
Đòi Ly Hôn 101 Lần, Ngày Cô Ký Đơn Tổng Tài Mới Ngỡ Ngàng Nhận Ra Đã Yêu Vợ Từ Lâu
Nhạc cưới vang lên. Cửa lễ đường mở ra. Nhưng vị trí dành cho chú rể vẫn trống trơn.
Thẩm Mộng đứng giữa sảnh tiệc lộng lẫy, váy cưới trắng muốt quét trên nền đá hoa cương, tay ôm bó hồng đã bắt đầu rũ xuống. Hàng trăm ánh mắt của khách khứa dồn về phía cô — thương hại có, tò mò có, và cả những tiếng thì thầm không buồn hạ giọng.
"Nghe nói chú rể là Tần Thời Lâm, người thừa kế tập đoàn Tần Thị đấy. Đẹp trai, giàu có, nửa số phụ nữ trong thành phố này mơ được làm vợ anh ta."
"Vậy sao giờ này còn chưa thấy mặt? Chẳng lẽ bỏ trốn thật rồi?"
Ở một góc khác, điện thoại của bà Tần — mẹ chú rể — vẫn áp chặt bên tai, giọng bà run lên.
"Thời Lâm, con đang ở đâu? Đám cưới của chính con mà con cũng tới muộn thế này sao?"
Đầu dây bên kia, giọng người con trai lạnh nhạt, dửng dưng như đang nói về chuyện của một người xa lạ.
"Mẹ, chỉ còn một đèn đỏ nữa là con tới sân bay. Mẹ không giữ con lại được đâu. Con sẽ không cưới một người xa lạ. Con ra nước ngoài phát triển, mẹ cứ cho hoãn đám cưới đi."
Rồi cuộc gọi tắt phụt. Bà Tần buông thõng tay, mặt tái đi. Cả sảnh tiệc như đông cứng lại trong khoảnh khắc, trước khi tiếng xì xào bùng lên dữ dội hơn.
Thẩm Mộng nghe rõ từng lời. Cô siết chặt bó hoa đến mức những chiếc gai đâm vào lòng bàn tay, đau nhói. Nhưng cô không khóc. Cô chỉ thấy một cảm giác trống rỗng lạ lùng, như thể ai đó vừa rút cạn hết không khí trong lồng ngực mình.
"Anh Thời Lâm..." — cô lẩm bẩm — "Anh đã hứa là sẽ cưới em mà. Sao anh lại bỏ chạy?"
Trong ký ức mờ nhạt của cô, "anh Thời Lâm" không phải là gã tổng tài lạnh lùng vừa cúp máy kia. Anh là một cậu bé gầy gò cô từng gặp nhiều năm trước, cậu bé mắc bệnh bạch cầu, sốt cao mê man, trên người in đầy những mảng bầm tím. Cậu bé mà cô — khi ấy còn nhỏ xíu — đã nắm chặt tay, đã đồng ý hiến tủy để cứu sống.
"Mộng Mộng ấn tay vào đây đi." — người lớn năm đó nói — "Đợi mai mốt cậu bé lớn, sẽ cưới con nhé."
Cậu bé chìa ngón út ra, móc vào ngón út của cô. "Ngoéo tay, đóng dấu. Trăm năm không đổi."
Đó là lời hẹn ước đầu đời của cô. Là lý do cô gật đầu với cuộc hôn nhân sắp đặt này mà không hề do dự. Bởi cô tin, người đàn ông sắp cưới cô chính là cậu bé năm ấy — người mang trong huyết quản dòng máu của cô, người đã hứa sẽ trở về.
Nhưng anh đã không trở về. Anh bỏ đi, ra nước ngoài, để lại cô một mình giữa lễ đường như một trò cười.
*
Ba năm trôi qua.
Thẩm Mộng của hiện tại đã không còn là cô dâu ngơ ngác năm nào. Cô trở thành một trong những luật sư ly hôn sắc bén nhất thành phố — người mà giới nhà giàu vừa sợ vừa nể. Cô giỏi lật ngược thế cờ, giỏi bảo vệ những người phụ nữ bị chồng phản bội, và tuyệt nhiên không dung thứ cho những kẻ đàn ông tồi tệ.
Buổi sáng hôm ấy, thư ký đặt một hồ sơ mới lên bàn cô.
"Chị Mộng, có một vụ ly hôn. Khách hàng chỉ định đích danh chị, yêu cầu duy nhất là: khiến bên nữ ký tên ly hôn nhanh nhất có thể. Bên nữ phải ra đi tay trắng."
Thẩm Mộng nhíu mày, lật mở hồ sơ. "Đàn ông à? Ngoại tình rồi muốn phủi tay chứ gì?"
"Không hẳn. Người chồng này..." — thư ký hạ giọng — "...đã bỏ vợ đi nước ngoài suốt ba năm. Ngày cưới còn bỏ trốn để cô dâu một mình ở lễ đường."
Bàn tay Thẩm Mộng khựng lại trên trang giấy.
Ngày cưới. Bỏ trốn. Ba năm.
Một cảm giác quen thuộc đến rợn người chạy dọc sống lưng cô. Nhưng cô lắc đầu, tự nhủ đó chỉ là trùng hợp. Trên đời này thiếu gì kẻ đàn ông tồi tệ.
Cô chưa biết rằng, người khách hàng sắp bước vào phòng cô kia — kẻ muốn ép vợ mình ra đi tay trắng — cũng chính là người ba năm trước đã bỏ cô lại giữa lễ đường.
Và cả hai người bọn họ, cho đến tận giây phút ấy, vẫn chưa hề nhận ra khuôn mặt của nhau.
Chương 2: Vị khách kiêu ngạo
Cửa phòng làm việc bật mở mà không cần gõ.
Một người đàn ông bước vào, dáng vẻ ngạo nghễ như thể cả tòa nhà này đều thuộc về anh ta. Bộ vest may đo ôm sát vóc người cao lớn, đồng hồ kim cương phiên bản giới hạn lấp lánh nơi cổ tay. Khuôn mặt anh sắc sảo đến mức khiến cô thư ký đứng ngoài cửa phải sững lại, thầm thốt lên: "Đẹp trai như diễn viên vậy."
Thẩm Mộng ngẩng lên, và trong một khoảnh khắc kỳ lạ, tim cô hẫng một nhịp. Gương mặt này... sao lại quen thuộc đến thế? Rõ ràng cô chưa từng gặp, vậy mà trong đầu cứ bất giác hiện lên hình ảnh cậu bé năm nào.
"Lạ thật." — cô tự nhủ — "Rõ ràng không phải cùng một người, sao mình lại nghĩ tới anh Thời Lâm?"
Người đàn ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt chéo chân, giọng lạnh tanh.
"Cô là luật sư Thẩm Mộng? Tôi thuê cô. Yêu cầu của tôi rất đơn giản: khiến vợ tôi ký đơn ly hôn, càng nhanh càng tốt. Và cô ấy phải ra đi tay trắng."
"Tài sản thì sao?" — Thẩm Mộng hỏi, ngòi bút gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Không một đồng nào của cô ta được động vào tài sản của tôi." — anh nhấn mạnh từng chữ. "Tôi nghe nói đời sống riêng tư của cô ấy rất phức tạp. Quan hệ không chính đáng với nhiều người khác nhau. Loại phụ nữ như vậy, tôi không muốn nhìn thấy thêm một giây."
Thẩm Mộng đặt bút xuống. Ánh mắt cô sắc như dao.
"Hôn nhân của hai người là do bố mẹ hai bên sắp đặt sao? Hai người chưa từng gặp mặt nhau à?"
"Chính xác hơn là do mẹ tôi quyết định hết." — anh trả lời, trong giọng nói có chút mệt mỏi. "Cô ấy mồ côi cha mẹ, còn mẹ tôi thì thích cô ấy vô cùng. Dù sao ở nhà họ Tần cô ta cũng chẳng thiệt thòi gì cả."
"Được lấy anh đã là thiệt thòi rồi đấy." — Thẩm Mộng buông một câu, không hề khách khí.
Người đàn ông chớp mắt, thoáng ngẩn ra. Có lẽ đã rất lâu rồi mới có người dám nói với anh như thế.
"Cô giỏi lắm. Thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đó." — anh khẽ nhếch môi, rồi rút từ trong áo ra một tấm séc, đẩy về phía cô. "Đây là ba mươi triệu tiền bồi thường tôi định cho cô ta. Cô cứ giúp tôi làm cho xong xuôi, thù lao của cô sẽ không nhỏ."
Thẩm Mộng nhìn tấm séc, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Trong lòng cô dấy lên một cảm giác khó chịu mơ hồ. Một người đàn ông bỏ vợ ba năm không về, giờ quay lại vứt cho cô ba mươi triệu như bố thí, còn vu cho cô đủ thứ tội danh.
"Được rồi." — cô nói, giọng bình thản đến lạ. "Để hiểu rõ hơn về đối phương, phiền anh nói cho tôi biết về vợ của anh. Đầu tiên, tên của vợ anh là gì?"
Anh mở miệng, nhưng chuông điện thoại của cô bỗng vang lên.
"Xin lỗi, tôi có điện thoại." — cô nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng một người bạn thân, hào hứng: "Mộng Mộng, Thời Lâm về nước rồi đó! Tối nay có bữa tiệc, xong việc nhớ qua nha!"
Bàn tay Thẩm Mộng khẽ run. Thời Lâm. Người đã bỏ cô lại giữa lễ đường ba năm trước. Anh ấy về rồi. Nhất định phải tính sổ cho ra lẽ.
Cô đứng dậy, cầm túi xách. "Xin lỗi anh, nhà tôi đột nhiên có việc gấp. Phần còn lại anh nói chuyện với trợ lý của tôi là được."
"Cô..." — người đàn ông sững sờ, không tin nổi. "Đây là thái độ của cô sao? Cô dám bỏ tôi lại giữa chừng à?"
"Nếu anh cảm thấy bị xem thường, anh cứ tìm luật sư khác." — Thẩm Mộng khoác túi lên vai, nói mà chẳng buồn quay lại. "Tôi không để ý đâu."
Cửa phòng khép lại sau lưng cô.
Người đàn ông ngồi lặng, ánh mắt dõi theo bóng dáng vừa khuất.
Trợ lý bước vào, dè dặt lên tiếng: "Anh Tần, luật sư Thẩm... xưa nay cô ấy luôn như vậy. Cô ấy có nguyên tắc riêng của mình. Từng có khách hàng chi cả trăm triệu, nhưng vì phát hiện người đó bạo hành vợ, cô ấy thẳng thừng từ chối, thậm chí còn quay sang bảo vệ cho bên bị hại. Trong giới luật sư, người ta gọi cô ấy là 'lưỡi dao bọc nhung' — mềm mỏng bên ngoài nhưng sắc bén tận xương."
Tần Thời Lâm khẽ nhíu mày. Một luật sư ly hôn mà lại có nguyên tắc đến vậy sao? Trong thế giới của anh, tiền có thể mua được gần như mọi thứ. Vậy mà người phụ nữ vừa rồi lại xem tấm séc ba mươi triệu của anh nhẹ tựa lông hồng.
Trong đầu anh lẩn quẩn một câu hỏi mà chính anh cũng không giải thích nổi: tại sao khuôn mặt cô ta, giọng nói cô ta, lại khiến lồng ngực anh nhói lên một cảm giác kỳ lạ đến thế? Như thể ở một kiếp nào đó, anh đã từng quen biết cô rất sâu, rất lâu.
Anh không biết, cái tên "vợ" mà anh vừa định nói ra — chính là người phụ nữ vừa bước qua cánh cửa kia.
Chương 3: Nụ hôn nhầm người
Tần Thời Lâm về nước với một mục đích duy nhất: giải quyết dứt điểm cuộc hôn nhân sắp đặt mà anh chưa bao giờ thừa nhận.
"Mẹ, dù thế nào con cũng không chấp nhận lấy cô ấy đâu." — anh nói với mẹ trong bữa cơm.
"Đã về rồi thì thử tìm hiểu xem sao." — bà Tần dịu giọng. "Chắc chắn hai đứa sẽ hợp nhau. Mẹ con rất biết ơn cô ấy."
"Mẹ, tình cảm không thể cưỡng cầu được." — Tần Thời Lâm cau mày. "Vì lúc nhỏ con bị tai nạn, mất trí nhớ, con còn nhớ gì đâu mà. Con định bù đắp cho cô ấy ba mươi triệu, coi như xong."
Bà Tần đập bàn, giận đến run người. "Thằng trời đánh! Ngày xưa nếu không có con bé, chưa chắc con đã sống được tới bây giờ! Vậy mà con lại bỏ rơi người ta ngay trong lễ đường. Con đúng là đồ khốn!"
"Chẳng qua cũng chỉ là truyền máu cho con thôi mà, mẹ lải nhải mười mấy năm nay rồi." — anh đứng dậy, khó chịu. "Con đi vệ sinh chút."
Nhưng anh không vào nhà vệ sinh. Anh lặng lẽ rời khỏi nhà, lẩn tránh cuộc gặp mặt mà mẹ sắp đặt.
*
Cùng lúc đó, ở một khách sạn khác, Thẩm Mộng đang xử lý một vụ án khác — một người chồng vũ phu tên Tô Đại Hải, kẻ vừa ngoại tình vừa muốn hãm hại vợ mình. Gã cùng đám tay chân đã dồn cô vào góc, giật lấy chiếc túi thơm mà thân chủ tặng cô, cười nham hiểm.
"Con này, lần trước có Tần tổng bảo vệ cô. Hôm nay xem ai cứu cô đây!"
Gã lao tới. Thẩm Mộng vùng vẫy, tiếng kêu cứu vang lên trong hành lang vắng. Đúng lúc ấy, một bóng người cao lớn xuất hiện, một cú đấm thẳng khiến gã đàn ông ngã dúi dụi.
"Ai cho phép động vào cô ấy?" — giọng nói lạnh băng, đầy uy lực.
Tô Đại Hải nhìn rõ mặt người vừa ra tay, sợ đến tái xanh, cúi rạp đầu rồi ôm đầu bỏ chạy: "Ngài Tần! Tha cho tôi!"
Thẩm Mộng ngẩng lên. Người đàn ông đang đỡ lấy cô chính là vị khách hàng kiêu ngạo ban sáng. Nhưng trong khoảnh khắc mờ mịt vì sợ hãi và kiệt sức, đầu óc cô bỗng lẫn lộn. Mùi hương trên người anh — thứ mùi trầm ấm, thân thuộc — khiến ký ức năm nào ùa về.
"Anh Thời Lâm..." — cô thì thầm, đôi mắt mờ đi. "Cuối cùng anh cũng về rồi."
Rồi trước khi kịp suy nghĩ, cô kiễng chân, đặt lên môi anh một nụ hôn.
Tần Thời Lâm chết lặng. Toàn thân anh cứng đờ. Nhưng lạ thay, anh không đẩy cô ra. Trái tim anh đập loạn nhịp, và trong đầu anh bất giác vụt qua một hình ảnh mờ nhạt: một cô bé chìa ngón út ra, "Ngoéo tay, đóng dấu, trăm năm không đổi." Mùi hương này... sao lại quen thuộc đến vậy?
Vài giây sau, Thẩm Mộng bừng tỉnh, giật mình lùi lại, mặt đỏ bừng.
"Xin lỗi anh Tần! Vừa rồi chỉ là hiểu lầm. Tôi... tôi nhầm anh với chồng tôi."
"Chồng cô?" — Tần Thời Lâm nhíu mày, giọng khô khốc. "Cô đã kết hôn rồi sao?"
"Vâng." — cô cúi đầu. "Nên vừa rồi tôi thật sự không cố ý. Tôi rất xin lỗi."
"Vậy chồng cô là người thế nào?" — anh hỏi, không hiểu vì sao mình lại quan tâm.
Thẩm Mộng ngập ngừng, ánh mắt xa xăm. "Chúng tôi chia xa từ thuở bé. Tôi chưa từng gặp lại anh ấy. Nhưng tôi tin anh ấy vẫn như hồi nhỏ thôi. Anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Mặc dù đã xảy ra vài chuyện không vui, nhưng tôi vẫn rất yêu anh ấy."
Tần Thời Lâm nhìn cô một hồi lâu, rồi buông một câu lạnh nhạt: "Tôi thấy cô ảo tưởng quá nặng rồi."
"Có lẽ vậy." — cô khẽ cười buồn.
Anh im lặng, rồi bất chợt lên tiếng: "À này, tôi cần nhờ cô một việc. Sắp tới có buổi lễ ra mắt quỹ từ thiện ung thư máu. Tôi muốn mời cô làm bạn nhảy. Cô yên tâm, tôi làm vậy chỉ để tiện làm việc, và cũng để vụ ly hôn của tôi tiến triển nhanh hơn."
Thẩm Mộng nghĩ ngợi. Buổi tiệc ấy — mẹ chồng cô cũng đã dặn cô đến, để gặp Thời Lâm. Một công đôi việc.
"Được." — cô gật đầu. "Tôi đồng ý."
Cô không biết, người đàn ông đứng trước mặt cô — người cô vừa gọi là "chồng" trong cơn mê — thực ra mới chính là chồng thật của cô. Còn "anh Thời Lâm" trong ký ức và "chồng" mà cô đang chờ đợi, tất cả chỉ là một người duy nhất mà cả hai đều chưa nhận ra.
Chương 4: Kẻ giả mạo xuất hiện
Bà Tần, mẹ của Tần Thời Lâm, là người sốt ruột nhất trong chuyện của con trai.
Bà gọi điện cho Tiểu Khâm — một người quen làm ở công ty luật — nhờ giúp một tay "đẩy thuyền" cho Thời Lâm và Mộng Mộng, vợ nó.
"Cô muốn nhờ con giúp. Lễ ra mắt quỹ của Thời Lâm, vợ nó là Thẩm Mộng cũng sẽ tham dự."
"Thẩm Mộng?" — đầu dây bên kia sững lại. "Là luật sư Thẩm Mộng ở công ty con hả cô? Hai người con quen nhau đấy!"
Bà Tần vui mừng khôn xiết, càng thêm quyết tâm vun vén cho đôi trẻ. Bà còn nhờ quản gia Hứa, đến buổi tiệc từ thiện sẽ nhân danh Mộng Mộng quyên góp khoản tiền lớn nhất, để cô trở thành người quyên góp nhiều nhất. "Thời Lâm rất thích từ thiện, làm vậy chắc chắn nó sẽ thay đổi cách nhìn về con bé."
Nhưng bà không ngờ, trong công ty luật ấy còn có một người khác đang âm thầm nhòm ngó — Thân Manh.
Thân Manh là đồng nghiệp của Thẩm Mộng, một người phụ nữ tham lam, luôn ganh ghét tài năng và sắc đẹp của cô. Nghe phong thanh chuyện Thẩm Mộng là vợ của chủ tịch Hoa Thái Quốc Tế — một trong ba tỷ phú giàu nhất thế giới — Thân Manh nảy ra một âm mưu độc địa: giả mạo thân phận vợ Tần Thời Lâm để trục lợi.
"Kết hôn ba năm mà anh ta chẳng biết mặt mũi tuổi tác vợ mình gì cả." — Thân Manh cười nham hiểm. "Đây chẳng phải là món tiền từ trên trời rơi xuống sao?"
*
Trước buổi tiệc, Thẩm Mộng vẫn không hề hay biết những âm mưu đang giăng ra quanh mình. Cô chỉ biết chồng mình — anh Thời Lâm — đã về nước, và bà mẹ chồng dặn cô đến buổi lễ để gặp mặt anh.
Cô đến cửa hàng chọn váy. Cô bạn thân giúp cô thử một chiếc đầm vừa kín vừa hở, khơi gợi.
"Bảo đảm chị sẽ tỏa sáng rực rỡ trước mặt tên khốn đó! Nửa kín nửa hở thế này, đàn ông mà, tới lúc đó chỉ cần chị hỏi thì anh ta cũng sẽ khai ra hết lý do năm xưa bỏ đi."
Thẩm Mộng ngắm mình trong gương, lòng ngổn ngang. "Anh ấy đã nói những lời tệ bạc đó với mẹ chồng. Nhưng đó là anh Thời Lâm của mình mà... Biết đâu có hiểu lầm gì đó thì sao?"
Cô nhận được một tin nhắn hẹn: "Anh Thời Lâm hẹn gặp em ở địa chỉ này."
Nhưng khi đến nơi, đó không phải chỗ hẹn của Thời Lâm. Đó là một cái bẫy. Hai gã đàn ông lạ mặt chặn cô lại, giọng cợt nhả: "Người đẹp, ăn mặc xinh thế này chẳng phải để đi tiếp khách sao? Để hai anh chơi với em bữa nay nhé."
"Thả tôi ra! Hai người làm vậy là phạm pháp! Tôi sẽ kiện!"
"Kiện đi. Nhưng trước khi em kiện, để bọn anh sướng cái đã."
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, một bóng người lao tới, hạ gục cả hai gã trong nháy mắt.
"Thả cô ấy ra."
Thẩm Mộng ngẩng lên, nước mắt lưng tròng. Là anh — người đàn ông cao lớn, gương mặt quen thuộc ấy.
"Anh là ai?" — cô run rẩy hỏi.
"Không biết tôi là ai à?" — anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp. "Mở to mắt ra nhìn cho rõ. Tôi là Tần Thời Lâm."
Trái tim Thẩm Mộng như ngừng đập. Tần Thời Lâm. Cái tên ấy... cái tên mà cô đã chờ đợi suốt ba năm.
"Từng... Tần Thời Lâm sao?" — cô lắp bắp, đầu óc quay cuồng. Chẳng lẽ người đàn ông này chính là anh Thời Lâm của cô? Chính là cậu bé năm nào?
"Em... em xin lỗi." — cô nghẹn ngào, không biết vì cô nhận nhầm hay vì điều gì.
Anh chỉ nhìn cô, thở dài. "Cảm ơn nhé. Nào, em bình tĩnh lại đi."
Thực ra, Tần Thời Lâm đã bí mật sắp xếp toàn bộ chuyện này. Anh cố tình để cô rơi vào tình huống nguy hiểm, rồi xuất hiện đúng lúc để "anh hùng cứu mỹ nhân" — một phần vì công việc, và một phần vì chính anh cũng không giải thích được, cứ mỗi lần thấy cô gặp nguy, lồng ngực anh lại thắt lại một cách khó chịu.
Tần Thời Lâm đưa cô về, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt tái nhợt của cô. "Anh tới muộn rồi." — anh nói khẽ, giọng đầy tự trách. "Do anh bận quá, không xuất hiện đúng lúc em cần."
"Không sao." — Thẩm Mộng lắc đầu, đôi môi vẫn còn run. "Cảm ơn anh đã cứu em."
Câu "em" bật ra từ miệng cô một cách tự nhiên, khiến chính cô cũng giật mình. Rõ ràng người đàn ông này chỉ mới quen, vậy mà sao ở bên anh, cô lại thấy thân thuộc đến thế? Cô cứ ngỡ mình đang đứng cạnh anh Thời Lâm trong ký ức — cậu bé đã hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời.
"Anh làm chồng mà kỳ quá." — cô lẩm bẩm, không nhận ra mình đang nói gì. "May mà anh về rồi. Anh hứa sẽ bảo vệ em nhé."
Tần Thời Lâm khựng lại, ánh mắt phức tạp. Anh không hiểu vì sao cô lại nói những lời ấy. Nhưng trong lòng anh, có một thứ gì đó mềm ra.
Nhưng Thẩm Mộng thì không biết. Cô chỉ biết, người vừa cứu cô đã tự nhận mình là Tần Thời Lâm. Và trong lòng cô, một mảnh ghép nào đó dường như vừa khớp lại — dù cô chưa dám tin. Cảm giác kỳ lạ ấy khiến cô vừa hoang mang, vừa ấm áp, như thể sau bao năm lạc lối, cô đang dần tìm về đúng nơi mình thuộc về.
Chương 5: Buổi tiệc từ thiện
Buổi lễ ra mắt quỹ từ thiện phòng chống ung thư máu do tập đoàn Hoa Thái tổ chức quy tụ toàn những nhân vật danh giá bậc nhất thành phố.
Thẩm Mộng bước vào trong bộ đầm lộng lẫy, đầu ngẩng cao. Nhưng cô vừa vào đến nơi đã đụng phải hai kẻ không đội trời chung: Thẩm Tĩnh — người chị họ luôn ghét bỏ cô, và Thân Manh — đồng nghiệp tham lam.
"Ôi, một luật sư quèn mà cũng đến đây à?" — Thẩm Tĩnh bĩu môi. "Lại vớ được anh đại gia nào rồi? Thảo nào bị chồng bỏ rơi giữa đám cưới mà vẫn tìm được người chống lưng."
Thân Manh cũng chen vào, giọng cay độc: "Không có tiền mà bày đặt làm từ thiện. Theo tôi thấy cô không nên đến những nơi này. Tôi thấy ngại thay cho cô đấy."
Thẩm Mộng chưa kịp đáp, một giọng nói trầm ấm đã vang lên sau lưng cô.
"Cô ấy là vợ tôi. Chỉ cần có tôi đây, không ai được bắt nạt cô ấy."
Cả đám sững sờ quay lại. Tần Thời Lâm đứng đó, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người.
"Cái gì? Cô có chồng rồi sao?" — Thẩm Tĩnh trợn tròn mắt.
Tần Thời Lâm không giải thích thêm. Anh nắm lấy tay Thẩm Mộng, dẫn cô vào trong, để lại phía sau hai kẻ đang chết sững vì kinh ngạc.
"Cảm ơn anh." — Thẩm Mộng khẽ nói.
"Không cần." — anh đáp, nhưng bàn tay đang nắm tay cô lại siết chặt hơn một chút.
Buổi đấu giá từ thiện bắt đầu. Người đứng đầu tư sẽ nhận được hợp đồng hợp tác trị giá năm mươi triệu từ Hoa Thái. Các đại gia lần lượt ra giá: ba triệu, năm triệu, mười triệu, hai mươi triệu...
Thân Manh lại cười khẩy bên tai Thẩm Mộng: "Tiểu Mộng, tối nay cô với thằng chồng hờ của cô chắc chẳng quyên nổi một đồng nào phải không?"
Đúng lúc ấy, người dẫn chương trình xướng lên một con số khiến cả khán phòng chết lặng:
"Hoa Thái Quốc Tế — thiếu phu nhân Trần thị Thẩm Mộng — quyên góp hai trăm triệu!"
"Hai trăm triệu?" — tiếng xì xào nổ ra khắp nơi.
"Cô là thiếu phu nhân Tần thị Thẩm Mộng sao?" — mọi ánh mắt dồn về phía cô, vừa sốc vừa nghi ngờ.
Thẩm Mộng ngơ ngác. Cô đâu có quyên góp số tiền ấy. Đây hẳn là do bà mẹ chồng và quản gia Hứa sắp đặt sau lưng cô.
"Chỉ là trùng tên thôi sao?" — Thẩm Tĩnh chống chế. "Hai trăm triệu, cô ta lấy đâu ra? Đúng là điêu toa lật lọng!"
Thân Manh cũng hùa theo, giọng đầy hằn học: "Cô em này đúng là làm lố. Nhưng dù có tỏ ra cao sang tới đâu cũng không giấu được cái mùi thấp hèn của kẻ nghèo. Tôi khuyên cô, trước khi mọi chuyện ầm ĩ, hãy dẫn thằng trai bao này cút xéo đi cho khuất mắt!"
Bảo vệ tiến tới, chuẩn bị đưa hai người ra ngoài với lý do "không có thư mời." Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Đúng khoảnh khắc ấy, ánh đèn sân khấu tụ về Tần Thời Lâm.
"Thưa quý vị." — anh cầm micro, giọng vang khắp khán phòng. "Tôi là chủ tịch tập đoàn Hoa Thái Quốc Tế — Tần Thời Lâm. Cảm ơn quý vị đã tham dự lễ ra mắt quỹ chuyên biệt cho bệnh bạch cầu."
Cả khán phòng như bị sét đánh. Chủ tịch Hoa Thái Quốc Tế — một phú hào đứng trong top ba tỷ phú thế giới — người mà cả đời họ cũng khó có cơ hội gặp mặt — lại chính là người đàn ông vừa bị họ sỉ nhục là "trai bao."
"Không thể nào..." — Thẩm Tĩnh run rẩy. "Chủ tịch Tần lại giao du với kẻ thấp hèn như Thẩm Mộng sao?"
Thân Manh mặt cắt không còn giọt máu.
"Xin lỗi anh Tần! Con ngu này xin lỗi anh đi!" — Thẩm Tĩnh đẩy em họ, hoảng loạn. Nhưng Tần Thời Lâm chỉ liếc họ một cái đầy khinh miệt rồi quay đi.
Anh bước tới bên một em bé đang ngồi xe lăn ở góc phòng — Tú Tú, một bệnh nhi ung thư máu.
"Em là Tú Tú phải không? Chị nghe bác sĩ nói em vẽ tranh rất đẹp." — Thẩm Mộng ngồi xuống, dịu dàng. "Có thể cho chị xem được không?"
"Anh cũng là fan siêu anh hùng đấy." — Tần Thời Lâm cũng cúi xuống, giọng hiếm hoi trở nên ấm áp. "Lần sau tới gặp em, anh sẽ mang cho em một bất ngờ về siêu anh hùng, được không?"
"Dạ, được ạ!" — cô bé cười rạng rỡ.
Nhìn hình ảnh hai người đang trò chuyện với đứa trẻ, các vị khách xung quanh không khỏi cảm động. "Một gia đình ba người ấm áp, ngưỡng mộ ghê."
Thẩm Mộng chợt thấy sống mũi cay cay. "Hồi bé chồng tôi cũng từng mắc bệnh bạch cầu." — cô khẽ nói. "Cũng hay sốt cao rồi hôn mê, trên người xuất hiện những mảng bầm tím lớn, đau đớn vô cùng. Tôi chỉ mong trên đời này không còn bệnh tật nữa."
Tần Thời Lâm nghe câu ấy, ánh mắt bỗng khựng lại. Bạch cầu. Sốt cao. Mảng bầm tím. Những từ ngữ ấy như gõ vào một cánh cửa ký ức đã đóng chặt trong đầu anh từ lâu. Nhưng anh chưa thể mở nó ra.
Chương 6: Chiếc vòng ngọc
Sau buổi tiệc, Tần Thời Lâm đưa Thẩm Mộng về nhà.
"Vậy tôi lên lầu trước. Anh về cẩn thận." — cô nói.
"Được." — anh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo cô đến khi bóng dáng khuất hẳn.
Anh ngồi lại trong xe, lòng ngổn ngang. Tại sao thiếu phu nhân họ Tần lại sống ở một nơi giản dị thế này? Không, chắc chỉ là trùng hợp thôi. Nhưng mùi hương trên người cô ấy, còn cả người chồng mà cô nhắc tới nữa... chẳng lẽ trùng hợp đến vậy sao?
Đêm đó, anh gọi điện cho mẹ.
"Mẹ à, mẹ cho con xin thông tin liên lạc của cô ấy đi. Con nghĩ mình nên nói chuyện với cô ấy."
"Cái gì?" — bà Tần mừng rỡ đến run giọng. "Thời Lâm, cuối cùng con cũng nghĩ thông rồi! Mẹ sẽ cho con số nó ngay."
"Cho dù cô ấy là ai," — anh nói khẽ — "thì cũng cần một câu trả lời."
*
Vài ngày sau, Tần Thời Lâm hẹn gặp Thẩm Mộng bàn công việc. Nhưng khi cô vừa bước vào, ánh mắt anh bỗng khựng lại ở cổ tay cô — nơi đeo một chiếc vòng ngọc cũ kỹ.
Anh sải bước tới, nắm chặt lấy tay cô, giọng gấp gáp một cách bất thường.
"Cô có chiếc vòng ngọc này từ đâu?"
"Anh Tần, có chuyện gì vậy? Anh làm tôi đau. Buông tôi ra đi." — Thẩm Mộng nhăn mặt.
"Cô có chiếc vòng này từ đâu?" — anh lặp lại, mắt không rời khỏi món trang sức.
"Chồng tôi tặng cho tôi." — cô đáp.
Chồng cô. Chiếc vòng này. Trong đầu Tần Thời Lâm bỗng vụt qua một cảnh tượng: một cậu bé đang trao chiếc vòng ngọc cho một cô bé, giọng non nớt: "Đây là hẹn ước giữa chúng ta. Mẹ anh nói chờ anh lớn lên sẽ cưới em. Ngoéo tay đóng dấu, trăm năm không đổi."
Cơn đau đầu dữ dội ập đến. Anh loạng choạng, ôm lấy thái dương.
"Anh Tần! Anh có sao không?" — Thẩm Mộng hoảng hốt đỡ lấy anh.
Một lúc sau, anh mới định thần lại, gương mặt tái nhợt.
"Xin lỗi cô Thẩm, làm phiền cô rồi. Hồi xưa tôi từng gặp tai nạn giao thông, hôn mê rất lâu. Sau đó để lại căn bệnh này, thỉnh thoảng lại ngất xỉu."
"Tai nạn giao thông?" — Thẩm Mộng khẽ nhíu mày. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng cô, nhưng cô không biết đó là gì.
"Thôi không nói nữa." — anh gượng cười. "Chồng cô vẫn chưa về sao?"
"Anh ấy bận công việc, mấy nay đi công tác. Ngày mai sẽ về." — cô đáp.
Tần Thời Lâm nhìn cô một hồi lâu, rồi buột miệng: "Cô Thẩm này, nếu như chúng ta đều độc thân, thì cô nghĩ mình có thể thành đôi với nhau được không?"
Thẩm Mộng ngỡ ngàng, rồi lắc đầu, khẽ cười. "Anh Tần à, chắc anh vẫn chưa tỉnh táo. Giả định anh nói không hề tồn tại. Trời cũng tối rồi, anh nên về đi."
Anh nhìn cô rời đi, lòng nặng trĩu. "Cũng đúng thôi. Làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy? Người phụ nữ mình rung động lại đúng là người vợ mình chưa từng gặp mặt. Mình ảo tưởng quá rồi."
*
Về phần Thẩm Mộng, cô cũng bối rối không kém. Tim cô cứ đập loạn mỗi khi ở gần Tần Thời Lâm, một cảm giác yên tâm kỳ lạ mà ngay cả với "anh Thời Lâm chồng cô" — người sắp về nước — cô cũng chưa từng có.
"Tại sao mình lại thấy sợ cái chạm của người chồng ấy," — cô tự hỏi — "nhưng lại không hề kháng cự sự gần gũi của anh Tần? Chẳng lẽ mình không còn yêu anh Thời Lâm nữa?"
Đêm ấy, cô nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Cô lấy ra tấm ảnh cũ ố vàng — bức ảnh duy nhất còn sót lại từ tuổi thơ, chụp cô và cậu bé bệnh tật ngày nào. Cậu bé gầy guộc, xanh xao, nhưng đôi mắt sáng và nụ cười thì ấm áp lạ thường. Cô đã giữ tấm ảnh ấy suốt bao năm, như một lời nhắc rằng đâu đó trên thế gian này, có một người vẫn nợ cô một lời hẹn ước.
"Anh Thời Lâm của em ơi," — cô thì thầm với tấm ảnh, "anh có còn nhớ em không? Anh có biết em đã đợi anh lâu đến thế nào không?"
Nhưng lạ thay, khi nhìn kỹ đôi mắt cậu bé trong ảnh, cô lại thấy phảng phất bóng dáng của một người khác. Đôi mắt ấy, sống mũi ấy, cả khóe môi khi cười... sao lại giống anh Tần đến vậy? Cô lắc đầu, gạt đi ý nghĩ vô lý. Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế. Chắc chỉ là do cô nhớ anh Thời Lâm quá nhiều, nên nhìn ai cũng thấy giống.
Cô đâu biết rằng, hai người đàn ông ấy — "anh Tần" mà cô rung động và "chồng thật" mà cô đang chờ — vốn dĩ là cùng một người. Còn kẻ sắp xưng là "chồng cô về nước" kia, lại là một con sói đội lốt người, đang lăm le nuốt trọn cả trái tim lẫn tài sản của cô.
Chương 7: Người chồng giả
Có một người đàn ông đang âm thầm dệt nên tấm lưới quanh Thẩm Mộng — Tần Thế Lăng, em họ của Tần Thời Lâm.
Từ khi cha của Thời Lâm gặp tai nạn qua đời, nhà chú ba của Tần Thế Lăng đã dòm ngó khối tài sản khổng lồ của Tần Thị, bày ra đủ mưu kế để thâu tóm. Tần Thế Lăng biết rằng nếu cuộc hôn nhân của Thời Lâm rạn nứt, nếu Thời Lâm ly hôn, thì cổ phần Tần Thị sẽ dễ dàng rơi vào tay chúng.
"Cuộc hôn nhân của Trần Thời Lâm quả nhiên có vấn đề." — Tần Thế Lăng cười lạnh. "Còn Tần Thị, chú cứ yên tâm mà nghỉ ngơi, con sẽ giải quyết vụ chuyển nhượng cổ phần."
Và hắn nảy ra một kế độc: giả làm chồng của Thẩm Mộng.
Hắn biết Thẩm Mộng chưa từng gặp mặt chồng thật, chỉ nhớ mang máng "anh Thời Lâm" trong ký ức tuổi thơ. Hắn lợi dụng điều đó, xin được số điện thoại của cô, tự xưng là Tần Thời Lâm chồng cô vừa về nước.
Cuộc điện thoại đầu tiên khiến Thẩm Mộng nghẹn ngào.
"Alo, Tần Thời Lâm? Là tôi, Thẩm Mộng đây. Cuối cùng tôi cũng liên lạc được với anh. Tôi muốn gặp anh."
"Ừ, chị dâu." — giọng hắn ngọt nhạt. "Anh xin lỗi vì năm xưa đã bỏ em lại ở lễ đường."
Thẩm Mộng mừng khôn xiết, báo với mẹ chồng rằng hai người đã kết nối được với nhau. Bà Tần vui mừng khôn tả, càng sốt sắng vun vén.
Nhưng Tần Thế Lăng không phải người tử tế. Hắn hẹn gặp cô nhiều lần, mỗi lần đều tìm cách gần gũi, ép buộc. Có lần hắn còn dẫn cô đến khách sạn.
"Mộng Mộng, ngày này ba năm trước anh đã bỏ em một mình tại lễ đường. Anh xin lỗi. Giờ anh về rồi, anh sẽ mãi yêu em, bảo vệ em." — hắn giả vờ đắm đuối, rồi lấn tới.
Nhưng cơ thể Thẩm Mộng bản năng chống cự. Cô đẩy hắn ra, tim đập thình thịch vì bất an.
"Anh Thời Lâm, em... em chưa chuẩn bị sẵn sàng. Xin lỗi anh, cho em thêm thời gian đi."
"Lạ thật." — cô tự nhủ, người run lên. "Mình vẫn luôn mong anh ấy về, sao bây giờ gặp lại lại thấy sợ hãi? Sao giọng anh ấy khác quá? Không giống anh Thời Lâm trong ký ức của mình."
Có một chi tiết cô luôn ghi nhớ: "Dù có quên em, anh vẫn luôn nhớ mùi hương trên người em để nhận ra em." — đó là lời hẹn ước năm xưa. Nhưng gã đàn ông này chẳng hề nhận ra mùi hương của cô. Hắn xa lạ, thô bạo, và mỗi lần ở bên hắn, cô chỉ thấy ghê tởm.
Đêm ấy, khi vừa thoát khỏi tay Tần Thế Lăng, Thẩm Mộng lại tình cờ gặp Tần Thời Lâm đang say rượu bên đường.
"Anh Tần, sao anh lại ở đây? Sao lại say thế này chứ?" — cô đỡ lấy anh, đưa anh về khách sạn.
Trên đường, anh lảm nhảm, giọng nghẹn ngào: "Chồng cô có tốt với cô không? Tôi hỏi... chồng cô có tốt với cô không?"
Thẩm Mộng khựng lại. Tim cô lại đập nhanh một cách khó hiểu. "Tại sao mình lại sợ cái chạm của anh Thời Lâm, nhưng lại không hề kháng cự sự gần gũi của anh Tần? Nhịp tim của anh ấy cũng nhanh quá. Ở bên cạnh anh ấy, mình có một cảm giác yên tâm kỳ lạ."
Anh nhắm mắt, khóe môi run run. Trong cơn say, anh gọi tên một cái tên: "Tại sao... tại sao không phải là em chứ, Thẩm Mộng?"
Cô không nghe rõ. Nhưng nếu nghe được, có lẽ cô đã hiểu ra tất cả sớm hơn.
Đưa anh vào phòng khách sạn, đặt anh nằm xuống, Thẩm Mộng ngồi bên mép giường một lúc lâu. Dưới ánh đèn mờ, gương mặt Tần Thời Lâm khi ngủ trông hiền lành đến lạ, không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày. Bàn tay cô bất giác đưa lên, khẽ gạt lọn tóc rơi trên trán anh. Trái tim cô đập một nhịp lỗi.
"Mình đang làm gì thế này?" — cô rụt tay lại, tự trách. "Mình là người có chồng. Còn anh ấy chỉ là khách hàng thôi."
Nhưng lý trí nói một đằng, con tim lại mách bảo một nẻo. Cô không thể phủ nhận rằng, ở bên người đàn ông này, cô cảm thấy an toàn theo một cách mà cả đời cô chưa từng có được.
*
Về phần Thân Manh, ả vẫn tiếp tục bám lấy Tần Thời Lâm, dựng chuyện Thẩm Mộng ngoại tình, bịa ra đủ bằng chứng để chia rẽ. Ả còn liên minh với Tần Thế Lăng — hai kẻ lừa đảo cùng một mưu đồ: một kẻ giả làm vợ Tần, một kẻ giả làm chồng Thẩm Mộng, cùng nhắm tới khối tài sản khổng lồ của Hoa Thái và Tần Thị.
Mưu kế của chúng ngày càng tinh vi. Còn Thẩm Mộng, người ở giữa vòng vây, vẫn chưa biết rằng người cô nên đề phòng lại là "chồng" cô, còn người cô nên tin tưởng lại chính là "khách hàng" muốn ly hôn.
Chương 8: Tiệc sinh nhật
Tháng sau là sinh nhật lần thứ năm mươi lăm của bà Tần. Nhân dịp Thời Lâm về nước, bà quyết định tổ chức tiệc sinh nhật sớm, muốn giới thiệu con dâu Mộng Mộng với mọi người, rồi tính chuyện cưới xin.
"Con nghe theo mẹ." — Thẩm Mộng đáp. Cô đâu biết bà mẹ chồng đang muốn giới thiệu cô với chính "anh Tần" — người mà cô cứ ngỡ là khách hàng.
Bữa tiệc quy tụ toàn danh nhân. Nhưng ngay khi vừa vào cửa, Thẩm Mộng lại chạm mặt Thẩm Tĩnh và Thân Manh. Hai kẻ này lập tức buông lời cay độc, thậm chí còn ra tay xô đẩy cô.
"Cái thứ không ai thèm." — Thẩm Tĩnh nhếch mép. "Chồng tôi để ý tới cô là phước cho cô lắm rồi. Đâu phải ai cũng được làm từ thiện. Nể tình chị em, tôi có thể cho phép cô làm bồ nhí."
Đúng lúc ấy, một bàn tay chặn lấy cú xô của Thẩm Tĩnh. Tần Thời Lâm bước ra, ánh mắt băng giá.
"Cô ấy là vợ tôi. Chỉ cần có tôi đây, không ai được bắt nạt cô ấy."
Thẩm Tĩnh và Thân Manh lại một lần nữa cứng đờ khi nhận ra người đàn ông này chính là chủ tịch Hoa Thái. Nhưng lần này, Thân Manh không dễ dàng bỏ cuộc. Ả bắt đầu nghi ngờ, và âm thầm chuẩn bị một màn kịch lớn hơn.
*
Trong lúc chờ mẹ giới thiệu lên sân khấu, Tần Thời Lâm kéo Thẩm Mộng ra một góc.
"Tần Thế Lăng là chồng cô hả?" — anh hỏi thẳng, giọng có phần gấp gáp.
"Phải. Hai người quen nhau à?" — cô ngạc nhiên.
"Cô biết về cậu ta tới mức nào?" — ánh mắt anh nghiêm trọng. "Cậu ta không giống như cô miêu tả đâu."
"Anh Tần, ý anh là sao?" — Thẩm Mộng nhíu mày.
"..." — Tần Thời Lâm im lặng một lúc, rồi thở dài. "Xin lỗi. Tôi vượt quá giới hạn rồi."
Trên sân khấu, bà Tần cầm micro, giọng tràn đầy hạnh phúc: "Kính thưa các vị khách quý. Hôm nay là sinh nhật của tôi. Nhân dịp này, tôi xin chính thức giới thiệu với mọi người — con trai và con dâu của tôi. Chào mừng hai đứa lên chào hỏi mọi người!"
Thẩm Mộng chột dạ. Nếu lên sân khấu, chẳng phải cô sẽ đứng cạnh "chồng thật" — kẻ mà cô không hề muốn công khai? Cô lấy cớ chỉnh trang phục, kéo Tần Thời Lâm cùng rời đi.
Nhưng anh không đi. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt phức tạp.
"Nếu chúng ta đều độc thân, liệu có đến với nhau không?" — anh khẽ hỏi. "Cô là người phụ nữ ưu tú, dịu dàng và độc lập. Đối mặt với bị bắt nạt, cô vẫn cố gắng phản kháng. Thật ra cô không cần quá bận tâm đến thái độ của chồng mình đâu. Trong một mối quan hệ mà ngay cả sự tôn trọng cơ bản còn không có, thì tồn tại để làm gì?"
"Nhưng tôi với anh ấy là vợ chồng..." — Thẩm Mộng ngập ngừng.
"Không có nên với chẳng nên gì cả." — anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Hãy nhìn thẳng vào cảm xúc của chính mình đi. Giống như tôi vậy. Thực ra, từ lần đầu gặp cô, tôi đã—"
"Chồng ơi!" — một giọng nói chua chát cắt ngang. Tần Thế Lăng lao tới, kéo Thẩm Mộng ra khỏi Tần Thời Lâm. "Đông người như vậy mà anh kéo cô ta đi là ý gì? Tôi nhắc anh, chúng tôi chưa ly hôn đâu!"
"Giờ cô mới biết chúng ta chưa ly hôn à?" — hắn quay sang Thẩm Mộng, giọng cay nghiệt. "Lúc cô lên giường người khác thì cô làm gì chứ?"
"Anh là người bỏ rơi em trước!" — Thẩm Mộng nghẹn giọng. "Anh có tư cách gì chỉ trích em?"
Tình thế hỗn loạn. Thẩm Tĩnh và Thân Manh lại được thể chen vào, mắng nhiếc cô là kẻ ngoại tình dòm ngó tài sản. Trong lúc giằng co, chiếc vòng ngọc trên tay Thẩm Mộng rơi xuống, vỡ đôi.
"Cái vòng của mẹ tôi!" — Tần Thời Lâm hét lên, ánh mắt bàng hoàng. Anh nhặt lấy hai nửa chiếc vòng, tay run rẩy.
Chiếc vòng ngọc gia truyền của nhà họ Tần — thứ mà mẹ anh đã trịnh trọng tặng cho con dâu trong đám cưới ba năm trước. Tại sao nó lại nằm trên tay Thẩm Mộng? Tại sao cô lại nói đó là "chồng tôi tặng"?
Trong đầu Tần Thời Lâm, cánh cửa ký ức bắt đầu rạn nứt. Nhưng nó vẫn chưa mở ra hoàn toàn. Và anh chưa kịp ghép nối, mọi thứ đã bị cuốn vào một cơn bão còn lớn hơn đang chờ ở buổi tiệc kế tiếp.
Chương 9: Vạch mặt kẻ giả
Buổi tiệc lưu danh Hoa Thành — sự kiện quy tụ giới thượng lưu do đích thân chủ tịch Hoa Thái tổ chức — trở thành sân khấu cho màn kịch cuối cùng của những kẻ giả mạo.
Thân Manh và Tần Thế Lăng đã bàn tính kỹ. Ả đã chi sáu triệu để mua vé vào cửa, quyết tâm giả làm vợ chủ tịch Tần, tiếp cận anh ta để trục lợi.
"Em chỉ cần nhớ, hôm nay chỉ cần mình định vị được sếp Tần, xí nữa anh qua làm quen với anh ta." — Tần Thế Lăng dặn ả. "Vậy thì sáu triệu tiền vé cũng không uổng phí."
Người dẫn chương trình xướng lên: "Xin mời chủ tịch Hoa Thái Quốc Tế — anh Tần Thời Lâm — và vợ của mình, cô Thân Manh, lên sân khấu!"
Thân Manh vênh mặt bước lên, tự tin rằng ai đứng cạnh sếp Tần thì đó chính là vợ anh ta. Nhưng ả không ngờ, Tần Thời Lâm đã sớm giăng bẫy để bóc trần trò lừa đảo này.
Anh cầm micro, giọng bình thản mà sắc lạnh: "Trước khi buổi tiệc bắt đầu, hình như tôi đã ngửi thấy mùi hồ ly. Có người đã giả mạo thân phận của tôi và vợ tôi để trục lợi. Vợ chồng tôi yêu nhau thắm thiết, làm gì có chỗ cho người ngoài chen chân vào."
Rồi anh quay sang Thân Manh, ánh mắt như dao: "Vậy xin hỏi cô Tần, cô hiểu biết bao nhiêu về tập đoàn do chồng mình sáng lập?"
Thân Manh lúng túng. "Hoa Thái... Hoa Thái Quốc Tế, là công ty chồng tôi tự sáng lập trong thời gian đại học..."
"Vậy cô nói xem, tập đoàn Hoa Thái tham gia nhiều lĩnh vực, hoạt động nào mang lại lợi nhuận nhiều nhất?" — anh hỏi tiếp.
"Hàng xa xỉ!" — Thân Manh vội đáp, cho rằng mình thông minh. "Đồng hồ và trang sức chắc chắn có giá trị cao nhất!"
Tần Thời Lâm khẽ nhếch môi, châm biếm: "Muốn cùng tôi khởi nghiệp, nhưng có vẻ em không hiểu rõ lắm. Tiền thân của Hoa Thái là Hoa Thái Nhật Hóa — một công ty hóa mỹ phẩm. Chúng tôi khởi nghiệp từ mỹ phẩm, chứ không phải đồng hồ trang sức."
Cả khán phòng ồ lên. Thân Manh mặt cắt không còn giọt máu.
"Cô cứ khăng khăng nói mình là vợ sếp Tần." — có tiếng vang lên. "Vậy chắc cô phải có giấy đăng ký kết hôn, thỏa thuận tiền hôn nhân, hay giấy chứng nhận tài sản để chứng minh chứ? Làm ơn đưa ra đi."
Thân Manh cứng họng. Ả đâu có gì để chứng minh. Và để tự cứu mình, ả quyết định lôi Thẩm Mộng xuống bùn cùng.
"Thẩm Mộng!" — ả chỉ tay về phía cô. "Cô ta mới là kẻ giả mạo! Cô ta mua chuộc tôi để tạo bằng chứng giả!"
Đúng lúc ấy, Tô Đại Hải — gã đàn ông vũ phu từng bị Tần Thời Lâm hạ gục — cũng xuất hiện, hùa vào vu khống. Không khí hỗn loạn, mọi ánh mắt nghi ngờ dồn về phía Thẩm Mộng.
Nhưng Tần Thời Lâm đã có sự chuẩn bị. Anh cho phục hồi lại toàn bộ dữ liệu, đưa ra bằng chứng vạch trần âm mưu của Thân Manh và Tô Đại Hải. Hai kẻ này bị bảo vệ áp giải ra ngoài trong tiếng la ó của đám đông.
"Thân Manh, trả lại sáu triệu tiền vé đây!" — có người hét lên, vì phát hiện buổi tiệc suýt bị biến thành trò lừa đảo. "Đó là gia tài của tôi! Là hy vọng cuối cùng của chúng tôi!"
Thân Manh bị đám đông vây quanh đòi tiền, cuối cùng bị lột trần bộ mặt thật, cút khỏi buổi tiệc trong nhục nhã.
*
Nhưng sự việc vẫn chưa khép lại. Thân phận vợ thật của Tần Thời Lâm vẫn còn là một ẩn số. Và có một chi tiết khiến anh không thể bỏ qua: chiếc điện thoại.
Đêm trước, khi đưa Tần Thời Lâm say rượu về, Thẩm Mộng đã vô tình để quên điện thoại. Còn Thân Manh, trong lúc gây rối, đã nhặt được và cố xóa sạch dữ liệu để bịt đầu mối. Nhưng Tần Thời Lâm đã thu giữ chiếc điện thoại ấy.
"Chiếc điện thoại này trông mới quá." — Thân Manh chống chế. "Chắc chỉ là giống nhau thôi."
Tần Thời Lâm cầm chiếc điện thoại đã bị định dạng, ánh mắt trầm ngâm. "Xem ra tôi cần khôi phục dữ liệu cho chiếc điện thoại này. Như vậy mới biết rõ, chủ nhân của nó rốt cuộc là ai."
Anh chưa biết, chủ nhân chiếc điện thoại ấy chính là người vợ mà anh đang tìm kiếm suốt bao ngày qua — và cũng chính là người phụ nữ khiến trái tim anh loạn nhịp.
Chương 10: Về thăm bà ngoại
Bà ngoại của Thẩm Mộng gọi điện, giọng run run vì nhớ cháu.
"Mộng Mộng, sắp tới giỗ mẹ con rồi. Bà nhớ con lắm. Nghe nói chồng con cũng về nước rồi, cháu rể chưa về nhà ta lần nào, đưa nó về ra mắt bà luôn nhé. Có gì không tiện không con?"
"Dạ không bà ơi, con cũng nhớ bà lắm." — Thẩm Mộng nghẹn ngào đáp. "Con sẽ sắp xếp về một chuyến."
Nhưng cô đau đầu. Cô đang muốn ly hôn với "chồng thật" — Tần Thế Lăng, kẻ mà cô càng ngày càng thấy đáng sợ. Cô không thể dẫn hắn về nhà bà ngoại. Trong lúc bối rối, cô đành cầu cứu người duy nhất cô tin tưởng.
"Anh Tần." — cô gọi. "Tôi có một chuyện riêng muốn nhờ anh, hơi khó nói..."
"Cô đã giúp tôi bao nhiêu chuyện rồi." — Tần Thời Lâm đáp không do dự. "Cô cứ nói đi."
Thẩm Mộng thở dài, kể hết. "Bà ngoại tôi muốn tôi đưa chồng về nhà thăm mẹ. Nhưng thật ra tôi đang muốn ly hôn với anh ấy, không muốn dẫn anh ấy về. Nói ra cũng không sợ anh cười."
Tần Thời Lâm im lặng một lúc, rồi khẽ nói: "Thật ra tôi có thể miễn cưỡng giúp cô. Hơn nữa tôi vừa mới ly hôn xong, cũng không còn vướng bận gì. Huống hồ mình là bạn bè, hợp tác cũng rất ăn ý mà."
Thẩm Mộng ngước lên, ánh mắt biết ơn. "Vậy thì nhờ anh Tần giả làm chồng của tôi nhé."
"Được."
*
Chuyến xe về quê. Trên đường, Tần Thời Lâm cứ thỉnh thoảng liếc nhìn cô.
"Nhìn gì vậy? Tôi chảy nước miếng à?" — Thẩm Mộng bật cười.
"Không có." — anh cũng cười, ánh mắt dịu dàng đến lạ. "Tôi chỉ thấy lúc này trông cô rất thư giãn. Thoải mái hơn nhiều so với bình thường."
"Bình thường tôi không dịu dàng sao?"
"Bây giờ hai đứa mình là vợ chồng, lát nữa cứ tự nhiên nhé." — anh trêu, rồi tự nhiên xách hết đồ đạc xuống xe. "Bà xã, từ giờ những chuyện nhỏ nhặt này cứ giao cho anh làm hết."
"Anh Tần..." — cô đỏ mặt.
"Còn gọi là anh Tần à? Bà ngoại gọi anh là gì, thì em cũng phải gọi anh vậy chứ." — anh nheo mắt. "Gọi là ông xã."
Thẩm Mộng lườm anh, nhưng khóe môi lại bất giác cong lên.
Bà ngoại ra tận cổng đón, ôm lấy cô mà nước mắt lưng tròng. "Ôi, Mộng Mộng của bà. Để bà ngắm con xem có gầy đi không."
"Bà ngoại, con là chồng Mộng Mộng, cứ gọi con là Tiểu Tần là được ạ." — Tần Thời Lâm cúi đầu chào, phong thái hào sảng.
Bà ngoại nhìn anh, gật gù hài lòng. "Cháu bà đúng là có con mắt nhìn người. Thằng bé này phong thái hào sảng, nhìn là biết tử tế."
Rồi bà bỗng ngập ngừng, ánh mắt xa xăm. "Con có nhớ bà ngoại không? Bà gặp con rồi mà. Hồi đó Mộng Mộng dẫn con tới đây. Lúc đó con chỉ cao từng này thôi, suốt ngày chơi đồ hàng với Mộng Mộng, còn nói sau này sẽ cưới con bé về làm vợ."
Tần Thời Lâm khựng lại. Một luồng ký ức mơ hồ lại ùa về. Nhưng anh chỉ cười gượng: "Bà đang nói tới chồng thật của cô ấy. Giờ con là chồng của cô ấy đây."
"Lúc đó bà cứ nghĩ trẻ con nói bậy thôi." — bà ngoại cười móm mém. "Bây giờ lại thành sự thật rồi. Hai đứa đứng cạnh nhau, ôi trời, đúng là trai tài gái sắc, xứng đôi hết biết. Nhìn kỹ còn có nét phu thê nữa."
Thẩm Mộng nghe mà lòng chua xót. Bà thương cô như con gái ruột, vậy mà cô lại nói dối bà. "Giá như anh Tần là anh Thời Lâm của mình thì tốt biết mấy." — cô thầm nghĩ.
*
Đêm đó, phòng cưới nhỏ chỉ có một chiếc giường. Bà ngoại đã dọn dẹp tươm tất, không cho hai người ra khách sạn.
"Bởi vậy đêm nay chúng ta ngủ chung một giường đi ha." — Tần Thời Lâm nói, nửa đùa nửa thật.
Thẩm Mộng đỏ mặt, theo phản xạ vung tay đẩy anh. Chẳng may trúng vào tai anh, khiến anh xuýt xoa.
"Ối, xin lỗi, xin lỗi!" — cô hoảng hốt.
"Ừ, bị sưng rồi này." — anh nhăn mặt, nhưng ánh mắt lại đầy trìu mến. "Cô sờ thử xem."
"Đúng là hơi nghiêm trọng đó." — cô áy náy, vội đi lấy túi chườm đá. "Để tôi chườm cho anh."
Trong căn phòng nhỏ ấm áp ấy, hai người ngồi sát bên nhau. Anh chườm đá lên tai, cô cẩn thận giữ túi. Không khí bỗng trở nên dịu dàng đến kỳ lạ. Đêm ấy, anh nằm dưới đất nhường giường cho cô, còn cô nằm trên giường, nghe tiếng thở đều đều của anh mà tim đập không yên.
Cô đâu biết, người đàn ông đang nằm dưới sàn kia — người mà bà ngoại vừa nhận ra là "cậu bé năm nào" — thực ra chính là anh Thời Lâm mà cô hằng mong nhớ.
Chương 11: Lần ký thứ 101
Chuyến về quê kết thúc. Nhưng chính trong những ngày ngắn ngủi bên Tần Thời Lâm ấy, Thẩm Mộng nhận ra một điều: trái tim cô đã thuộc về người đàn ông khác — chứ không còn là "anh Thời Lâm" trong ký ức mờ nhạt.
Vấn đề là, cô vẫn còn một cuộc hôn nhân trên giấy tờ cần chấm dứt.
Suốt ba năm qua, Thẩm Mộng đã đòi ly hôn không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần bị "chồng" — Tần Thế Lăng — o ép, mỗi lần thấy sự lạnh nhạt và toan tính, cô lại nhắc đến hai chữ ly hôn. Một lần, hai lần, mười lần, năm mươi lần... đến mức chính cô cũng không đếm nổi. Nhưng lần nào cũng bị trì hoãn, bị lảng tránh, bị dây dưa.
Và rồi, sau tất cả, cô quyết định: lần này sẽ là lần cuối cùng. Lần thứ một trăm lẻ một.
Cô gọi điện cho mẹ chồng — bà Tần.
"Mẹ, con suy nghĩ thông suốt rồi. Con muốn ly hôn với anh Thời Lâm."
Bà Tần sững sờ. "Con vừa nói gì? Ly hôn à? Nó bắt nạt con sao? Con nói cho mẹ biết đi, mẹ xử lý nó!"
"Mẹ, con không muốn nói lý do cụ thể." — giọng Thẩm Mộng bình thản mà kiên định. "Con không muốn liên lạc với anh ấy nữa. Con không cần tài sản của nhà họ Tần, chỉ mong mau chóng hoàn thành việc ly hôn. Mẹ cứ coi như chúng ta đã lâu rồi không gặp nhau đi. Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi."
Nghe cô kiên quyết, dứt khoát, bà Tần thở dài não nề. "Nếu con đã cương quyết như vậy, mẹ cũng không khuyên nữa. Mẹ tin con đã suy nghĩ kỹ. Thời gian qua con cũng đã cho nó cơ hội rồi. Tài sản, mẹ sẽ tìm cách dành giúp con. Đừng nói tới chuyện ra đi tay trắng. Thời Lâm có được ngày hôm nay là nhờ có con. Nhà họ Tần không phải loại vong ơn bội nghĩa."
"Con cảm ơn mẹ." — Thẩm Mộng nghẹn ngào. "Mẹ con mất sớm, bà ngoại lại ở quê. Xưa giờ mẹ vẫn coi con như con gái ruột. Con sẽ luôn nhớ tới mẹ."
*
Trong khi đó, Tần Thời Lâm vẫn đang miệt mài cho khôi phục dữ liệu chiếc điện thoại. Nhưng dữ liệu bị Thân Manh xóa quá sạch, việc phục hồi tiến triển chậm chạp.
Trớ trêu thay, chính lúc này, mẹ anh gọi điện báo tin: Thẩm Mộng đồng ý ly hôn, còn tuyên bố sẽ ra đi tay trắng, không cần một xu.
"Cậu chấp nhận ly hôn rồi à?" — người bạn thân của Tần Thời Lâm ngạc nhiên. "Vợ cậu chịu ra đi tay trắng thật sao? Đúng là chuyên gia tình cảm hàng đầu mà, người anh em!"
Nhưng lạ thay, Tần Thời Lâm lại không hề vui. Anh ngồi trầm ngâm, tay xoay chiếc vòng ngọc vỡ đôi, lòng nặng trĩu.
"Cô ấy đồng ý ly hôn rồi." — anh lẩm bẩm. "Vậy tại sao lại là em... không phải là em chứ, Thẩm Mộng?"
Anh chợt nhận ra, người vợ mà anh khinh ghét bấy lâu, người anh chưa từng muốn gặp mặt — và người phụ nữ khiến trái tim anh loạn nhịp mỗi ngày — trong lòng anh đã dần trở thành hai hình bóng chồng lên nhau.
*
Sáng hôm ấy, Thẩm Mộng đến Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn. Trùng hợp thay, ở đó cô lại gặp Tần Thời Lâm — người cũng đến để làm thủ tục ly hôn với "vợ" mình.
Hai người đứng đó, mỗi người ôm một nỗi lòng.
"Đừng có mặt mày ủ rũ vậy chứ." — anh nói khẽ. "Tôi nhớ lần đầu gặp nhau, cô nói với tôi rằng hôn nhân không tình cảm chỉ làm khổ lẫn nhau. Phải dũng cảm buông bỏ sai lầm thì mới lập được một cuộc sống mới."
"Chuyện này nói thì dễ." — Thẩm Mộng cười buồn. "Chỉ người trong cuộc mới biết, để buông bỏ một cuộc hôn nhân khó khăn tới mức nào."
Tần Thời Lâm nhìn cô, trong mắt là một nỗi day dứt anh không sao gọi tên. "Cô nói vậy thành ra tôi là kẻ vô tâm rồi."
"Hoàn cảnh của chúng ta khác nhau mà." — cô đáp, rồi cầm bút, chuẩn bị đặt xuống tờ đơn.
Đây là lần thứ một trăm lẻ một cô đòi ly hôn. Và lần này, cô sẽ thật sự ký tên.
Bàn tay cô hạ xuống. Ngòi bút chạm mặt giấy.
Đúng khoảnh khắc ấy, điện thoại của Tần Thời Lâm rung lên. Là tin nhắn từ đội kỹ thuật: "Dữ liệu chiếc điện thoại đã phục hồi hoàn tất."
Anh mở ra xem. Và toàn thân anh cứng đờ.
Chương 12: Ngày anh ngỡ ngàng nhận ra
Màn hình điện thoại hiện lên những bức ảnh vừa được phục hồi.
Và trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới của Tần Thời Lâm như đảo lộn.
Chiếc điện thoại mà anh cứ ngỡ là của một người xa lạ — chính là điện thoại của Thẩm Mộng. Những bức ảnh cũ, những đoạn ghi chú, tất cả đều chỉ về một sự thật duy nhất: Thẩm Mộng chính là vợ anh. Người mà anh thuê luật sư để ép ly hôn. Người mà cả tháng nay anh cứ ngỡ chỉ là "khách hàng." Người khiến trái tim anh loạn nhịp.
Và Tần Thế Lăng — em họ của anh — kẻ tự xưng là "chồng" của cô — chẳng qua chỉ là một con sói giả mạo, giăng bẫy để chiếm đoạt cả Tần Thị lẫn Hoa Thái.
"Không phải là cô..." — anh lẩm bẩm, tay run lên. "Thẩm Mộng mới là vợ tôi."
Đúng lúc ấy, cửa Cục Dân chính bật mở. Tần Thế Lăng lao vào, gương mặt méo mó vì tức giận, đi cùng là mẹ anh — bà Tần.
"Tần Thời Lâm!" — Tần Thế Lăng gào lên. "Tao biết mày căm hận tao! Mày muốn có Tần Thị, nên mày lợi dụng tình cảm của chúng ta! Cô ta chính là chị dâu mày!"
"Anh Thời Lâm..." — Thẩm Mộng ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bà Tần bước tới, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa xót xa. Bà rút từ trong túi ra một tờ giấy, đặt xuống bàn.
"Đây là giấy đăng ký kết hôn của hai đứa, được pháp luật công nhận hẳn hoi." — bà nhìn con trai. "Vẫn nằm trong ngăn kéo tủ đầu giường phòng con. Con xem cho kỹ vào, còn kịp đấy."
Tần Thời Lâm cầm tờ giấy, mắt dán vào bức ảnh kết hôn. Trong ảnh, cô dâu chính là Thẩm Mộng. Và chú rể, chính là anh.
"Vậy là... Mộng Mộng là vợ con sao?" — anh ngẩng lên, giọng nghẹn lại.
Và ngay khoảnh khắc ấy, cơn đau đầu quen thuộc ập đến. Nhưng lần này, thay vì che mờ ký ức, nó xé toang cánh cửa đã đóng chặt suốt bao năm.
Từng mảnh ký ức ùa về như thác lũ.
Một cậu bé mắc bệnh bạch cầu, sốt cao mê man, tưởng chừng không qua khỏi. Một cô bé nhỏ xíu, nắm chặt tay cậu, đồng ý hiến tủy. Dòng máu của cô chảy vào cơ thể cậu, cứu cậu sống lại. Cậu bé trao cho cô chiếc vòng ngọc gia truyền, chìa ngón út ra: "Đợi anh lớn, anh sẽ quay lại cưới em. Ngoéo tay đóng dấu, trăm năm không đổi."
Rồi tai nạn giao thông. Cơn hôn mê. Sự mất trí nhớ. Cậu bé quên mất cô gái mình từng hẹn ước. Quên mất người con dâu tương lai. Và vì thế, ngày cưới, cậu — Tần Thời Lâm — đã căm ghét cuộc hôn nhân sắp đặt ấy, đã bỏ trốn ra nước ngoài, để lại cô một mình giữa lễ đường.
"Mộng Mộng..." — nước mắt lăn dài trên gương mặt người đàn ông vốn lạnh lùng, kiêu ngạo. "Anh nhớ ra hết rồi."
Anh nắm lấy tay cô, giọng run run vì xúc động: "Em là cô gái mà anh muốn cưới. Anh đã quên mất em sẽ là cô dâu của anh, cho nên anh mới căm ghét mối hôn sự này, mới bỏ em lại một mình. Anh nhớ ra rồi — máu của em đã chảy trong cơ thể anh. Anh nhớ mình từng nói sẽ cưới em. Có đúng không?"
Thẩm Mộng chết lặng, nước mắt trào ra. "Anh... anh đúng là anh Thời Lâm sao? Anh Thời Lâm của em?"
"Là anh." — anh ôm chặt lấy cô. "Anh xin lỗi, vợ ơi. Anh xin lỗi."
Bao nhiêu năm chờ đợi, bao nhiêu tủi hờn, bao nhiêu ngày cô ngỡ mình yêu một bóng hình trong ký ức — hóa ra tất cả đều là một người. "Anh Tần" khiến tim cô loạn nhịp, "anh Thời Lâm" cô hằng mong nhớ, và người chồng chưa từng gặp mặt — vốn dĩ chỉ là một Tần Thời Lâm duy nhất.
*
Còn Tần Thế Lăng, khi âm mưu bại lộ, đã bị áp giải. Toàn bộ kế hoạch thâu tóm Tần Thị của nhà chú ba đổ vỡ. Bằng chứng biển thủ quỹ mà Tần Thời Lâm nắm giữ đủ để đưa hắn ra trước pháp luật. Thân Manh, Thẩm Tĩnh — những kẻ từng cười nhạo và hãm hại cô — đều phải trả giá cho lòng tham của mình.
Tần Thời Lâm quỳ một gối trước mặt Thẩm Mộng, giữa Cục Dân chính, trước ánh mắt của tất cả mọi người.
"Mộng Mộng, ngày này ba năm trước, anh đã bỏ em một mình tại lễ đường. Bỏ đi nước ngoài là lỗi của anh. Giờ anh về rồi. Anh sẽ mãi yêu em, mãi bảo vệ em. Anh sẽ tổ chức một đám cưới thật hoành tráng để bù đắp cho em. Hãy làm vợ anh — làm vợ anh một lần nữa, được không?"
Thẩm Mộng nhìn người đàn ông trước mặt — người cô đã yêu từ thuở còn thơ dại, người đã khiến cô đau lòng, và cũng là người khiến trái tim cô rung động mỗi ngày. Nước mắt hòa lẫn nụ cười.
"Được." — cô khẽ đáp. "Em đồng ý."
Tấm đơn ly hôn — thứ mà cô đã đòi tới lần thứ một trăm lẻ một — cuối cùng vẫn không được ký. Bởi vì đúng vào giây phút cô đặt bút, người đàn ông ấy đã ngỡ ngàng nhận ra: anh đã yêu vợ mình, tự bao giờ.
*
Nhiều năm sau, người ta vẫn kể lại câu chuyện về vị chủ tịch Hoa Thái Quốc Tế lạnh lùng bậc nhất giới thượng lưu, và cô luật sư ly hôn sắc sảo đã trở thành thiếu phu nhân của anh.
Có người hỏi bà ngoại rằng bà có tiếc không, khi năm xưa suýt nữa cháu gái mình đã ký đơn ly hôn.
Bà cụ chỉ móm mém cười: "Duyên phận là thứ trời định. Con bé thương thằng nhóc ấy từ khi còn cao chưa tới đầu gối. Còn thằng nhóc, dù có mất trí nhớ, trái tim nó vẫn nhớ đường tìm về. Bà nhìn hai đứa đứng cạnh nhau, đúng là trai tài gái sắc, có nét phu thê. Bà yên tâm rồi. Mẹ Mộng Mộng ở trên trời, chắc cũng yên tâm rồi."
Và Tần Thời Lâm, mỗi lần nhìn vợ, vẫn thường khẽ nói một câu:
"Cái đời này, anh sẽ không bao giờ rời xa em thêm một lần nào nữa."
— HẾT —


