mê, nàng khẽ thốt ra một câu:

"Anh Phong Tiêu, em chạy không nổi nữa…"

Phong Tiêu giật mình quay lại. Câu nói ấy — giọng điệu ấy — sao lại giống hệt lời của cô bé năm xưa đã cùng anh trốn chạy khỏi biển lửa?

"Cô vừa nói gì?" Anh hỏi, giọng run lên.

Nhưng Giang Diệp đã ngủ say, chẳng hay biết gì. Chỉ còn Phong Tiêu ngồi đó, trái tim đập dồn dập, lần đầu tiên nghi ngờ về một sự thật mà anh chưa từng dám nghĩ tới.

Chương 6: Chiếc vòng ngọc

Bệnh viện. Bác sĩ khám cho Giang Diệp xong, quay sang Phong Tiêu, sắc mặt nghiêm trọng.

"Thiếu gia, cô ấy không nguy hiểm tính mạng. Nhưng trên người cô ấy còn nhiều vết thương cũ, mấy ngày nay đều không được chữa trị. Cô ấy cần tĩnh dưỡng một thời gian."

Phong Tiêu nghe mà lòng trĩu nặng. Những vết thương ấy — chẳng lẽ đều do bị hành hạ ngay trong Phong gia?

Anh chưa kịp truy xét thì Thẩm Tinh Thần đã hớt hải chạy vào, ôm lấy cánh tay băng bó của anh.

"Anh Phong Tiêu, anh không sao chứ? Nghe nói anh bị thương, em lo chết đi được!" Cô ta khóc lóc, đồng thời liếc Giang Diệp một cái đầy hằn học. "Đều tại con nhỏ này! Nó mê cờ bạc, chọc giận người ta nên mới bị bắt cóc, còn liên lụy làm anh bị thương!"

"Cô đừng ngậm máu phun người." Giang Diệp lạnh lùng đáp. "Tôi có mê cờ bạc bao giờ đâu?"

"Còn dám cãi!" Thẩm Tinh Thần đổi hướng tấn công. "Anh Phong Tiêu, anh biết không, lúc cô ta vội vàng rời khỏi Phong gia là để ăn cắp cái vòng tay ngọc năm triệu của em rồi đem bán trả nợ đấy! Cái vòng biến mất rồi, chắc chắn là cô ta lấy!"

"Tôi không có." Giang Diệp cứng rắn.

*

Phong Tiêu trầm giọng: "Túi của cô ấy để lại hiện trường, tôi đã cho quản gia mang tới."

Quản gia bước vào, lục túi xách của Giang Diệp. Ông ta lôi ra một chiếc vòng ngọc lục bảo lấp lánh.

"Đây rồi!" Thẩm Tinh Thần đắc thắng. "Chính là cái vòng của em! Hay lắm, Giang Diệp, cô đúng là hết thuốc chữa. Cô dám lấy đồ của tôi sao?"

Giang Diệp sững sờ nhìn chiếc vòng. "Trước khi rời khỏi nhà các người, trong túi tôi rõ ràng không hề có thứ này!"

Nhưng bằng chứng đã sờ sờ ra đó. Ánh mắt Phong Tiêu tối lại. Anh nhìn Giang Diệp, muốn tin nàng, nhưng chiếc vòng nằm chình ình trong túi nàng khiến anh không thể lên tiếng.

Chính lúc ấy, Giang Diệp bỗng chú ý đến chiếc vòng kỹ hơn. Không hiểu vì sao, những kiến thức về ngọc bích — vốn xa lạ với một đứa hầu — lại tự động tuôn trào trong đầu nàng.

Nàng cầm chiếc vòng lên, gõ nhẹ vào thành ghế kim loại.

"Ngọc thật khi gõ vào sẽ phát ra âm thanh trong trẻo, ngân vang." Nàng nói, giọng bình tĩnh lạ thường. "Còn chiếc vòng này, tiếng phát ra đục ngầu."

Cả phòng ngơ ngác.

Nàng lại giơ chiếc vòng lên ánh đèn: "Ngọc thật soi với nắng sẽ có độ thấu quang nhất định. Còn chiếc vòng này, không hề xuyên sáng chút nào."

Rồi nàng quay sang quản gia — người vẫn tự xưng là bậc thầy giám định trang sức của Phong gia: "Ngay cả điều cơ bản này mà ông cũng không nhìn ra sao? Đây là đồ giả."

*

Thẩm Tinh Thần biến sắc. "Con nhỏ giúp việc thối tha! Cô thì biết gì mà nói thật với giả?"

"Nếu không tin, mời chuyên gia tới giám định lần nữa là rõ." Giang Diệp không hề nao núng.

Phong Tiêu nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. Một đứa hầu nợ nần, sao lại thông thạo cả tài chính lẫn ngọc bích? Càng lúc anh càng cảm thấy con người trước mặt ẩn giấu vô số bí mật.

Anh ra lệnh cho quản gia mời chuyên gia đến. Thẩm Tinh Thần cuống lên, giả bộ đau lòng, cố tình giật chiếc vòng khỏi tay Giang Diệp, rồi buông tay cho nó rơi xuống đất vỡ tan.

"Cô làm gì vậy?" Giang Diệp kêu lên.

"Cô làm vỡ vòng của em rồi!" Thẩm Tinh Thần gào. "Đồ ăn cắp còn phá của! Anh Phong Tiêu, nó phải quỳ xuống xin lỗi em!"

Nhưng Phong Tiêu chỉ lạnh lùng nhìn những mảnh vỡ. "Vòng vỡ vẫn giám định được." Anh nói với quản gia. "Nhặt lên, gọi chuyên gia."

Kết quả trả về không lâu sau đó: chiếc vòng là đồ giả, chỉ đáng vài trăm ngàn.

Không khí đông cứng. Thẩm Tinh Thần mặt trắng bệch, không nói nên lời.

"Thẩm tiểu thư, cô giải thích sao đây?" Phong Tiêu hỏi, giọng lạnh băng.

"Em… em đâu biết. Chắc là cô ta tráo vòng thật, để lại vòng giả!" Thẩm Tinh Thần vẫn cố cãi.

Đúng lúc thế cục gần như đảo ngược, quản gia — kẻ đã bị Thẩm Tinh Thần mua chuộc — bất ngờ quỳ sụp xuống.

"Thiếu gia, tất cả là lỗi của tôi! Tôi bị ma xui quỷ khiến, chính tôi đã lấy cắp vòng thật, rồi bỏ vòng giả vào túi cô Giang để đổ tội!" Ông ta dập đầu lia lịa. "Thiếu gia tha cho tôi! Tôi còn vợ dại con thơ!"

Phong Tiêu nhìn màn kịch vụng về ấy, thừa hiểu quản gia đang gánh tội thay cho Thẩm Tinh Thần. Nhưng anh không có bằng chứng trực tiếp.

Anh khoát tay: "Đuổi ông ta đi. Chuyện này đến đây chấm dứt."

Rồi anh quay sang Giang Diệp, giọng dịu lại: "Xin lỗi. Nếu cô cần bồi thường, cứ nói với tôi."

Giang Diệp lắc đầu. Nàng đứng dậy, dù toàn thân đau nhức, sống lưng vẫn thẳng tắp.

"Phong tổng, lần trước anh đã cứu tôi. Từ giờ trở đi, chúng ta không ai nợ ai." Nàng nhìn thẳng vào mắt anh. "Sau này, đừng bao giờ gặp lại nữa."

Nói rồi, nàng ôm túi bước ra khỏi phòng bệnh, để lại Phong Tiêu đứng lặng, lòng dâng lên một nỗi mất mát khó gọi tên. Anh muốn giữ nàng lại, nhưng lý trí bảo anh không có tư cách. Anh vẫn còn là hôn phu của Thẩm Tinh Thần.

Chỉ có điều, càng đẩy Giang Diệp ra xa, trái tim anh lại càng đau nhói. Cứ như thể anh đang tự tay đánh mất một thứ vô cùng quan trọng, thứ mà anh đã tìm kiếm suốt hai mươi năm ròng.

Chương 7: Bà nội của con

Rời khỏi Phong gia, Giang Diệp không còn nơi nào để đi.

Nàng tìm đến cô nhi viện — nơi mà nàng lờ mờ cảm thấy quen thuộc, dù chẳng rõ vì sao. May thay, bà viện trưởng nhân từ nhận nàng vào làm bảo mẫu, chăm sóc lũ trẻ mồ côi.

Những ngày ở cô nhi viện là quãng thời gian bình yên hiếm hoi. Giang Diệp kể chuyện cổ tích cho bọn trẻ, ru chúng ngủ, và trong tiếng cười trong trẻo của chúng, nàng dần tìm thấy chút ấm áp.

"Chị Giang ơi, hôm nay kể chuyện gì đi ạ!" Lũ trẻ vây quanh nàng.

"Hôm nay chị kể chuyện về một cô gái chăn ngỗng." Giang Diệp mỉm cười. "Cô ấy vốn là công chúa, nhưng bị người hầu gái độc ác cướp mất thân phận, phải đi chăn ngỗng. Còn kẻ giả mạo thì đường hoàng gả cho hoàng tử…"

Kể đến đây, nàng bỗng khựng lại. Câu chuyện sao lại giống hoàn cảnh của chính nàng đến vậy?

"Rồi sao nữa ạ? Cô công chúa có đòi lại được thân phận không?" Một bé gái sốt ruột hỏi.

"Có chứ." Giang Diệp gật đầu, ánh mắt kiên định. "Sự thật rồi sẽ được phơi bày. Kẻ giả mạo phải trả giá, còn công chúa sẽ tìm lại được tất cả những gì thuộc về mình."

*

Bình yên chẳng kéo dài. Thẩm Tinh Thần không cam tâm để Giang Diệp yên ổn.

Cô ta dùng tiền và quyền thế, ép bà viện trưởng mới nhậm chức đuổi Giang Diệp đi.

"Cô Giang, tôi xin lỗi." Bà viện trưởng lạnh nhạt. "Cô đắc tội với Thẩm tiểu thư và Phong tổng. Nếu để cô ở lại, cô nhi viện sẽ bị đóng cửa. Cô đi đi."

"Nhưng tôi có làm gì sai đâu…" Giang Diệp bàng hoàng.

"Đi ra!" Bà ta phất tay, sai người tống nàng ra ngoài cổng.

Giang Diệp đứng bơ vơ giữa con phố tấp nập, trong túi không một xu dính túi, không một nơi để về. Nàng ngẩng lên nhìn bầu trời xám xịt, lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng đến thế.

*Mình rốt cuộc là ai? Vì sao số phận cứ dồn ép mình mãi thế này?*

*

Đúng lúc ấy, một chiếc xe phóng nhanh qua ngã tư. Một bà cụ tóc bạc đang băng qua đường không kịp tránh.

"Bà ơi, cẩn thận!" Giang Diệp không kịp nghĩ, lao ra đẩy bà cụ ngã sang bên. Chiếc xe quệt trúng bà, rồi rồ ga bỏ chạy.

"Anh lái xe kiểu gì vậy?" Giang Diệp gào theo, nhưng chiếc xe đã mất hút. Nàng quay lại đỡ bà cụ đang nằm bất động. "Bà ơi! Bà có sao không? Con gọi cấp cứu ngay!"

Nàng rút hết chút sức lực, gọi xe cấp cứu, rồi theo vào bệnh viện, túc trực bên giường bà cụ suốt mấy ngày liền, dù chính nàng cũng đang đói lả.

*

Bà cụ họ Trần, chính là bà viện trưởng cũ đã về hưu của cô nhi viện năm xưa. Bà không chồng không con, không người thân thích.

Khi tỉnh lại, điều đầu tiên bà Trần thấy là gương mặt mệt mỏi mà dịu dàng của Giang Diệp đang lau mồ hôi cho mình.

"Con là ai?" Bà Trần hỏi khẽ.

"Con là người đã cứu bà, con tên Giang Diệp ạ." Nàng mỉm cười. "Bà tỉnh rồi là tốt rồi."

Nghe cái tên ấy, bà Trần bỗng run rẩy, đôi mắt nhòe đi.

"Con… tên là Giang Diệp?" Bà nắm chặt tay nàng, giọng nghẹn ngào. "Nhiều năm trước, ở cô nhi viện, cũng có một đứa nhỏ tên Giang Diệp. Tuổi tác cũng tầm này… Chẳng lẽ chỉ là trùng tên thôi sao?"

Bà Trần ngắm nhìn Giang Diệp thật kỹ. Từ khóe mắt, sống mũi, đến nụ cười — sao đâu đâu cũng thấp thoáng bóng hình của đứa bé năm nào, đứa bé mà bà đã trao cho gia đình họ Thẩm nhận nuôi.

Một nỗi nghi ngờ lớn dần trong lòng bà. Nhưng bà chưa dám nói ra.

"Con à…" Bà Trần rưng rưng nắm lấy tay nàng. "Bà cả đời làm ở cô nhi viện, không thân không thích. Nếu con không chê bà già này, thì hãy gọi bà một tiếng — bà nội."

Giang Diệp ngỡ ngàng, rồi nước mắt lăn dài. Nàng gật đầu, ôm chầm lấy bà.

"Bà nội…" Nàng nghẹn ngào. "Vậy là tụi mình đều có người thân rồi."

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều cảm thấy một sợi dây định mệnh vô hình đang kết nối họ lại. Giang Diệp không biết, cuộc gặp gỡ này chính là chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn về thân phận thật sự của nàng — thân phận thiên kim thất lạc hai mươi năm.

Và bà Trần, người nắm giữ bí mật năm xưa, cũng vừa vô tình đặt mình vào tầm ngắm của kẻ thù.

Chương 8: Bí mật năm xưa

Có bà Trần, Giang Diệp như tìm lại được một mái nhà. Nàng chăm sóc bà tận tình, còn bà thì thương nàng như cháu ruột.

Nhưng bà Trần luôn có điều gì đó giấu kín. Đêm nọ, bà lấy cớ khó ngủ, sai Giang Diệp ra hiệu thuốc mua giúp vài thứ. Chờ nàng đi khỏi, bà lập tức gọi điện cho cô nhi viện.

"Cho tôi hỏi… hồ sơ nhận nuôi của mấy chục năm trước, có còn lưu lại không?" Bà Trần hỏi, giọng run run.

"Bà viện trưởng, sao tự nhiên bà nhớ tới chuyện cũ vậy?" Đầu dây bên kia ngạc nhiên.

"À, không có gì. Làm phiền cô quá." Bà Trần cúp máy, tay run rẩy.

Nghi ngờ trong lòng bà ngày một lớn. Bà nhớ như in đứa bé Giang Diệp năm xưa. Đứa bé ấy vốn được một gia đình tài phiệt tìm đến nhận, nhưng do trục trặc giấy tờ, cuối cùng lại giao nhầm cho nhà họ Thẩm. Còn đứa được nhà họ Thẩm nuôi — chính là kẻ mang tên Thẩm Tinh Thần bây giờ.

*Chẳng lẽ… hai đứa trẻ đã bị tráo đổi? Chẳng lẽ Giang Diệp mới thật sự là con của gia tộc kia?*

Bà Trần nhớ lại lời Thẩm Tinh Thần từng nói khi còn ở cô nhi viện: "Con nhất định phải gả vào hào môn, nhất định phải làm thiên kim." Đứa bé ấy tham vọng, đố kỵ, khác hẳn Giang Diệp hiền lành.

Càng nghĩ, bà Trần càng lạnh sống lưng. Bà quyết định sẽ điều tra đến cùng, và nếu sự thật đúng như bà nghĩ, bà sẽ trả lại cho Giang Diệp thân phận vốn thuộc về nàng.

*

Nhưng bà không ngờ, mọi động tĩnh của mình đã lọt vào tai kẻ thù.

Thẩm Tinh Thần nhận được tin báo. Cô ta tái mặt, siết chặt điện thoại.

"Cái gì? Con nhỏ đó tìm được chỗ dựa là một bà già trong bệnh viện? Bà già đó… là bà Trần viện trưởng cũ của cô nhi viện?" Giọng cô ta lạc đi. "Bà ấy nhận ra tôi rồi! Tuyệt đối không được để chuyện này lộ ra ngoài. Mau tìm cách xử lý bà ta! Nghe rõ chưa?"

Kẻ tráo thân phận biết rõ, bà Trần chính là nhân chứng sống duy nhất có thể vạch trần tất cả. Nếu bà ấy tỉnh táo mở miệng, cả tòa lâu đài dối trá mà cô ta dày công dựng lên sẽ sụp đổ.

*

Đêm đó, khi Giang Diệp đi mua thuốc về, nàng phát hiện bà Trần đã ngất xỉu trên sàn phòng bệnh, bất tỉnh nhân sự.

"Bà nội! Bà nội!" Giang Diệp hoảng loạn gọi bác sĩ.

Bác sĩ chẩn đoán: xuất huyết não đột ngột, phải phẫu thuật gấp. Nhưng có điều gì đó rất đáng ngờ — bà Trần vốn đang hồi phục tốt, sao lại chuyển biến xấu chỉ trong chốc lát?

Giang Diệp không có tiền phẫu thuật. Nàng chạy vạy khắp nơi, cầu xin, van nài, nhưng bàn tay nàng trắng trơn.

Đúng lúc tuyệt vọng, một giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng:

"Mọi chi phí, tính hết vào tài khoản của tôi. Dù tốn bao nhiêu, phải cứu bằng được bà ấy."

Giang Diệp quay lại. Là Phong Tiêu.

"Anh… sao anh lại ở đây?" Nàng ngơ ngác.

Phong Tiêu không đáp thẳng. Thật ra, bà Trần chính là người thân duy nhất mà anh còn quý trọng — bà từng chăm sóc anh khi anh còn nhỏ. Nghe tin bà gặp nạn, anh lập tức tới ngay.

Nhưng lý do đó, anh không nói ra. Anh chỉ nhìn Giang Diệp — cô gái mà anh đã cố đẩy ra xa nhưng chưa một giây quên được — và trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ: hình như số phận cứ mãi đưa họ gặp lại nhau.

Ca phẫu thuật kéo dài suốt đêm. Đến sáng, bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang:

"Bà cụ mạng lớn. Đã qua cơn nguy kịch. Nhưng vẫn cần theo dõi và tĩnh dưỡng dài ngày."

Giang Diệp thở phào, khuỵu xuống ghế vì kiệt sức. Chính lúc ấy, nàng ngất đi vì đói lả và mệt mỏi.

Khi tỉnh lại, nàng thấy mình nằm trên giường bệnh, bên cạnh là bát canh gà còn ấm nóng. Phong Tiêu ngồi đó, tay chống cằm.

"Bác sĩ nói cô suy dinh dưỡng." Anh cộc cằn nói, tránh ánh mắt nàng. "Ăn hết canh gà đi cho bổ."

Giang Diệp cầm bát canh, lòng ấm áp lạ thường. "Cảm ơn anh… Nhưng sao tự nhiên anh lại tốt với tôi như vậy?"

Phong Tiêu không đáp. Anh chỉ nhìn nàng, ánh mắt ẩn chứa một điều gì đó dịu dàng mà chính anh cũng chưa dám thừa nhận. Trong lòng anh, mảnh ghép ký ức năm xưa đang dần khớp lại, chỉ chờ một cú hích cuối cùng để bừng sáng.

Chương 9: Biển số xe

Thẩm Tinh Thần không ngờ bà Trần lại thoát chết. Kế hoạch bịt miệng thất bại, cô ta liền giở trò khác: vu cho chính Giang Diệp là kẻ đã tông bà Trần.

Cô ta thuê mấy tên côn đồ giả làm nhân chứng, kéo đến bệnh viện làm loạn.

"Chính mắt tôi thấy Giang Diệp tông trúng viện trưởng Trần!" Một gã lớn tiếng. "Chắc là bị đuổi khỏi cô nhi viện nên cố tình trả thù!"

"Trả thù?" Giang Diệp phẫn nộ. "Tôi còn chưa từng gặp viện trưởng Trần bao giờ, sao lại trả thù?"

"Còn dám chối à?" Thẩm Tinh Thần vênh mặt bước tới. "Có camera ngay cổng, cứ trích ra là biết."

"Vậy thì kiểm tra camera đi!" Giang Diệp không hề nao núng.

"Camera ngay cổng hư từ lâu rồi." Thẩm Tinh Thần cười gian. "Xem ra tôi phải dạy dỗ cô một trận mới được."

Cô ta sai đám côn đồ xông vào đánh Giang Diệp. Nàng bị dồn vào góc tường, nhưng ánh mắt vẫn quật cường.

"Các người sẽ bị quả báo!" Nàng hét lên.

"Quả báo?" Thẩm Tinh Thần cười điên dại. "Tôi nói cho cô biết, cô mãi mãi chỉ là kẻ bị tôi giẫm dưới chân thôi!"

*

Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, Phong Tiêu xuất hiện.

"Dừng tay!" Anh quát, khí thế lạnh lẽo khiến đám côn đồ khựng lại. "Các người đang làm gì?"

"Anh Phong Tiêu!" Thẩm Tinh Thần lập tức đổi giọng khóc lóc. "Cô ta chính là kẻ tông trúng bà nội! Mấy người này đều làm chứng!"

Phong Tiêu nhìn Giang Diệp, rồi nhìn đám nhân chứng, ánh mắt sắc bén. "Camera thì sao?"

"Bẩm Phong tổng, camera hư rồi ạ." Thẩm Tinh Thần nhanh nhảu. "Giang Diệp từng làm ở cô nhi viện nên lẻn vào phá camera."

"Trùng hợp vậy sao?" Phong Tiêu nhếch môi. Anh quá hiểu những trò này. Anh quay sang Giang Diệp: "Cô nói đi. Có phải cô làm không?"

Giang Diệp nhìn thẳng vào mắt anh, giọng rắn rỏi: "Tôi nói là không. Anh có tin tôi không?"

Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Phong Tiêu thấy sự trong sáng, sự bất khuất mà không kẻ dối trá nào có được.

Nhưng anh chưa vội tin. Anh muốn bằng chứng.

*

"Tôi nhớ ra rồi!" Giang Diệp bỗng reo lên. "Lúc bà nội bị tông, tôi nhớ được biển số xe của kẻ gây tai nạn!"

Nàng đọc rành mạch dãy số. Sắc mặt Thẩm Tinh Thần thoáng biến đổi.

"Anh Phong Tiêu, đừng tin cô ta!" Cô ta cuống lên. "Chắc chắn họ thông đồng với nhau!"

"Có thông đồng hay không, tra ra là biết." Phong Tiêu lập tức ra lệnh cho người điều tra.

Chỉ một lúc sau, kết quả trở về. Chủ chiếc xe đã khai nhận tất cả — hắn được thuê để tông bà Trần, và kẻ thuê hắn chính là người của… Thẩm gia.

"Được rồi, đưa hắn đi đầu thú." Phong Tiêu lạnh giọng. Rồi anh quay sang Thẩm Tinh Thần: "Giờ cô trả lời sao đây?"

"Em… em không biết gì cả! Chắc là người khác trong nhà làm!" Thẩm Tinh Thần vẫn chối bay chối biến.

Phong Tiêu chưa dừng lại. Anh đã âm thầm điều tra từ lâu. Anh bước tới, giọng đanh thép:

"Cách đây không lâu, cô ký một tấm séc năm trăm ngàn. Người nhận là gã quản gia — cũng chính là kẻ đã nhận tội thay cô trong vụ vòng ngọc. Vụ vòng tay, rồi vụ tai nạn, cùng một chiêu trò, cùng một tay cô dàn dựng!"

Cả phòng lặng đi. Thẩm Tinh Thần chết trân.

Đám côn đồ giả nhân chứng, thấy chủ mưu sắp bại lộ, liền trở giáo: "Phong tổng, chúng tôi khai thật! Thẩm tiểu thư đưa tiền thuê chúng tôi vu hại cô Giang!"

"Mấy người nói bậy!" Thẩm Tinh Thần gào lên, nhưng giọng đã run rẩy.

Phong Tiêu nhìn cô ta, ánh mắt tràn đầy thất vọng: "Cô tưởng tôi bị lừa suốt sao? Tất cả những chuyện này, đều do cô tự chuốc lấy."

Anh chuyển ánh mắt sang Giang Diệp, giọng dịu xuống hẳn: "Xin lỗi. Đã hai lần tôi trách lầm cô."

Giang Diệp lắc đầu. Nàng chẳng cần lời xin lỗi. Điều nàng cần là sự thật — và sự thật đang từng bước lộ diện.

*

Trở về Phong gia, Phong Tiêu nhốt mình trong thư phòng, ngồi trước ly rượu.

Càng ngày anh càng thấy Thẩm Tinh Thần xa lạ, còn Giang Diệp lại giống hệt cô bé trong ký ức năm xưa. Cô bé đã cùng anh thoát khỏi biển lửa, đã dạy anh nhảy điệu valse đầu đời, đã hứa sẽ mãi bên anh.

"Hai mươi năm trời…" Anh lẩm bẩm, xoay ly rượu. "Mất trí nhớ, thật sự có thể biến một con người đến vậy sao?"

Anh ngước nhìn bức ảnh cũ giấu trong ngăn kéo — bức ảnh về cô bé năm nào. Rồi anh nhắm mắt, quyết định: nhất định phải tìm ra sự thật, dù nó có đảo lộn tất cả.

Chương 10: Điệu valse ký ức

Sinh nhật Phong Tiêu sắp đến. Phong gia tổ chức một dạ tiệc xa hoa, quy tụ toàn giới thượng lưu thành phố.

Thẩm Tinh Thần biết mình đang mất dần chỗ đứng trong lòng Phong Tiêu. Cô ta quyết định dùng bữa tiệc này để dồn Giang Diệp vào đường cùng, khiến nàng mất mặt trước bàn dân thiên hạ.

Cô ta cho người mời Giang Diệp đến "phụ giúp", rồi giữa buổi tiệc, giả bộ khó ở.

"Em Giang Diệp, hôm nay chị thấy trong người khó chịu quá." Thẩm Tinh Thần õng ẹo. "Hay là em nhảy thay chị một bản khai mạc với anh Phong Tiêu đi."

"Tại sao lại là tôi?" Giang Diệp cảnh giác.

"Thẩm tiểu thư đã cho cô cơ hội rồi, vậy mà còn làm bộ làm tịch." Đám khách quý xì xào. "Đúng là giả tạo."

Thẩm Tinh Thần còn cố tình phá hoại chiếc váy dạ hội mà Giang Diệp phải mặc, xé toạc một đường dài nơi tà váy, hòng khiến nàng không thể xuất hiện trước đám đông. Cô ta tin chắc Giang Diệp sẽ xấu hổ bỏ chạy, và cô ta sẽ đường hoàng bước ra như nữ chủ nhân.

"Chắc con nhỏ đó không dám ra đâu." Thẩm Tinh Thần thì thầm với đám tùy tùng, đắc ý. "Vậy là hỏng cả bữa tiệc của anh Phong Tiêu, để xem nó ăn nói thế nào."

*

Nhưng cô ta đã lầm.

Trong căn phòng thay đồ, Giang Diệp nhìn chiếc váy rách, cắn răng cầm kim chỉ. Đôi tay nàng thoăn thoắt khâu vá, khéo léo đến kinh ngạc — như thể một tiểu thư con nhà từng được rèn giũa nữ công gia chánh.

Chỉ trong chốc lát, chiếc váy không những được vá lại mà còn trở nên duyên dáng hơn. Nàng chỉnh trang, hít một hơi thật sâu, rồi bước ra.

Cả khán phòng lặng đi.

Giang Diệp bước xuống cầu thang trong chiếc váy dạ hội, dáng vẻ đài các, khí chất thanh cao khiến ai nấy đều phải trầm trồ. Không còn là đứa hầu gái quỳ lau sàn, giờ đây nàng tựa như một nàng công chúa lạc bước.

"Không thể nào…" Thẩm Tinh Thần trợn tròn mắt. "Cô ta vá được cả bộ váy sao?"

Phong Tiêu sững sờ nhìn nàng, tim đập loạn nhịp. Anh bước tới, chìa tay ra.

"Cô có thể tự đi được mà." Giang Diệp khẽ nói.

"Nhảy với tôi một bản." Anh nhìn thẳng vào mắt nàng. "Tại sao cô nhất định phải nhảy cho xong? Cô đâu cần cố chấp như vậy."

Giang Diệp im lặng một thoáng, rồi đáp: "Vì trong lòng tôi có một giọng nói bảo rằng, nếu không nhảy cho xong bản này, tôi sẽ hối hận cả đời."

Phong Tiêu chấn động. Đó chính xác là câu nói của cô bé năm xưa.

"Được." Anh nắm lấy tay nàng, giọng khàn đi. "Nhảy theo bước chân tôi."

*

Tiếng nhạc valse cất lên. Hai người xoay tròn giữa sàn nhảy lấp lánh ánh đèn.

Và điều kỳ diệu đã xảy ra.

Đôi chân Giang Diệp tự động di chuyển theo từng nhịp, uyển chuyển, thuần thục, như thể nàng đã nhảy điệu này hàng ngàn lần. Từng bước chân khớp hoàn hảo với Phong Tiêu, ăn ý đến mức cả hai đều rùng mình.

*Mình đã từng nhảy điệu này… với ai đó, ở đâu đó…* Ký ức mơ hồ chợt lóe lên trong đầu Giang Diệp. Một cậu bé, một khu vườn, một lời hứa.

*Cậu bé đã dạy mình nhảy trong ký ức… chính là anh ấy phải không?*

Phong Tiêu cũng đang run rẩy. Cách nàng nghiêng đầu, cách nàng đặt tay lên vai anh, cách nàng mỉm cười — tất cả đều trùng khít với cô bé trong trí nhớ anh.

"Nói cho anh biết," anh ghé sát tai nàng, giọng nghẹn ngào, "rốt cuộc em là ai?"

"Nếu em nhớ ra được," Giang Diệp ngẩng lên, đôi mắt long lanh, "em nhất định sẽ nói cho anh biết đầu tiên."

Điệu nhảy kết thúc trong tràng vỗ tay của cả khán phòng. Nhưng với hai người, thời gian như ngừng lại. Họ đứng đó, tay trong tay, trái tim đập cùng một nhịp, và cả hai đều biết — giữa họ tồn tại một mối liên kết vượt qua cả hai mươi năm chia cách.

*

Đứng ở góc phòng, Thẩm Tinh Thần nghiến răng ken két, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến bật máu.

"Con khốn!" Cô ta rít qua kẽ răng. "Đến bước này rồi, mày vẫn cố cướp mọi thứ của tao. Được. Đã vậy thì tao sẽ chơi ván bài cuối cùng."

Ánh mắt cô ta lóe lên tia độc ác. Một kế hoạch tàn nhẫn hơn tất cả những gì cô ta từng làm bắt đầu thành hình. Nếu không thể giữ được Phong Tiêu bằng tình cảm, cô ta sẽ dùng thủ đoạn bẩn thỉu nhất để trói buộc anh — và hủy hoại Giang Diệp một lần dứt điểm.

Chương 11: Đường cùng của kẻ giả mạo

Đêm sau bữa tiệc, Thẩm Tinh Thần giở ván bài cuối cùng.

Cô ta lén bỏ thuốc kích dục vào ly rượu, định phục Phong Tiêu để tạo ra "chuyện đã rồi", ép anh phải cưới mình. Nhưng cô ta không ngờ, người bưng ly rượu ra lại là Giang Diệp — nàng được sai đi rót rượu mà chẳng hay biết bên trong có gì.

Phong Tiêu uống cạn ly. Chỉ một lát sau, mặt anh đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, cả người nóng ran.

"Anh Phong Tiêu, anh sao vậy?" Giang Diệp hoảng hốt đỡ lấy anh. "Anh không khỏe à? Để em gọi bác sĩ!"

Nhưng Phong Tiêu, dù trong cơn dược tính hành hạ, vẫn giữ được chút lý trí cuối cùng. Anh nắm chặt tay Giang Diệp, giọng khàn đặc:

"Đừng sợ… Nghe anh nói. Có kẻ bỏ thuốc vào rượu của anh. Em… mau đi gọi bác sĩ. Rồi khóa anh trong phòng khách, đừng để anh làm hại ai."

"Nhưng anh…"

"Anh tin em." Anh nhìn nàng, ánh mắt kiên định giữa cơn mê man. "Đi đi."

*

Giang Diệp lập tức gọi bác sĩ riêng của Phong gia, đồng thời báo cho quản gia mới. Bác sĩ tới nơi, tiến hành súc rửa, may mắn cứu Phong Tiêu qua nguy hiểm.

"Cậu chủ bị người ta ép uống thuốc kích dục liều mạnh." Bác sĩ lắc đầu. "May mà cứu kịp."

Ngay lúc ấy, Thẩm Tinh Thần lao vào, thấy kế hoạch đổ bể thì điên tiết. Cô ta xông tới túm tóc Giang Diệp.

"Con hầu hạ đẳng! Là cô bỏ thuốc phải không? Đồ tiện nhân dùng thủ đoạn dơ bẩn để quyến rũ anh Phong Tiêu!"

"Rốt cuộc ai mới là kẻ hạ đẳng dùng thủ đoạn?" Giang Diệp gằn từng chữ. "Rượu do cô sai người pha, tôi chỉ là người bưng ra."

"Người đâu!" Thẩm Tinh Thần mất trí, gào lên. "Lôi nó lên sân thượng, quăng ra ngoài cho tôi! Cho cô ta tha hồ đi quyến rũ đàn ông!"

*

Trên sân thượng, gió đêm lồng lộng. Thẩm Tinh Thần dồn Giang Diệp đến sát lan can, phía sau là vực sâu hun hút.

"Thẩm Tinh Thần," Giang Diệp lùi từng bước, nhưng ánh mắt không hề sợ hãi, "tại sao cô hận tôi đến vậy? Từ ngày tôi vào Phong gia, cô lúc nào cũng muốn dồn tôi vào chỗ chết."

"Đúng! Tao chính là muốn mày chết!" Thẩm Tinh Thần cười điên loạn, gương mặt méo mó vì thù hận. "Cái gì mày cũng giỏi hơn tao! Cái gì mày cũng có phần tốt nhất! Còn tao thì sao? Tao phải giành giật, phải cướp, phải giả mạo mới có được thứ đáng lẽ là của mày!"

Cô ta để lộ tất cả trong cơn cuồng nộ: "Tao hận mày thấu xương thấu tủy! Nếu mày không muốn để mấy thằng đàn ông kia đụng vào người, thì tự nhảy xuống đó đi!"

Đúng lúc cô ta chồm tới định đẩy Giang Diệp, một tiếng quát vang lên như sấm:

"Dừng tay!"

Phong Tiêu lao lên sân thượng, dù chân bước còn loạng choạng vì dược tính chưa tan hết. Anh gạt Thẩm Tinh Thần ra, kéo Giang Diệp vào lòng, chắn giữa nàng và vực sâu.

"Cút ra." Anh nhìn Thẩm Tinh Thần, ánh mắt lạnh đến rợn người.

"Anh Phong Tiêu, đều do Giang Diệp lừa anh!" Thẩm Tinh Thần vẫn cố giãy giụa. "Nó bỏ thuốc anh rồi đổ tội cho em!"

"Cô tưởng tôi bị mù à?" Phong Tiêu quát. Rồi anh chỉ vào một người hầu đang run rẩy nấp sau cửa. "Nói đi. Chính mắt ngươi thấy ai bỏ thuốc vào rượu?"

Người hầu quỳ sụp: "Là… là Thẩm tiểu thư! Chính tay tiểu thư bỏ thuốc vào rượu của cậu chủ! Tôi thấy hết rồi ạ!"

Thẩm Tinh Thần chết trân. Tường thành dối trá cuối cùng của cô ta sụp đổ tan tành.

*

Phong Tiêu quay sang cô ta, giọng đầy thất vọng và ghê tởm:

"Ước gì cô không phải Tinh Thần. Người con gái trong lòng tôi không bao giờ ỷ có tiền mà sỉ nhục người khác, không bao giờ dùng thủ đoạn đê hèn để hại người. Cô làm tôi quá thất vọng."

"Anh Phong Tiêu, em biết lỗi rồi!" Thẩm Tinh Thần khóc lóc, quỳ xuống ôm chân anh. "Anh nể tình em là hôn thê của anh mà tha cho em đi!"

"Vì cô là hôn thê của tôi, nên tôi cho cô chút tôn trọng cuối cùng." Phong Tiêu gạt tay cô ta ra, giọng dứt khoát. "Hai tháng sau, tôi sẽ thương lượng với ba mẹ cô chuyện hủy hôn. Còn bây giờ — cho cô năm phút, biến khỏi Phong gia."

"Không! Anh không thể làm vậy với em!" Thẩm Tinh Thần gào thét.

Nhưng Phong Tiêu đã không thèm nhìn cô ta thêm một lần nào nữa. Anh quàng áo khoác lên vai Giang Diệp, dìu nàng xuống lầu.

Đằng sau, Thẩm Tinh Thần gục xuống sàn, tóc tai rũ rượi, ánh mắt tràn đầy oán độc. Cô ta biết mình đã thua, nhưng vẫn chưa cam lòng.

"Chưa xong đâu…" Cô ta lẩm bẩm. "Chỉ cần bí mật thân phận chưa bị phơi bày, tao vẫn còn cơ hội…"

Nhưng cô ta không biết rằng, tại bệnh viện, bà Trần đã tỉnh lại. Và bà đang nắm giữ chìa khóa cuối cùng — sự thật về đứa trẻ bị tráo đổi hai mươi năm trước.

Chương 12: Thiên kim trở về

Bà Trần tỉnh lại vào một buổi sáng nắng đẹp.

Điều đầu tiên bà làm là gọi Giang Diệp và Phong Tiêu đến bên giường bệnh. Bà nắm lấy tay nàng, đôi mắt già nua ngân ngấn nước.

"Con à," bà nghẹn ngào, "bà có chuyện phải nói với con. Một chuyện bà đã giấu suốt mấy chục năm."

Bà kể lại tất cả. Hai mươi năm trước, ở cô nhi viện của bà có hai bé gái cùng tên, cùng tuổi. Một gia tộc tài phiệt — nhà họ Cố — đã tìm đến để nhận lại đứa con gái ruột thất lạc của họ, đứa bé bị bắt cóc rồi bỏ rơi từ khi mới lọt lòng. Đứa bé ấy có một dấu hiệu nhận dạng: một vết bớt son nơi vai, và về sau là một vết sẹo dài trên ngực do bị kẻ bắt cóc rạch.

"Đứa bé đó… chính là con, Giang Diệp ạ." Bà Trần bật khóc. "Nhưng năm ấy, con nhỏ Thẩm Tinh Thần — vốn tham lam từ bé — đã lén tráo hồ sơ. Nó cướp lấy thân phận thiên kim của con, để được nhà giàu nhận nuôi. Còn con thì bị đẩy đi, lưu lạc suốt hai mươi năm…"

Giang Diệp lặng người. Từng mảnh ký ức vụn vỡ bỗng ùa về như thác lũ.

Nàng nhớ ra khu vườn tuổi thơ, nhớ cậu bé đã dạy nàng nhảy valse, nhớ giọng nói ấm áp của người mẹ. Nàng nhớ cả cái đêm định mệnh khi kẻ bắt cóc rạch dao lên ngực nàng. Và nàng nhớ ra — cậu bé năm xưa, người mà nàng đã liều mình cứu khỏi biển lửa, chính là Phong Tiêu.

"Là anh…" Nàng ngước lên nhìn Phong Tiêu, nước mắt lăn dài. "Cậu bé trong ký ức của em… luôn là anh."

Phong Tiêu run rẩy. Anh nắm chặt hai vai nàng, mắt cũng đỏ hoe.

"Anh đã tìm em suốt hai mươi năm." Giọng anh vỡ ra. "Anh biết mà. Ngay từ lần đầu gặp lại, trái tim anh đã nhận ra em. Chỉ là lý trí không cho anh tin."

*

Để làm sáng tỏ mọi chuyện, Phong Tiêu lập tức liên hệ với gia tộc họ Cố — một trong những tập đoàn tài phiệt lớn nhất cả nước, những người đã ròng rã tìm kiếm cô con gái thất lạc suốt hai thập kỷ.

Kết quả xét nghiệm ADN trả về nhanh chóng và không thể chối cãi: Giang Diệp chính là ái nữ ruột thịt của nhà họ Cố. Còn Thẩm Tinh Thần — kẻ mạo danh — không hề có quan hệ huyết thống nào.

Ngày ông bà Cố gặp lại con gái, cả gia tộc chấn động. Bà Cố ôm chầm lấy Giang Diệp, khóc đến ngất đi.

"Con gái của mẹ… mẹ xin lỗi. Suốt hai mươi năm, con đã phải chịu bao nhiêu khổ cực…" Bà nghẹn ngào. "Từ nay, không ai được phép hà hiếp con nữa. Con là thiên kim của nhà họ Cố, là báu vật của cả nhà này."

Giang Diệp — không, giờ đây là Cố Diệp — cuối cùng đã trở về với thân phận vốn thuộc về mình. Từ một đứa hầu bị chà đạp, nàng trở thành tiểu thư được cả giới thượng lưu ngưỡng vọng.

*

Còn Thẩm Tinh Thần?

Tội lỗi của cô ta chồng chất: tráo đổi thân phận, thuê người bắt cóc và giết người, cố ý gây thương tích, đầu độc. Tất cả đều có bằng chứng xác thực. Cảnh sát ập đến ngay tại nhà họ Thẩm, còng tay cô ta trước ánh mắt bàng hoàng của những người từng gọi cô ta là "thiên kim".

"Không! Tao mới là thiên kim! Địa vị này là của tao!" Cô ta gào thét, giãy giụa. "Cố Diệp, con khốn, tao không cam lòng!"

Nhưng chẳng ai còn nghe cô ta nữa. Ông bà Thẩm — những người từng bị cô ta lừa dối, lợi dụng — đau đớn quay mặt đi. Kẻ giả mạo cuối cùng phải trả giá bằng những năm tháng sau song sắt, mất tất cả những gì đã cướp đoạt.

Quả báo, như câu chuyện cổ tích Giang Diệp từng kể cho lũ trẻ, cuối cùng đã tới.

*

Nửa năm sau.

Trong khu vườn ngập nắng của biệt thự nhà họ Cố, Phong Tiêu quỳ một gối trước Cố Diệp, mở chiếc hộp nhung đựng chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

"Cố Diệp," anh nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương, "hai mươi năm trước, em đã cứu anh và hứa sẽ ở bên anh mãi mãi. Bây giờ, anh muốn hoàn thành lời hứa đó — nhưng lần này, là anh ở bên em suốt đời. Em đồng ý làm vợ anh chứ?"

Cố Diệp mỉm cười, nước mắt hạnh phúc lăn dài. Nàng gật đầu, chìa tay ra.

"Em đồng ý."

Bà Trần ngồi trên xe lăn, được đẩy ra vườn, mãn nguyện nhìn hai đứa trẻ mình từng chăm bẵm nay nên duyên. Ông bà Cố đứng bên, rạng rỡ. Lũ trẻ cô nhi viện — nơi Cố Diệp giờ đây là ân nhân bảo trợ — cũng ríu rít chạy quanh, tung những cánh hoa lên trời.

Từ một cô gái mồ côi bị hành hạ mỗi ngày, không nhà không cửa, không cả ký ức, Cố Diệp đã đi qua tất cả tủi nhục và cạm bẫy, để cuối cùng tìm lại thân phận, tìm lại gia đình, và tìm lại tình yêu định mệnh của đời mình.

Nắng vàng rót xuống khu vườn. Phong Tiêu lồng chiếc nhẫn vào tay nàng, rồi kéo nàng vào một điệu valse — đúng điệu nhảy đầu tiên của họ hai mươi năm về trước.

Lần này, họ sẽ nhảy đến hết cuộc đời.

  • HẾT -

More stories

I Raised Her Nephew for Four Years While She Sent Eight Cards — Then She Stood Up in Court and Told a Room Full of People I Only Did It for the Money
Stories

I Raised Her Nephew for Four Years While She Sent Eight Cards — Then She Stood Up in Court and Told a Room Full of People I Only Did It for the Money

I'm forty-seven, I run wire for a living, and I have raised a boy since he was eight years old and would not say a word to anybody. Four years. Forty-eight months. I know the number the way you know your own kid's birthday. The morning we were supposed to finalize the adoption, his aunt filed for custody instead, and she said it out loud in front of the judge, the caseworker, my neighbors, and two guys off my crew: that everybody knows people like me take these kids in for the eight hundred dollars a month, and that blood is the only thing that's real. My boy was sitting on the bench right outside those doors and the doors were open. I did not say one word back to her. Not one. I only stood up and asked the court for a single thing, and it wasn't about her, and it wasn't about the money, and I have thought about that morning every day since.

· 34 min read
The PTA President Called Me "Just the Woman Who Scoops" in Front of 200 Parents — So I Asked the School Board One Question
Stories

The PTA President Called Me "Just the Woman Who Scoops" in Front of 200 Parents — So I Asked the School Board One Question

I'm fifty-five years old and I've run the kitchen at an elementary school for twenty-two years. I'm in the building at 5:05 every morning, because the alarm code resets at five. Four hundred and six kids, three services, three women. Twenty-one dollars and forty cents an hour. In April the president of the parent-teacher association called me and told me to stop serving hot lunch to any child whose account was in the negative, and hand them a cold cheese sandwich instead, so their parents would feel it. I said no. I said no in writing, twice, politely. She came to my building in May and said it to my face while a seven-year-old stood there holding his tray. Then in August she stood up at a public school board meeting, in a gym with two hundred people in it, pointed at me in the fourth row, and told everyone what I was: a person they pay to put food on a tray. She was proud of it. She said it into the microphone. And everybody in that room assumed I refused because I felt sorry for the children. That's not why.

· 35 min read
I make $2.13 an hour on the graveyard shift, and the new manager told the whole crew my tips belonged to him
Stories

I make $2.13 an hour on the graveyard shift, and the new manager told the whole crew my tips belonged to him

I'm twenty-six, I have a four-year-old, and I work ten at night to six in the morning because my mother watches her while I'm gone. My paycheck is eighty-five dollars and twenty cents a week. Everything else I live on comes from people handing me money at a table at three in the morning. Then the diner changed owners, a new general manager walked in, and he told the whole crew that tips belong to the house and he decides who gets what. I wrote down every dollar I made for three years, and I never once thought that notepad would matter.

· 35 min read