Halab
Chàng Trai Siêu Giàu Ăn Mặc Giản Dị Đi Học, Bị Lớp Trưởng Khinh Thường Ép Nghỉ Học
Stories

Chàng Trai Siêu Giàu Ăn Mặc Giản Dị Đi Học, Bị Lớp Trưởng Khinh Thường Ép Nghỉ Học

· 41 min read · Halab

"Cậu chủ, cậu thật sự không cần tôi đưa tới tận cổng sao?"

Người tài xế già ghì tay lái, giọng lo lắng nhìn vào gương chiếu hậu. Trên chiếc xe ba gác cũ kỹ chở đầy thùng các-tông, một chàng trai trẻ mặc áo thun bạc màu, quần jean sờn gối, đang ngồi lắc lư theo từng ổ gà mặt đường.

"Không cần đâu chú Cố." Cố Thanh Nhượng nhảy xuống, phủi bụi trên vai, mỉm cười. "Con muốn đi bộ một đoạn cho quen. Chú về đi kẻo mẹ con phát hiện lại phiền."

Chú Cố thở dài, chẳng dám cãi. Cả đại lộ trước cổng Đại học Cố Thị lúc này toàn xe sang bóng loáng nối đuôi nhau, chiếc rẻ nhất cũng đáng giá cả gia tài. Duy chỉ có chiếc ba gác chở học sinh là lạc lõng như một vết nhơ giữa đám gấm vóc.

Ngay lập tức, những tiếng cười khẩy vang lên.

"Trời ơi, nhìn kìa, có đứa đi học bằng xe ba gác."

"Chắc lại là loại học bổng, bán sống bán chết chen chân vào đây để nịnh nọt mấy cậu ấm cô chiêu chứ gì."

Cố Thanh Nhượng nghe hết, nhưng chỉ khẽ nhếch môi. Cậu xốc lại chiếc túi vải cũ trên vai, thong thả bước qua cánh cổng dát vàng của ngôi trường quý tộc bậc nhất thành phố.

Không ai trong số họ biết rằng, cái tên "Cố Thị" gắn trên biển hiệu ngôi trường này, chính là họ của cậu.

Mẹ cậu, bà Cố, là chủ tịch hội đồng quản trị nhà trường, đồng thời là người đứng đầu tập đoàn Cố Thị — cái tên mà đám con nhà giàu kia nhắc đến với ánh mắt thèm khát mỗi ngày. Còn cậu, đứa con trai duy nhất, người thừa kế hợp pháp của cả cơ nghiệp ấy, lại đang mặc bộ đồ rẻ tiền nhất, đi đôi giày vải bạc màu, cố ý hòa mình vào đám đông như một sinh viên nghèo bình thường.

"Con muốn tự mình nhìn xem, khi người ta không biết mình là ai, họ sẽ đối xử với mình thế nào." Đó là điều cậu nói với mẹ trước khi nhập học. "Con muốn tìm những người bạn thật lòng, chứ không phải những kẻ chỉ nhìn thấy cái ví tiền."

Bà Cố đã đồng ý, với một nụ cười vừa tự hào vừa lo lắng.

Nhưng Thanh Nhượng không ngờ, cái "thế giới thật" mà cậu muốn nhìn lại xấu xí đến vậy.

Vừa bước vào sảnh chính, cậu đã thấy một đám đông tụ tập quanh một chàng trai ăn mặc hào nhoáng. Áo vest may đo, đồng hồ hàng hiệu lấp lánh, tay xách chiếc túi da đắt tiền, cậu ta đứng giữa vòng người như một ngôi sao.

"Anh Hiển Lân, anh đúng là thần tài gõ cửa mà!"

"Anh bảnh quá! Em nói rồi, anh chắc chắn là cậu chủ nhà tỷ phú chuyển tới!"

Chàng trai tên Hiển Lân cười mãn nguyện, rút từ trong túi ra một loạt đồng hồ, ví da, phụ kiện hàng hiệu, vung tay hào phóng: "Nào nào, mọi người thích gì cứ lấy. Coi như quà gặp mặt của tôi cho các bạn học."

Đám đông nhốn nháo tranh nhau. Có kẻ còn hét lên: "Anh Hiển Lân đúng là con trai chủ tịch trường, ngoài anh ra ai hào phóng được thế này!"

Cố Thanh Nhượng đứng ở góc phòng, khẽ cau mày.

Cậu biết rất rõ những món đồ kia. Đó đều là quà tặng mà các nhãn hàng gửi đến cho mẹ cậu — những thứ bà chẳng bao giờ đụng tới, chất đầy một góc phòng kho. Và cậu cũng nhận ra khuôn mặt của Cố Hiển Lân.

Đó là con trai của chú Cố tài xế... không, chính xác hơn, là con trai của bà Dị Trương — người giúp việc, bảo mẫu đã làm cho nhà họ Cố suốt bao nhiêu năm.

Một đứa con của người ở, đang đứng giữa ngôi trường mang họ nhà cậu, mạo danh làm thiếu gia tập đoàn Cố Thị.

"Chào cậu bạn cùng bàn mới. Tôi là Hứa Chiết Thanh."

Một giọng nói trong trẻo cắt ngang dòng suy nghĩ. Thanh Nhượng quay lại, thấy một cô gái mặc đồng phục giản dị, gương mặt sáng sủa nhưng ánh mắt có chút dè dặt. Cô là lớp trưởng, đứng đầu lớp, ứng cử viên hoa khôi của khối.

"Cố Thanh Nhượng." Cậu gật đầu.

"Tôi biết hoàn cảnh của cậu." Hứa Chiết Thanh mỉm cười ngại ngùng. "Nhà tôi cũng không khá giả gì. Sau này chúng ta giúp đỡ lẫn nhau nhé."

Thanh Nhượng khẽ ngẩn người, rồi mỉm cười. Ít nhất, giữa cái sảnh đầy vàng bạc này, cũng có một người chủ động chìa tay ra với cậu — không phải vì tiền.

Nhưng nụ cười ấy chưa kịp ấm lên thì một bàn tay đã đẩy vai cậu.

"Này, đồ dắt bao tải kia." Cố Hiển Lân bước tới, khinh khỉnh nhìn từ đầu đến chân cậu. "Trường này là trường quý tộc. Vứt cái túi rách của cậu đi, nhìn mất hình tượng lắm."

Cậu ta ném về phía Thanh Nhượng một chiếc túi da: "Đây là hàng hiệu riêng cho tôi. Cứ cầm mà xài, tôi không thèm. Đồ nhà quê như cậu thì biết gì về hàng hiệu."

Đám đông cười ồ lên.

Cố Thanh Nhượng cúi nhìn chiếc túi. Trên đó có in dòng chữ viết tắt "JXL" — không phải tên của Hiển Lân. Cậu khẽ nhếch mép: một món đồ ăn cắp từ nhà họ Cố, giờ lại được dùng để làm nhục chính chủ nhân thật của nó.

"Cảm ơn, nhưng tôi không quen dùng đồ của người khác." Cậu đặt chiếc túi xuống, giọng bình thản.

"Ơ, cái đồ nghèo kiết xác này còn dám chê à?" Hiển Lân sững người, mặt tối sầm.

Cố Thanh Nhượng không đáp. Cậu chỉ nhìn cậu ta bằng ánh mắt sâu thẳm, một ánh mắt mà nếu Hiển Lân đủ tinh ý, cậu ta sẽ nhận ra không phải là ánh mắt của kẻ dưới đáy.

Nhưng Cố Hiển Lân không tinh ý. Cậu ta đang say sưa trong vai diễn thiếu gia, đến mức quên mất rằng mọi vở kịch đều có màn hạ màn.

Và người viết kịch bản, lúc này, đang lặng lẽ mỉm cười.

Chương 2: Nữ Thần Và Kẻ Mạo Danh

Giữa lúc đám đông còn đang hả hê, cả sảnh chợt lặng đi.

Một cô gái bước vào. Dáng người thanh thoát, gương mặt lạnh lùng mà kiêu sa, mỗi bước đi đều khiến ánh mắt xung quanh dạt ra hai bên như sóng. Đó là Tô Thính Lang — nữ thần của Đại học Cố Thị, tiểu thư nhà họ Tô, một trong tứ đại gia tộc.

"Trời ơi, là Tô Thính Lang!"

"Sao cô ấy... lại đi cùng cái tên dắt bao tải kia?"

Đám đông sững sờ. Tô Thính Lang đi thẳng đến chỗ Cố Thanh Nhượng, khoác nhẹ tay lên vai cậu, nói với vẻ thân mật: "Em mới chuyển tới, muốn khiêm tốn một chút. Chị đừng làm lộ thân phận của em nhé."

"Biết rồi." Thanh Nhượng khẽ đáp.

Thật ra, Tô Thính Lang là người duy nhất trong trường biết cậu là ai. Hai nhà Cố – Tô vốn là thế giao, cha bà và mẹ cậu thân thiết từ lâu. Thính Lang lớn hơn cậu vài tuổi, xem cậu như em trai, nên khi biết cậu định giấu thân phận nhập học, cô đã chủ động đứng ra "che" cho cậu một tay.

Nhưng đám đông đâu hiểu chuyện đó. Trong mắt họ, việc nữ thần Tô Thính Lang lại thân mật với một "thằng nghèo" là chuyện không thể chấp nhận.

Cố Hiển Lân đứng nhìn, ánh mắt đầy ghen tị và tính toán. Cậu ta không tin nổi một kẻ ăn mặc rách rưới lại được nữ thần để mắt. "Chắc chỉ là chơi đùa thôi." Cậu ta tự nhủ, rồi lập tức lấy lại vẻ hào nhoáng.

Buổi học đầu tiên bắt đầu. Thầy chủ nhiệm giới thiệu hai học sinh mới: Cố Hiển Lân và Cố Thanh Nhượng.

"Thưa thầy," Hiển Lân giơ tay, giọng ngọt ngào, "em mới từ nước ngoài về, chưa theo kịp chương trình. Em muốn ngồi cùng bạn Hứa Chiết Thanh — bạn ấy đứng đầu lớp, chắc chắn sẽ giúp em."

Thầy giáo gật đầu tán thành ngay, bởi ai cũng nghĩ Hiển Lân là con trai chủ tịch trường. Chỉ một câu nói, chỗ ngồi của Thanh Nhượng cạnh Hứa Chiết Thanh bị đổi đi không thương tiếc.

"Cố Thanh Nhượng, em đổi chỗ cho bạn Hiển Lân nhé." Thầy nói, giọng chẳng buồn hỏi ý cậu.

Thanh Nhượng lặng lẽ đứng dậy, ôm cặp chuyển sang bàn cuối. Cậu không tranh cãi. Cậu chỉ ghi nhớ.

Rồi thầy giáo thông báo một chuyện: quỹ từ thiện của trường chuẩn bị quyên góp. "Thầy mong các em chung tay giúp đỡ những người khó khăn."

Ngay lập tức, cuộc thi khoe của bắt đầu.

"Em quyên ba triệu!"

"Em cũng ba triệu!"

"Em sáu triệu!"

Một cô gái tên Lăng Di, con nhà giàu có tiếng, uể oải khoát tay: "Em quyên ba mươi triệu. Chút tiền lẻ thôi, bằng hai ngày sinh hoạt phí." Rồi cô liếc xéo về phía Thanh Nhượng và Chiết Thanh: "Không biết mấy người kia quyên được bao nhiêu đây? Vài đồng bạc lẻ thì đừng mang ra làm trò cười. Nghèo mà còn sĩ diện."

Cố Hiển Lân đứng dậy, ưỡn ngực: "Cô Lăng nói vậy chứ, tôi xin quyên nhiều hơn một chút. Ba trăm triệu — số tiền không lớn, nhưng là tấm lòng."

Cả lớp ồ lên tán tụng. Thầy giáo rạng rỡ: "Cảm ơn bạn Hiển Lân! Đẹp trai lại có lòng nhân ái, đúng là tấm gương cho các em noi theo."

Cố Hiển Lân còn chưa hả dạ, cậu ta nói tiếp: "Lớp ta có hai bạn khó khăn, em xin quyên thêm sáu mươi triệu, coi như phần của Cố Thanh Nhượng và Hứa Chiết Thanh."

Cậu ta quay sang Thanh Nhượng, giọng đầy khiêu khích: "Anh Hiển Lân giúp cậu một việc lớn thế, cậu không biết nói tiếng cảm ơn sao?"

Cả lớp cười rộ. Có kẻ hùa theo: "Anh Hiển Lân, lấy tiền ra đập vào mặt nó đi!"

Cố Thanh Nhượng đứng lên. Cậu nhìn thẳng vào Hiển Lân, chậm rãi: "Cảm ơn thì không cần. Nhưng nếu nói về từ thiện..."

Cậu ngừng một nhịp, rồi bình thản: "Em xin quyên mười lăm tỷ, cùng mười tòa nhà học vụ cho các trường tiểu học vùng cao."

Cả lớp chết lặng, rồi bùng lên tiếng cười chế nhạo.

"Mười lăm tỷ? Bán thận cả nhà cậu cũng chẳng đủ!"

"Lần đầu tiên thấy người thích làm màu như cậu đấy!"

Thầy giáo chau mày, giọng nghiêm khắc: "Cố Thanh Nhượng, làm việc gì cũng phải tự lượng sức mình. Quyên góp từ thiện không được trả góp đâu. Em đừng vì sĩ diện mà nói bừa."

Thanh Nhượng không đáp. Cậu rút điện thoại ra, bấm số.

"Anh ta còn định gọi điện nữa chứ!" Đám đông cười ngặt nghẽo. "Cậu tưởng cậu là ai? Cậu chủ nhà tỷ phú chắc?"

Cố Thanh Nhượng áp máy lên tai, giọng nhẹ như gió: "Alo, quản gia. Chuẩn bị cho tôi mười lăm tỷ tiền mặt, mang tới trường trong vòng năm phút."

Không khí trong lớp đông cứng lại. Ai đó bật cười gượng: "Chắc lại diễn kịch thôi..."

Nhưng chỉ ít phút sau, tiếng động cơ gầm rú vang lên ngoài sân.

"Trời ơi... đoàn xe Rolls-Royce kìa!"

Chương 3: Mười Lăm Tỷ Tiền Mặt

Cả lớp ùa ra cửa sổ. Một đoàn xe đen bóng loáng, dẫn đầu là chiếc Rolls-Royce, từ từ tiến vào sân trường rồi dừng lại. Từ trên xe, một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm bước xuống, tay ôm một chiếc vali kim loại.

Ông ta đi thẳng vào lớp, kính cẩn cúi đầu trước Cố Thanh Nhượng: "Cậu chủ, theo lời cậu căn dặn, tiền đã được mang tới. Mười lăm tỷ, xin hãy kiểm tra lại."

"Cậu... cậu chủ?"

Cả lớp há hốc miệng. Chiếc vali mở ra, những cọc tiền xếp ngay ngắn phản chiếu ánh đèn.

Cố Hiển Lân đứng chôn chân. Mặt cậu ta hết đỏ lại trắng. "Không thể nào... Lẽ nào cậu ta thật sự là..."

Lăng Di lắp bắp: "Chuyện này... khó hiểu quá. Lão già mang tiền tới nhầm người rồi sao?"

Cố Thanh Nhượng liếc nhìn chiếc vali, rồi phất tay: "Được rồi, mang về đi." Cậu quay sang thầy giáo và cả lớp, giọng vẫn nhẹ tênh: "Nếu không còn chuyện gì, em xin phép ra ngoài trước."

Cậu ôm cặp, thong thả rời khỏi lớp, để lại phía sau một đám người chết đứng.

Thầy giáo vừa mới còn mắng cậu "sĩ diện hão" thì giờ méo mặt không nói nên lời. Đám học sinh vừa cười cợt thì giờ cúi gằm, không dám nhìn theo.

Cố Hiển Lân đứng đó, hai tay siết chặt. Nhưng rồi cậu ta lấy lại bình tĩnh, cười gằn: "Cha... lại đang diễn trò gì đây? Chắc chỉ là quen biết với Tô Thính Lang thôi. Chú tiền đó là cô ta bỏ ra chứ gì."

Đám đàn em lập tức hùa theo: "Đúng đúng! Hóa ra là bám váy phụ nữ mà có! Bảo sao phô trương khiếp thế!"

Họ tự an ủi nhau bằng lời dối trá ấy, bởi họ không dám tin sự thật — rằng cái kẻ họ vừa chà đạp lại chính là chủ nhân thật sự của tất cả.

Ra khỏi lớp, Thanh Nhượng thở nhẹ. Cậu không định làm ầm lên, nhưng đám người kia cứ lấn tới, ép cậu phải hé lộ một góc của tảng băng.

Chiều hôm đó, khi tan học, cậu đi bộ về phía khu nhà công vụ của trường — nơi mẹ cậu bố trí cho cậu một chỗ ở kín đáo. Trên đường, cậu tình cờ nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng ra từ con hẻm nhỏ bên đường.

"Câm miệng đi! Có một người mẹ như bà, tôi thấy nhục nhã lắm!"

Là giọng Cố Hiển Lân.

Thanh Nhượng dừng bước. Trong hẻm, Cố Hiển Lân đang chỉ tay quát mắng một người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ giúp việc bạc màu — bà Dị Trương, bảo mẫu của nhà họ Cố, cũng chính là mẹ ruột cậu ta.

"Làm giúp việc cho nhà họ Cố bao nhiêu năm mà không có chút tiền đồ nào! Sao bà không đi chết đi? Sau này ra ngoài gặp người khác, đừng nói tôi là con của bà!"

Bà Dị Trương run rẩy, nước mắt lăn dài: "Con ơi... Hiển Lân... mẹ là mẹ của con mà..."

Cố Thanh Nhượng đứng lặng, tim thắt lại. Cậu đã thấy nhiều loại người xấu xa, nhưng chưa từng thấy ai có thể trở mặt với chính mẹ ruột mình chỉ vì vài bộ quần áo mượn được và một thân phận giả.

Đúng lúc đó, Cố Hiển Lân ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt cậu.

Mặt cậu ta tái đi. "Cậu... cậu nghe thấy gì rồi sao?"

Cố Thanh Nhượng bước tới, đỡ bà Dị Trương đang loạng choạng: "Bác không sao chứ?"

Bà Dị Trương lau vội nước mắt, gượng cười: "Không sao đâu cậu. Tôi không sao."

Cố Hiển Lân xông tới, giọng đầy đe dọa: "Cậu làm gì vậy? Chuyện nhà tôi liên quan gì tới cậu? Giúp việc làm sai, tôi chửi vài câu thì sao?"

"Giúp việc?" Thanh Nhượng nhìn cậu ta, ánh mắt lạnh đi. "Đó là mẹ ruột của cậu."

"Cậu im miệng đi!" Cố Hiển Lân hoảng loạn. Cậu ta sợ Thanh Nhượng nói ra bí mật này. "Cậu tưởng cậu là ai? Một đứa con giúp việc như cậu..."

Cậu ta ngừng bặt, nhận ra mình lỡ lời. Nhưng Thanh Nhượng chỉ điềm tĩnh nói: "Cố Hiển Lân, xuất thân chỉ là nơi cậu sinh ra. Điều quyết định cậu đi về đâu, chính là bản thân cậu. Cậu tự lo liệu đi."

Nói rồi, cậu quay lưng bỏ đi.

Cố Hiển Lân nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Tên này không thể giữ lại được." Cậu ta nghiến răng. "Phải nghĩ cách làm cho nó biến mất."

Nhưng cậu ta không biết rằng, người thật sự cần lo lắng về việc "biến mất", chính là cậu ta.

Chương 4: Vũ Hội Và Bộ Vest Mượn

Cuối tuần, trường tổ chức vũ hội. Danh nghĩa là tiệc do Lăng Di đứng ra tổ chức mừng sinh nhật Cố Hiển Lân — "chỉ giới thượng lưu mới được tham gia".

Sáng hôm ấy, tại nhà họ Cố, Cố Hiển Lân xúng xính khoác lên người một bộ vest sang trọng. Đám đàn em vây quanh xuýt xoa.

"Anh Hiển Lân, bộ vest này đẹp trai quá! Em từng thấy trên tạp chí, toàn cầu chỉ có hai bộ, bộ còn lại đang được người thừa kế hoàng gia mặc!"

Cố Hiển Lân cười khẩy: "Quần áo của tôi nhiều quá, cứ kêu giúp việc lấy bừa một bộ thôi."

Cậu ta không biết — hay cố tình không nhớ — rằng bộ vest ấy được lấy từ tủ đồ nhà họ Cố, do chính mẹ cậu ta, bà Dị Trương, lấy ra vì bị cậu ta ép buộc.

Khi Cố Thanh Nhượng bước vào hội trường trong bộ đồng phục giản dị, đám đông lập tức xúm vào châm chọc.

"Cố Thanh Nhượng, cậu không mua nổi lễ phục à? Hay cầu xin anh Hiển Lân ban cho một bộ đi!"

"Đến dự vũ hội mà mặc đồng phục, không có tí kiến thức cơ bản nào. Thôi thì đừng mặc gì nữa, cứ ở chuồng đi!"

Thanh Nhượng phớt lờ. Cậu tìm một góc yên tĩnh, lặng lẽ quan sát.

Giữa lúc đó, một tiểu thư kiêu kỳ khác xuất hiện — Giang Tình, con nhà họ Giang, giàu có nức tiếng. Cô ta chủ động sà đến bên Cố Hiển Lân, dâng tặng một chiếc đồng hồ đắt tiền: "Cậu cố, chút lòng thành nho nhỏ, hy vọng cậu thích."

"Trời, cái đồng hồ này e là cả hội trường cũng không mấy ai mua nổi!"

"Anh Hiển Lân và cô Giang Tình đúng là trời sinh một cặp!"

Cố Hiển Lân đắc ý, đeo đồng hồ lên tay, cảm giác mình đã thật sự bước một chân vào giới thượng lưu.

Một người trong đám bỗng lên tiếng, chỉ về phía bộ vest của Hiển Lân: "Có người nói đây là mẫu thiết kế đã lỗi thời rồi. Cô Giang thấy sao?"

Giang Tình cau mày: "Ai nói vậy? Một kẻ đến lễ phục rẻ tiền cũng mua không nổi thì có tư cách gì bình phẩm?"

Cố Thanh Nhượng, người vừa buột miệng, chậm rãi đáp: "Không có gì. Tôi chỉ muốn đề phòng, sợ sau này lỡ mua phải tác phẩm của cô, e là chỉ dùng làm giẻ lau chân được thôi."

Cả hội trường xì xào. Giang Tình tức đến đỏ mặt, quay sang gọi bảo vệ: "Người đâu, đuổi cái kẻ không rõ lai lịch này ra ngoài!"

Đúng lúc đó, một người quản gia bước vào, kính cẩn bưng một chiếc hộp tới trước mặt Cố Thanh Nhượng: "Cậu chủ, đây là bộ vest bà chủ bảo tôi mang tới. Hàng vận chuyển đường không từ Pháp về, mời cậu xem qua."

Cậu mở hộp. Một bộ lễ phục kiểu dáng chưa ai từng thấy, đường may tinh xảo đến từng chi tiết.

"Đồ giả!" Có kẻ hét lên. "Nhìn qua là biết hàng nhái rồi!"

"Đây là tác phẩm của bậc thầy nào? Nói ra cho mọi người mở mang tầm mắt xem!"

Quản gia điềm nhiên: "Đây là thiết kế mới nhất của cô Trần, nhà thiết kế lừng danh. Lịch trình của cô ấy khó mà đặt hẹn được."

Đám đông ngờ vực. Kẻ thì bảo cậu ta "lên giường đổi lấy", kẻ thì cười nhạo. Nhưng Thanh Nhượng chẳng buồn giải thích. Cậu cầm luôn tấm thiệp mời màu vàng ánh kim mà quản gia đưa kèm.

Người tinh mắt lập tức nhận ra: "Đó là... thiệp mời hội tin anh? Loại thiệp có tiền cũng mua không được, chỉ dành cho top 100 gia tộc tỷ phú!"

Cố Hiển Lân đứng bên, mắt đỏ ngầu ghen tị. Cậu ta cũng khao khát tấm thiệp ấy đến điên cuồng, bởi hội tin anh là cánh cửa vàng để bước vào giới thượng lưu thực thụ.

"Cô Giang," Hiển Lân hạ giọng, "cô cứ ra giá, bao nhiêu tôi cũng trả gấp đôi để mua tấm thiệp đó."

Giang Tình liếc cậu ta, rồi nhìn sang Thanh Nhượng đang cầm tấm thiệp giống hệt trong tay. Một nụ cười tính toán nở trên môi cô ta.

"Được thôi. Nhưng tôi có một yêu cầu."

Cô ta bước tới, khoác tay Cố Hiển Lân: "Anh Hiển Lân làm bạn trai em nhé."

Cả hội trường ồ lên. Cố Hiển Lân sững sờ, rồi vui sướng đến run rẩy. Nghe nói tài sản nhà họ Giang năm tới có thể tăng gấp đôi. Nếu cưới được Giang Tình, cậu ta sẽ hoàn toàn đổi đời, vĩnh viễn thoát khỏi cái xó nghèo hèn.

"Được! Anh nhất định đối xử với em thật tốt!" Hiển Lân gật đầu lia lịa.

Nhưng cậu ta đâu biết, cả cái "thiệp mời" mà cậu ta khao khát, cả cái danh "cậu cố" mà cậu ta mạo nhận, đều chỉ là những quân cờ trên bàn tay của người khác.

Chương 5: Cái Bẫy Con Dấu

Sau khi thành đôi với Giang Tình, Cố Hiển Lân càng ngày càng ngông cuồng. Cậu ta khoác lên mình những bộ đồ mượn, đeo đồng hồ tặng, dẫn theo đám đàn em nịnh bợ, xem cả trường như sân khấu riêng.

Nhưng Giang Tình không phải kẻ cho không. Một ngày, cô ta kéo Hiển Lân ra một góc, giọng ngọt ngào: "Anh Hiển Lân, chúng ta là người một nhà rồi. Em có việc này, anh giúp em được không?"

"Em nói đi." Hiển Lân sốt sắng.

"Chỗ em có bản hợp đồng hợp tác giữa hai nhà Cố – Giang. Nhưng mẹ anh quanh năm ở nước ngoài, không thể ký tên. Em muốn anh về nhà, giúp em đóng con dấu của mẹ anh lên hợp đồng. Được không?"

Cố Hiển Lân khựng lại. Con dấu công ty là thứ tối quan trọng, đóng bừa lên hợp đồng là chuyện phạm pháp. Nhưng cậu ta không dám thừa nhận mình chẳng có con dấu nào, cũng chẳng phải con trai thật của bà chủ.

"Được... để anh lo." Cậu ta gượng gạo đáp, trong đầu bắt đầu tính toán cách lẻn vào phòng của bà Cố mà trộm con dấu.

Cậu ta không biết rằng, toàn bộ cuộc đối thoại này đã nằm trong dự liệu của Cố Thanh Nhượng.

Tối hôm ấy, Thanh Nhượng ngồi trong căn phòng nhỏ, nói chuyện điện thoại với Tô Thính Lang.

"Cậu ta sắp trộm con dấu rồi." Thính Lang lo lắng. "Đó là con dấu của tập đoàn. Nếu để cậu ta lấy được thì phiền lắm."

Thanh Nhượng khẽ cười: "Chị yên tâm. Cái con dấu để trong ngăn kéo thư phòng ấy... là con dấu giả. Hồi nhỏ em nghịch, tự khắc chơi. Nó hoàn toàn không có hiệu lực pháp lý."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Thính Lang bật cười: "Thanh Nhượng, chiêu này của em còn thâm hơn cả việc vạch trần trực tiếp."

"Không dựng sẵn sân khấu," Thanh Nhượng nhìn ra cửa sổ, ánh mắt bình thản, "thì đám họ diễn trò kiểu gì?"

Vài hôm sau, nhân lúc cậu cố ý báo tin "đi vắng vài ngày", Cố Hiển Lân lẻn về nhà họ Cố. Cậu ta run rẩy lẻn vào thư phòng, tìm được con dấu trong ngăn kéo, sung sướng đóng lên bản hợp đồng của Giang Tình.

"Vă Tình, con dấu anh đóng xong rồi." Cậu ta gọi điện, giọng đầy tự hào.

"Thật không? Anh đúng là người đáng tin nhất!" Giang Tình mừng rỡ.

Cả hai chẳng hề hay biết, mỗi bước đi của họ đều đang trượt sâu hơn vào cái bẫy.

Còn Giang Tình cũng chẳng phải kẻ tử tế. Cô ta ở nhà họ Giang vốn không có địa vị, con cháu đông đúc tranh giành khốc liệt. Trong tay cô ta chẳng có mối làm ăn nào sạch sẽ. Bản hợp đồng "hợp tác Cố – Giang" này, cô ta định dùng để nâng cao vị thế của mình trong gia tộc — bằng một con dấu giả và một kẻ mạo danh.

Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất Giang Tình làm.

Ghen ghét vì Cố Thanh Nhượng cứ "cản đường", lại nghi ngờ cậu biết quá nhiều, Giang Tình bí mật thuê một băng nhóm giang hồ để "xử lý" cậu — kế hoạch là bắt cóc cậu, biến cậu thành trò tiêu khiển cho bà trùm giới ngầm khét tiếng tên "chị Tân" (biệt danh Võ Tắc Thiên của giới ngầm), rồi loan tin cậu "mất tích".

Đêm đó, khi Thanh Nhượng đang ở công viên, một đám đàn em xăm trổ vây lấy cậu. Nhưng đúng lúc căng thẳng, một cô gái xuất hiện — Hứa Chiết Thanh.

"Anh Hổ?" Cô ngạc nhiên gọi tên gã cầm đầu. "Anh làm gì ở đây?"

Hóa ra gã "anh Hổ" kia lại quen biết Chiết Thanh. Còn Chiết Thanh, thật ra, là em gái kết nghĩa của chính bà trùm "chị Tân".

Cả một tấn tuồng bắt cóc lập tức đổ vỡ. Khi Thanh Nhượng bình thản bước vào gặp "chị Tân", cả băng nhóm mới tá hỏa nhận ra: cái "sinh viên nghèo" mà Giang Tình thuê họ bắt, chính là cậu cả thật sự của nhà họ Cố.

"Chị Tân, mở to mắt mà nhìn cho kỹ." Chiết Thanh nói. "Đây chính là cậu chủ nhà họ Cố."

"Chị Tân" tái mặt, vội vàng cúi đầu xin lỗi rối rít, ra lệnh cho đàn em quỳ xuống nhận tội. Thanh Nhượng chỉ khẽ phất tay: "Thôi được rồi. Tìm một công việc tử tế mà làm đi, đừng suốt ngày đâm chém nữa."

Trước khi rời đi, cậu hỏi: "Ai thuê các người?"

"Là cô Giang Tình." Chị Tân đáp. "Cô ta còn giữ ghi âm cuộc gọi."

Cố Thanh Nhượng khẽ nhếch môi. "Được. Chuyện này để tôi tự sắp xếp. Chị cứ đóng kịch như thật, cho họ tưởng tôi đã bị bắt đi rồi." Cậu nhìn về phía xa. "Không dựng sẵn sân khấu, thì đám họ diễn trò kiểu gì?"

Chương 6: Tiệc Mừng Công Nhà Họ Giang

"Nghe nói gì chưa? Cố Thanh Nhượng mất tích rồi!"

Sáng hôm sau, tin đồn lan khắp trường. Có kẻ bảo cậu bị trả thù, kẻ khác thêm mắm dặm muối rằng cậu bị "phú bà nào đó nhắm trúng, bắt về làm trai bao".

Đám con nhà giàu hả hê. Lăng Di cười khẩy: "Đáng đời cái kẻ ra vẻ thanh cao." Giang Tình và Cố Hiển Lân thì đắc ý ra mặt, tin rằng cái gai trong mắt đã bị nhổ bỏ.

Chỉ có Hứa Chiết Thanh là lo lắng, liên tục nhắn tin hỏi thăm nhưng không được hồi âm. Cô đâu biết rằng, người bạn "mất tích" ấy đang đứng sau tấm màn, thong thả sắp đặt màn cuối cùng.

Ít ngày sau, nhà họ Giang tổ chức tiệc mừng công — ăn mừng bản "hợp đồng hợp tác với tập đoàn Cố Thị" mà Giang Tình vừa "ký được". Cô ta còn hí hửng thông báo sẽ tổ chức lễ đính hôn với "cậu cố Cố Hiển Lân" ngay tuần sau.

Buổi tiệc quy tụ toàn danh gia vọng tộc. Tô Thính Lang cũng đến, tay dắt theo một "bạn trai mới" đội mũ che kín mặt.

"Ôi chao, cô Tô." Giang Tình cười đầy khiêu khích. "Sao hôm nay lại dẫn theo một gã bạn trai không dám vác mặt ra đường thế kia? Đúng là gu nhìn đàn ông của cô có vẻ không tốt cho lắm."

Thính Lang chỉ mỉm cười: "Cô Giang cứ đợi mà xem, chắc chắn sẽ lĩnh hội được điều kỳ diệu."

Giang Tình chẳng thèm để tâm. Cô ta kéo Cố Hiển Lân lên bục, giới thiệu long trọng: "Xin giới thiệu với mọi người, đây là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Cố Thị — cậu chủ Cố Hiển Lân, chồng sắp cưới của tôi!"

Cả hội trường vỗ tay. Cố Hiển Lân đứng đó, ưỡn ngực đầy tự mãn, tận hưởng cái ánh hào quang mà cậu ta đã trộm được.

Đúng lúc đỉnh điểm, "bạn trai mới" của Thính Lang cất tiếng: "Hợp đồng này... e là không được ổn cho lắm."

Cả hội trường quay lại. Giang Tình cau mày: "Cậu là cái thá gì mà dám xen vào?"

Người đó chậm rãi gỡ mũ xuống. Là Cố Thanh Nhượng.

"Cố Thanh Nhượng?!" Đám đông xôn xao. "Không phải cậu ta đã mất tích rồi sao?"

Giang Tình và Cố Hiển Lân mặt cắt không còn giọt máu. Cậu ta còn sống, còn nguyên vẹn, còn đứng ngay đây!

"Con dấu này," Thanh Nhượng bước lên, giọng bình thản, "do chính tay cậu đóng, đúng không, Cố Hiển Lân? Chỉ tiếc là nó giả."

"Cậu nói bậy!" Hiển Lân gào lên. "Tôi đích thân vào thư phòng nhà họ Cố lấy ra, sao có thể là giả?"

Đúng lúc ấy, ông Giang — người đứng đầu nhà họ Giang, một trong những tỷ phú hàng đầu — bước vào. Giang Tình vội chạy tới: "Bố, đây là chồng sắp cưới của con, người thừa kế nhà họ Cố."

Ông Giang nhìn Cố Hiển Lân, rồi cau mày: "Sao ta chưa từng nghe nói tập đoàn Cố Thị và nhà họ Giang đạt được thỏa thuận nào?"

Thanh Nhượng rút điện thoại: "Vậy để tôi gọi cho tập đoàn Cố Thị xác nhận một chút."

"Cỡ như cậu?" Hiển Lân cười gằn. "Đòi gọi cho nhà họ Cố luôn à? Chưa tỉnh ngủ hả?"

Thanh Nhượng phớt lờ, áp máy lên tai: "Alo. Trong vòng một phút, tôi muốn bộ phận pháp chế có mặt tại nhà họ Giang."

Chưa đầy một phút sau, một đoàn luật sư mặc vest chỉnh tề bước vào, dẫn đầu là trưởng phòng pháp chế tập đoàn Cố Thị. Người này cúi đầu chào Thanh Nhượng, rồi tuyên bố dõng dạc:

"Sau khi kiểm tra, chúng tôi xác nhận: bản hợp đồng hợp tác giữa nhà họ Giang và tập đoàn Cố Thị là VÔ HIỆU. Con dấu trên hợp đồng là con dấu giả mạo. Tập đoàn Cố Thị chưa từng có bất kỳ thỏa thuận nào với nhà họ Giang."

Cả hội trường chết lặng.

"Cái gì?! Vô hiệu?!" Ông Giang nổi trận lôi đình, quay sang tát Giang Tình một cái nảy lửa. "Con khốn! Mày dám làm giả con dấu của Cố Thị, bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ Giang!"

"Bố... con sai rồi... không phải con, là anh ta!" Giang Tình khóc lóc chỉ vào Hiển Lân. "Là anh ta đóng dấu cho con! Anh ta hãm hại con!"

"Không phải tôi!" Hiển Lân hoảng loạn. "Con dấu là tôi lấy từ thư phòng nhà họ Cố, sao có thể giả được?!"

Trưởng phòng pháp chế bước tới: "Tôi là luật sư pháp lý của Cố Thị. Từ giờ, vụ án làm giả con dấu tập đoàn Cố Thị sẽ do tôi phụ trách."

Ông Giang giận dữ ra lệnh đuổi cả hai kẻ đó ra khỏi cửa. Giang Tình bị lôi đi, còn Cố Hiển Lân vừa bị đuổi, vừa gào lên trong tuyệt vọng: "Cố Thanh Nhượng, mày dám chơi xỏ tao! Tao phải giết mày!"

Thanh Nhượng chỉ đứng đó, bình thản nhìn tấn tuồng sụp đổ. Nhưng cậu biết, đây vẫn chưa phải là màn kết.

Chương 7: Kẻ Vu Khống Và Đoạn Video Cắt Ghép

Bị nhà họ Giang đá đi, Cố Hiển Lân mất trắng. Giang Tình còn cho người thu hồi toàn bộ đất đai, nhà cửa từng tặng cậu ta. Chỉ trong một đêm, "cậu cố" hào nhoáng lại trở về nguyên hình một kẻ tay trắng.

Nhưng thay vì nhìn lại mình, Cố Hiển Lân lại đổ hết tội cho Cố Thanh Nhượng.

"Đều tại tên đó!" Cậu ta nghiến răng. "Nếu không phải nó chọc gậy bánh xe, ta đã cưới được Giang Tình rồi!"

Và cậu ta chuyển sang bám lấy con mồi tiếp theo — Hứa Chiết Thanh, cô lớp trưởng cả tin.

À không, phải nói chính xác hơn: lúc này Cố Hiển Lân lại nhắm tới một cô nàng khác trong đám — người sẵn sàng ra tay giúp cậu ta trả thù. "Ả này còn dễ sai hơn Giang Tình." Cậu ta cười nham hiểm trong bụng.

Trước đó, khi bí mật quay lén được cảnh Cố Hiển Lân đánh mắng mẹ ruột — bà Dị Trương — ngay giữa đường, chính Cố Hiển Lân lại hoảng sợ. Cậu ta biết nếu đoạn video ấy lan ra, thân phận thật của cậu ta sẽ bại lộ. Thế là cậu ta ra tay trước: cắt ghép đoạn video, biến nó thành cảnh "Cố Thanh Nhượng ngược đãi mẹ ruột", rồi tung lên mạng nội bộ của trường.

Chỉ trong một buổi sáng, cả trường dậy sóng.

"Cố Thanh Nhượng đúng là đồ cầm thú! Dám bắt nạt cả mẹ ruột!"

"Kiểu người như vậy mà còn mặt mũi đến trường sao?"

Thầy chủ nhiệm gọi cậu lên văn phòng, chưa hỏi đầu đuôi đã mắng xối xả: "Cố Thanh Nhượng! Em là học sinh nghèo, nhà trường cưu mang em, vậy mà em làm ra chuyện bôi nhọ thanh danh của trường! Em còn mặt mũi nào ở lại đây?"

Cố Thanh Nhượng bình thản: "Thưa thầy, em nghĩ với tư cách một giáo viên, thầy nên tìm hiểu rõ ngọn ngành rồi hãy trách học sinh."

Hứa Chiết Thanh đứng bên, vội bênh vực: "Thưa thầy, chuyện này không như thầy nghĩ đâu!"

"Hứa Chiết Thanh, em là lớp trưởng, đừng vì hoàn cảnh giống nhau mà bao che!" Thầy quát. "Người ta nói nghèo tiền chứ không nghèo chí. Thầy thấy có kẻ không chỉ nghèo mà còn suy đồi đạo đức!"

Thanh Nhượng nhìn thẳng vào thầy, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng sắc như dao: "Nếu thầy không thể dựa vào sự thật để phán xét, thì em không cần giải thích."

"Giỏi! Loại học sinh như cậu, cứ đuổi học là xong!" Thầy giáo đập bàn.

"Được. Thầy muốn bằng chứng, thì em cho bằng chứng." Thanh Nhượng đưa ra đoạn video gốc. "Đây là bản chưa cắt ghép. Người trong video ngược đãi mẹ ruột là Cố Hiển Lân, không phải em. Và người đăng bài vu khống lên mạng trường, cũng chính là Cố Hiển Lân."

Thầy giáo xem xong, mặt tái đi, nhưng vẫn cố chống chế: "Cậu ta là con trai chủ tịch Cố, dù có làm chuyện này cũng đâu có sao... Cố Thanh Nhượng, đắc tội với vị cậu chủ đó thì em đành chịu xui xẻo thôi. Không có lửa làm sao có khói? Em cũng nên tự nhìn lại bản thân."

Hứa Chiết Thanh phẫn nộ: "Thầy nói vậy chẳng khác nào đổ lỗi cho nạn nhân! Cố Thanh Nhượng rõ ràng không làm gì cả!"

Đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân. Hiệu trưởng đích thân bước vào.

Thầy chủ nhiệm và chủ nhiệm giáo dục vội vàng nịnh nọt: "Hiệu trưởng, thầy yên tâm, chúng tôi nhất định giải quyết êm đẹp, không làm phật lòng cậu Cố, bảo vệ danh tiếng của trường. Chúng tôi sẽ lập tức đuổi Cố Thanh Nhượng ngay!"

"Câm miệng!" Hiệu trưởng quát lớn. "Hai người lập tức cút ngay cho tôi! Bắt đầu từ hôm nay, hai người chính thức bị sa thải!"

Cả hai giáo viên chết điếng. Hiệu trưởng quay sang Cố Thanh Nhượng, hạ giọng cung kính: "Xin lỗi cậu chủ. Chuyện này đã gây rắc rối cho cậu rồi."

"Cậu chủ?" Hai giáo viên bị sa thải trợn tròn mắt.

Thanh Nhượng khoát tay: "Thầy hiệu trưởng, đừng gọi em như vậy. Em chỉ là học sinh thôi. Nhưng em có một chuyện nhờ thầy giúp."

Chẳng bao lâu sau, mạng nội bộ của trường xuất hiện một thông báo chính thức: "Tin đồn về học sinh Cố Thanh Nhượng đều là bịa đặt, vu khống. Sự việc đang được điều tra." Kèm theo đó là tin hai giáo viên bị sa thải.

Đám đông chưng hửng. "Cố Thanh Nhượng với hiệu trưởng có khi thân nhau." "Cậu ta cao tay thật." Họ vẫn không hiểu ra sự thật, chỉ biết bàn tán.

Hứa Chiết Thanh nhìn Thanh Nhượng, ánh mắt đầy nghi hoặc lẫn cảm kích: "Thanh Nhượng... không lẽ cậu mới chính là cậu cố?"

Thanh Nhượng chỉ mỉm cười: "Chuyện nhỏ thôi. Dù sao cũng cảm ơn cậu đã tin tôi."

"Tôi biết cậu không phải người như vậy." Chiết Thanh nói khẽ. "Lúc trước tôi tưởng cậu cũng khó khăn như tôi, nên mới muốn nương tựa vào nhau. Cậu yên tâm, họ sẽ không cười được lâu đâu."

Thanh Nhượng gật đầu. Cậu biết, ngày họ ngừng cười, đã gần lắm rồi. "Bay càng cao thì ngã càng đau thôi."

Chương 8: Nữ Thần Ngầm Và Hội Tin Anh

Cố Hiển Lân vẫn không chịu buông tha. Lần này, cậu ta xúi giục Lăng Di — cô tiểu thư kiêu ngạo nhất lớp — đứng ra "xử lý" Thanh Nhượng.

Lăng Di, vì mê đắm cái mác "cậu cố" của Hiển Lân, sẵn sàng làm mọi thứ. Cô ta tìm đến "chị Tân" — bà trùm giới ngầm — đặt vấn đề thẳng thừng: "Giúp tôi xử một người. Cố Thanh Nhượng, một tên sinh viên nghèo. Tôi muốn cậu ta vĩnh viễn biến mất khỏi Đại học Cố Thị."

"Cô Lăng muốn xử đến mức độ nào?" Chị Tân hỏi, giọng dò xét. "Mất một tay hay gãy một chân?"

"Hoặc trực tiếp cho cậu ta đi chầu Diêm Vương luôn." Lăng Di lạnh lùng. "Ngụy tạo hiện trường tự sát là được."

Chị Tân — người vừa mới suýt gây họa lớn với chính cậu cả nhà họ Cố — lập tức từ chối khéo: "Ngại quá cô Lăng, tôi đã rửa tay gác kiếm rồi. Loại chuyện này tôi làm không nổi." Rồi bà ta lặng lẽ ghi âm toàn bộ cuộc gọi, gửi ngay cho Thanh Nhượng.

Thanh Nhượng nghe xong đoạn ghi âm, ánh mắt chợt lạnh đi. Bọn họ đã dám xuống tay đến mức muốn lấy mạng cậu. Vậy thì cậu không cần khách sáo nữa.

"Đã đến lúc chuẩn bị sân khấu cho màn hạ màn rồi." Cậu nói khẽ.

Sự kiện lớn nhất năm của trường sắp diễn ra: Hội Tin Anh — nơi hội tụ toàn bộ giới thượng lưu và người của các gia tộc lớn. Đây là bệ phóng mà cả Cố Hiển Lân lẫn đám con nhà giàu đều khao khát, bởi các gia tộc thường chọn rể hiền dâu thảo, chọn nhân tài kế cận ngay từ hội này.

Nhưng đúng lúc mọi người náo nức chuẩn bị, một tin dữ ập đến: nhà thi đấu mới xây của trường — nơi dự định tổ chức hội — bất ngờ bốc cháy, phải đóng cửa vô thời hạn.

"Hội tin anh bị hoãn rồi!" Đám đông xôn xao. Cố Hiển Lân, kẻ đã dồn bao công sức để tỏa sáng tại hội này, tức đến phát điên.

Trong khi đó, Cố Thanh Nhượng lặng lẽ gọi điện: "Alo, bác Chung. Ở phía đông thành phố có một điền trang, có cả hầm rượu phải không? Bác tìm người cải tạo lại chỗ đó, có lẽ sắp dùng tới."

Cậu đang chuẩn bị một sân khấu — nhưng không phải cho mình.

Cùng lúc đó, tại một buổi tiệc khác, Thanh Nhượng gặp lại một người đặc biệt: Mary — huyền thoại của Đại học Cố Thị, người từng năm năm liền giữ chức quán quân Hội Tin Anh, thần tượng của biết bao thế hệ sinh viên. Bà cũng là chỗ thân tình với cậu và Tô Thính Lang từ nhỏ.

"Đàn chị," Thanh Nhượng mỉm cười, "sắp tới Hội Tin Anh, chị nhớ tới ủng hộ em nhé."

"Người khác nói câu này, chị đã đuổi cổ đi từ lâu." Mary cười. "Nhưng cậu cố đã lên tiếng thì chị chối từ sao được."

Mọi quân cờ đã vào vị trí. Chỉ còn chờ đối phương tự chui vào lưới.

Quả nhiên, khi nghe tin nhà thi đấu cháy, hội tin anh có nguy cơ bị hủy, Cố Hiển Lân hoảng loạn. Cả nỗ lực bao năm để "một bước lên mây" của cậu ta sắp đổ sông đổ biển.

Đúng lúc đó, cha ruột của cậu ta — chú Cố tài xế — hí hửng báo tin: "Con trai à, nhà họ Cố có một điền trang ở phía đông thành phố, biệt thự rộng mấy ngàn mét vuông, có cả hầm rượu, nhưng bao năm nay chẳng ai tới ở. Nghe đâu gần đây đang sửa sang lại."

Mắt Cố Hiển Lân sáng rực lên. "Thật sao? Trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ!"

Cậu ta lập tức nảy ra một kế: mượn danh nghĩa "cậu cố", chiếm dùng điền trang ấy làm nơi tổ chức Hội Tin Anh, để tiếp tục vở kịch thiếu gia hào phóng của mình.

"Con xem," chú Cố còn khoe thêm, "nhà họ Cố chuẩn bị cho cậu cố một dàn siêu xe, nhưng nghe nói máy bay trễ chuyến nên cậu ta không dùng nữa. Dàn xe giờ đang chờ lệnh, mà lại do ba chỉ huy!"

Cố Hiển Lân cười lớn: "Ba dặn họ lái thẳng tới đây! Con sẽ cho đám bạn học được ngồi lên dàn siêu xe mà con chuẩn bị!"

Cả hai cha con — tài xế và con trai của người ở — đang say sưa tính chuyện chiếm dụng chính tài sản của chủ nhân mình để làm màu.

Họ đâu biết, đó chính là cái bẫy cuối cùng. Người thật sự cho phép "dàn xe chờ lệnh" ấy, chính là Cố Thanh Nhượng.

Chương 9: Dàn Siêu Xe Và Điền Trang Nhà Họ Cố

Ngày tổ chức Hội Tin Anh, cả lớp đứng ở cổng trường chờ xe.

"Ngồi xe trường làm gì?" Một đứa nhăn mặt. "Cái xe tồi tàn đó ai thích thì đi."

"Đúng đó, anh Hiển Lân đã sắp xếp cho cả lớp một dàn siêu xe rồi!"

Quả nhiên, một đoàn xe sang bóng loáng lăn bánh tới, dừng ngay trước cổng. Đám con nhà giàu reo hò, tranh nhau leo lên những chiếc Rolls-Royce, Bentley bóng lộn.

Chỉ có Hứa Chiết Thanh đứng yên. "Cảm ơn, nhưng tôi đợi xe của trường."

"Hứa Chiết Thanh, cậu đừng có không biết điều!" Lăng Di khịt mũi. "Đến nước này còn chưa nhìn rõ nên theo ai à?"

Chiết Thanh chỉ lắc đầu: "Những thứ đó đâu phải của cậu ấy thật đâu."

"Cậu nói cái gì?" Lăng Di gắt. Nhưng Chiết Thanh chỉ mỉm cười bí ẩn: "Cứ chờ mà xem, ai mới là người cười tới cuối cùng."

Đoàn xe đưa cả lớp tới điền trang. Khi cánh cổng sắt mở ra, tất cả đều sững sờ. Một tòa biệt thự nguy nga giữa hòn đảo riêng, sân vườn trải dài, hầm rượu cổ kính — sang trọng đến mức khiến những đứa quen khoe của cũng phải nín thở.

Cố Hiển Lân đứng giữa sảnh chính, dang tay như một ông hoàng: "Chào mừng mọi người tới Hội Tin Anh. Hôm nay, tôi cho các bạn được mở mang tầm mắt, xem thế nào mới là quý tộc thực thụ!"

Đám đông vây quanh tán tụng. "Anh Hiển Lân đúng là nam thần!" "Được tham gia hội do anh tổ chức đúng là vinh hạnh!"

Cha ruột cậu ta, chú Cố tài xế, đứng nép một góc, vừa tự hào vừa bất an. "Con à," ông kéo tay Hiển Lân thì thầm, "làm vậy thật sự không hay đâu. Nhà họ Cố có ơn với chúng ta..."

"Bà im đi!" Hiển Lân gạt tay cha. "Tôi có ăn trộm đâu, chỉ mượn dùng tạm thôi. Điền trang này làm gì có ai ở, tôi tận dụng thì có gì sai?"

Đúng lúc đó, một cô gái bước vào. Cả hội trường lại một lần nữa xôn xao.

"Là Cố Thanh Nhượng! Sao cậu ta lại đến?"

Cậu vẫn mặc bộ đồng phục giản dị. Đám đông lập tức xúm vào chế nhạo: "Cậu chủ bao tải, bộ đồ này bới được từ sạp lề đường nào vậy?" "Đây là chỗ cậu nên tới sao? Biết điều thì mau cút ra ngoài!"

Cố Hiển Lân cười khẩy: "Để tôi gọi bảo vệ tống cổ nó ra."

Nhưng ngay lúc ấy, hai người khách quý bước vào, khiến cả hội trường im bặt.

Đầu tiên là Tô Thính Lang, nữ thần của trường. Rồi đến Mary — huyền thoại quán quân Hội Tin Anh năm nào.

"Mary?! Là thần tượng Mary!" Có kẻ hét lên. "Sao cô ấy lại tới?"

Mary bước thẳng qua đám đông, phớt lờ Cố Hiển Lân đang chờ được chào hỏi, đi tới trước mặt Cố Thanh Nhượng và... vỗ vai cậu thân mật: "Tên nhóc này, bắt chị đến chống lưng cho em mà lại ăn mặc xuềnh xoàng thế à?"

Cả hội trường chết đứng.

Cố Hiển Lân, người vừa nãy còn khoe rằng "quen biết Mary", giờ mặt trắng bệch. Đám đàn em ngơ ngác: "Sao... sao cô ấy lại thân với Cố Thanh Nhượng?"

Tô Thính Lang cũng bước tới, đứng cạnh Thanh Nhượng: "Đàn chị đừng trêu cậu ấy nữa. Hôm nay bọn em mời chị đến, không chỉ để chống lưng, mà còn chuẩn bị cho chị một vở kịch hay, đảm bảo không uổng công."

Mary cười: "Tên nhóc này từ nhỏ đã lắm mưu nhiều kế. Chị mong chờ lắm đấy."

Cố Hiển Lân bắt đầu run. Cậu ta linh cảm có gì đó cực kỳ không ổn. Nhưng cậu ta vẫn cố bám víu vào vai diễn cuối cùng.

Đúng lúc đó, chương trình trao giải bắt đầu. Trên sân khấu, người dẫn chương trình trịnh trọng công bố: "Giải thưởng Tin Anh của năm — danh hiệu cao quý nhất — xin được trao cho một cậu ấm có xuất thân hiển hách, tài năng xuất chúng, luôn khiêm tốn giúp đỡ người khác..."

Cố Hiển Lân ưỡn ngực, sẵn sàng bước lên. Cậu ta tưởng vinh quang cuối cùng đã thuộc về mình.

"...Xin mời bạn Cố Hiển Lân lên sân khấu nhận giải!"

Cậu ta hân hoan bước lên bục, cầm micro: "Xin cảm ơn tất cả mọi người. Đầu tiên, xin cảm ơn ba mẹ tôi, cảm ơn nhà trường..."

Nhưng ngay khi cậu ta vừa dứt lời, màn hình lớn phía sau sân khấu bỗng sáng lên.

Chương 10: Màn Hạ Màn

Trên màn hình lớn, hình ảnh hiện ra rõ mồn một.

Đó là Cố Hiển Lân, đang gằn giọng quát mắng bà Dị Trương giữa con hẻm: "Câm miệng đi! Có một người mẹ như bà, tôi thấy nhục nhã lắm! Làm giúp việc cho nhà họ Cố bao nhiêu năm mà không có chút tiền đồ nào! Sao bà không đi chết đi!"

Rồi đến cảnh cậu ta xô ngã mẹ ruột, cảnh cậu ta trộm con dấu trong thư phòng, cảnh cậu ta hớn hở khoe những bộ đồ, chiếc túi mà mẹ cậu ta buộc phải lấy trộm từ nhà họ Cố cho cậu ta.

Từng đoạn, từng đoạn, phơi bày trọn vẹn bộ mặt thật.

"Là giả! Tất cả là giả! Đây không phải tôi! Là bị hãm hại!" Cố Hiển Lân gào lên, hoảng loạn. "Tắt đi! Tắt ngay đi! Cố Thanh Nhượng, là mày hại tao!"

Cậu ta lao xuống, chạy tới điều khiển màn hình, nhưng không tắt được.

Cố Thanh Nhượng thong thả bước lên bục, cầm lấy chiếc micro.

"Từ bao giờ, nói ra sự thật lại trở thành hãm hại?"

Cậu quay xuống nhìn cả hội trường, giọng vang rõ từng chữ: "Kính thưa quý vị khách quý, các bạn học sinh. Xin lỗi vì đã dùng cách này làm gián đoạn buổi tiệc. Tôi là Cố Thanh Nhượng. Mẹ tôi là chủ tịch hội đồng quản trị của trường này, cũng chính là chủ nhân của tập đoàn Cố Thị mà các bạn vẫn nhắc tới."

Cả hội trường như bị sét đánh.

"Thì ra... cậu ấy mới là cậu cố thật!"

"Trước giờ chúng ta đều bị Cố Hiển Lân lừa!"

Cố Hiển Lân đứng chôn chân, mặt cắt không còn giọt máu. Vở kịch mà cậu ta dày công dựng nên suốt bấy lâu, giờ sụp đổ hoàn toàn trước mắt bao nhiêu người.

Đúng lúc ấy, hai bóng người bị dẫn vào — chú Cố tài xế và bà Dị Trương bảo mẫu, cha mẹ ruột của Cố Hiển Lân.

"Vừa vào đâu? Sao lại làm vậy với tôi?" Chú Cố lắp bắp. "Các người có trong tay bao nhiêu thứ, còn kẻ thấp cổ bé họng như chúng tôi làm lụng cả đời cũng không mua nổi bộ quần áo của mấy người..."

Bà Dị Trương òa khóc, giật tay áo con trai: "Đừng nói nữa... Con ơi, chúng ta làm ra chuyện tày đình này là sẽ bị trời phạt đó, con ơi!"

Cố Thanh Nhượng nhìn Cố Hiển Lân, giọng trầm xuống:

"Cố Hiển Lân, cậu mạo danh thân phận của tôi, cậu nên nghĩ tới hậu quả của ngày hôm nay. Thứ cậu ăn cắp không chỉ là vài bộ quần áo hay vài chiếc túi. Cậu đã ăn cắp cả cuộc đời của người khác — và đạp lên lòng tôn nghiêm của chính mẹ ruột mình."

Hội trường lặng phắc. Rồi những tiếng phẫn nộ vang lên: "Cố Hiển Lân, cậu quá vô liêm sỉ!"

Bà chủ nhà họ Cố — mẹ ruột của Thanh Nhượng — cũng vừa xuất hiện. Bà nhìn Cố Hiển Lân, giọng nghiêm nghị:

"Cố Hiển Lân, tôi và chú Cố vì nể tình xưa nên mới để mẹ cậu làm việc ở nhà họ Cố, chu cấp cho cậu ăn học, chỉ mong mẹ con cậu sống tốt. Vậy mà cậu phụ lòng chúng tôi, lừa gạt bạn học, làm bại hoại danh tiếng nhà họ Cố, thậm chí bắt nạt cả mẹ ruột. Những việc cậu làm thật khiến người ta phẫn nộ."

"Không phải tôi! Không phải tôi làm đâu!" Cố Hiển Lân vùng vẫy trong tuyệt vọng.

"Báo cảnh sát." Bà Cố ra lệnh. "Giao toàn bộ bằng chứng cho cảnh sát. Về tội trộm cắp và tổn thất do làm giả hợp đồng, luật sư sẽ tiếp tục xử lý."

Cố Hiển Lân bị áp giải đi, miệng vẫn gào thét. Bà Dị Trương chạy theo, khóc nghẹn: "Con ơi, đừng bắt nó! Đừng mà!"

Bà Cố quay sang đám con nhà giàu đã từng hùa nhau chèn ép, giọng lạnh băng: "Còn về phần các cậu, nhà trường sẽ căn cứ nội quy xử lý nghiêm khắc. Tập đoàn Cố Thị và tất cả các đối tác sẽ không bao giờ tuyển dụng những kẻ phẩm hạnh tồi tệ, xu nịnh hám lợi."

Lăng Di và đám đàn em run rẩy, cúi gằm không dám ngẩng mặt.

Bà Cố bước tới, dịu dàng nắm tay con trai: "Đứa con ngốc này, ở trường chịu bao nhiêu ấm ức mà sao không nói với mẹ một tiếng?"

"Mẹ yên tâm." Thanh Nhượng mỉm cười. "Con lớn rồi, những chuyện này con tự giải quyết được."

"Con có lớn thế nào cũng vẫn là con trai của mẹ." Bà Cố nhìn cậu, ánh mắt trìu mến. "Nhớ kỹ, sau này gặp chuyện thế này, nhất định phải nói cho mẹ."

Thanh Nhượng gật đầu.

Cậu cầm micro, nói lời kết trước cả hội trường:

"Được rồi, màn kịch đã hạ màn. Tôn chỉ của Hội Tin Anh là hội tụ anh tài, giao lưu tư tưởng — chứ không phải nơi so bì gia thế, lừa gạt dối trá. Tôi hy vọng, sau đêm nay, thứ được tôn trọng sẽ là sự thành thực, là năng lực, là phẩm chất — chứ không phải hôm nay bạn mặc đồ gì, đi xe gì, hay bạn đóng giả thành ai."

Cả hội trường vỗ tay không ngớt.

Tô Thính Lang và Hứa Chiết Thanh đứng dưới sân khấu, mỉm cười nhìn cậu. Ánh đèn rực rỡ chiếu lên chàng trai mặc bộ đồng phục giản dị ấy — người từ đầu đến cuối chưa từng cần một bộ vest hàng hiệu nào để chứng minh mình là ai.

"Được rồi, xem kịch xong rồi." Thanh Nhượng quay xuống, giọng ấm áp. "Tiệc vẫn phải tiếp tục. Tôi mời các bạn đi uống chút đồ ngon — rượu này do điền trang nhà tôi tự ủ, cất nhiều năm, không giống mấy thứ ai đó mang ra để làm màu đâu."

Cả hội trường bật cười, rồi vang lên tiếng chúc mừng.

Không phải chúc mừng cậu đã lộ thân phận tỷ phú.

Mà là chúc mừng cậu — cuối cùng — đã được làm lại chính mình.

HẾT

More stories

I Raised Her Nephew for Four Years While She Sent Eight Cards — Then She Stood Up in Court and Told a Room Full of People I Only Did It for the Money
Stories

I Raised Her Nephew for Four Years While She Sent Eight Cards — Then She Stood Up in Court and Told a Room Full of People I Only Did It for the Money

I'm forty-seven, I run wire for a living, and I have raised a boy since he was eight years old and would not say a word to anybody. Four years. Forty-eight months. I know the number the way you know your own kid's birthday. The morning we were supposed to finalize the adoption, his aunt filed for custody instead, and she said it out loud in front of the judge, the caseworker, my neighbors, and two guys off my crew: that everybody knows people like me take these kids in for the eight hundred dollars a month, and that blood is the only thing that's real. My boy was sitting on the bench right outside those doors and the doors were open. I did not say one word back to her. Not one. I only stood up and asked the court for a single thing, and it wasn't about her, and it wasn't about the money, and I have thought about that morning every day since.

· 34 min read
The PTA President Called Me "Just the Woman Who Scoops" in Front of 200 Parents — So I Asked the School Board One Question
Stories

The PTA President Called Me "Just the Woman Who Scoops" in Front of 200 Parents — So I Asked the School Board One Question

I'm fifty-five years old and I've run the kitchen at an elementary school for twenty-two years. I'm in the building at 5:05 every morning, because the alarm code resets at five. Four hundred and six kids, three services, three women. Twenty-one dollars and forty cents an hour. In April the president of the parent-teacher association called me and told me to stop serving hot lunch to any child whose account was in the negative, and hand them a cold cheese sandwich instead, so their parents would feel it. I said no. I said no in writing, twice, politely. She came to my building in May and said it to my face while a seven-year-old stood there holding his tray. Then in August she stood up at a public school board meeting, in a gym with two hundred people in it, pointed at me in the fourth row, and told everyone what I was: a person they pay to put food on a tray. She was proud of it. She said it into the microphone. And everybody in that room assumed I refused because I felt sorry for the children. That's not why.

· 35 min read
I make $2.13 an hour on the graveyard shift, and the new manager told the whole crew my tips belonged to him
Stories

I make $2.13 an hour on the graveyard shift, and the new manager told the whole crew my tips belonged to him

I'm twenty-six, I have a four-year-old, and I work ten at night to six in the morning because my mother watches her while I'm gone. My paycheck is eighty-five dollars and twenty cents a week. Everything else I live on comes from people handing me money at a table at three in the morning. Then the diner changed owners, a new general manager walked in, and he told the whole crew that tips belong to the house and he decides who gets what. I wrote down every dollar I made for three years, and I never once thought that notepad would matter.

· 35 min read