
Mẹ Chồng Ném Vali Đuổi Tôi Đi Vì "Không Biết Đẻ", Bà Không Biết Tờ Xét Nghiệm Trong Túi Tôi Ghi Tên Con Trai Bà
Cái vali của tôi bay ra trước, đập vào bậc tam cấp đá granite bà mua từ Ý về, nghe một tiếng "cạch" khô khốc. Nó bật nắp, mấy chiếc áo sơ mi tôi gấp vuông vắn tối qua đổ tràn xuống nền, một chiếc mắc vào chậu sứ trồng lan hồ điệp rồi rơi xuống, phủ lên vũng nước tưới cây còn đọng.
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, tay còn cầm cái điện thoại đang hiện dở tin nhắn của kế toán trưởng công ty. Tôi bấm khóa màn hình, cất vào túi quần, rồi nhìn cái áo của mình nằm trong vũng nước.
"Cưới hai năm rồi đấy." Mẹ chồng tôi đứng chống nạnh ở đầu cầu thang, giọng vang khắp phòng khách hai tầng thông tầng. "Hai năm! Không đẻ được một mụn con. Nhà này không phải trại nuôi gà, mà cho có gà mái không biết đẻ nằm ăn."
Bà Tường Vân. Năm nay sáu mươi ba tuổi, mặc bộ đồ lụa màu tím cà, tóc uốn phồng, cổ đeo sợi dây chuyền vàng bản to mà bà từng nói với tôi là "cưới về nhà này thì đàn bà phải biết đeo vàng cho người ta nể". Bà nói câu ấy trong bữa cơm ra mắt, ba năm trước, khi tôi còn nghĩ mình sắp bước vào một gia đình.
Tôi không cãi. Đây là điều tôi muốn nói trước, để sau này ai đọc câu chuyện này khỏi thắc mắc: tôi không cãi một lời nào cả. Không phải vì tôi nhu nhược. Mà vì trong túi áo khoác vắt trên tay tôi, có một tờ giấy gấp làm tư. Và tôi biết, chỉ cần tôi im lặng thêm một chút nữa, tờ giấy ấy sẽ nói thay tôi tất cả — vào đúng thời điểm nó có sức tàn phá lớn nhất.
Người ta gọi đó là kiên nhẫn. Tôi thì gọi đó là lãi suất.
Tôi bước xuống ba bậc thềm, ngồi xổm, bắt đầu nhặt từng chiếc áo. Chiếc dính nước tôi vắt nhẹ, gấp lại, đặt vào vali. Bàn tay tôi không run. Tôi để ý thấy điều đó, và nó khiến tôi hơi ngạc nhiên về chính mình.
"Còn nhặt nhạnh cái gì mà nhặt." Bà đi xuống, guốc gỗ nện từng tiếng trên bậc thang. "Đồ đạc trong cái nhà này, cái nào chả do tiền nhà tôi mua. Cô đi tay không thì đúng hơn."
Tôi ngẩng lên nhìn bà. Tôi cười. Không phải cười mỉa — tôi thật sự thấy buồn cười, một nỗi buồn cười cay đắng dâng lên trong lồng ngực. Vì cái nhà này, cái nền đá Ý này, chậu lan hồ điệp này, và cả sợi dây chuyền vàng trên cổ bà — tiền để mua chúng, gián tiếp, có phần của tôi. Nhiều hơn phần của bà tưởng.
Nhưng bà chưa cần biết điều đó. Chưa phải lúc.
"Con lấy đồ của con thôi ạ." Tôi nói. Giọng tôi phẳng lặng đến mức chính tôi cũng thấy lạ. "Đồ mẹ mua, con để lại hết trong tủ. Mẹ kiểm được."
Bà khựng lại nửa giây. Đàn bà như bà quen với con dâu khóc lóc, quen với việc phải to tiếng át đi tiếng khóc, quen với cái thế thượng phong của người làm cho đối phương mất bình tĩnh. Sự bình tĩnh của tôi làm bà lỡ nhịp. Nhưng bà là người không bao giờ chịu lỡ nhịp lâu.
"Ừ, thế thì tốt." Bà hất hàm. "Cái ngữ như cô, tôi nói thẳng, có tiền cũng không mua nổi cái phúc con cái. Vô phúc. Đàn bà vô phúc thì đàn ông có giỏi mấy cũng lụn bại theo."
Tôi cúi xuống kéo khóa vali. Tiếng khóa kéo dài ra như một hơi thở.
Chồng tôi, anh Khang, lúc ấy đứng ở khung cửa bếp. Anh mặc áo phông ở nhà, tay cầm cốc cà phê, và anh không nói gì. Anh nhìn tôi, rồi nhìn mẹ, rồi lại nhìn tôi. Ánh mắt anh có một thứ mà tôi đã học được cách gọi tên trong hai năm qua: sự trốn tránh. Anh luôn có ánh mắt ấy mỗi khi mẹ anh làm điều gì đó tồi tệ với tôi. Ánh mắt của một người đàn ông ba mươi lăm tuổi vẫn chưa từng một lần dám đứng giữa mẹ mình và vợ mình.
"Khang." Bà quay sang con trai. "Con ra tiễn cô ấy à? Hay là con cũng muốn níu kéo cái loại không đẻ được?"
Tôi nhìn Khang. Tôi cho anh một cơ hội. Tôi luôn cho anh cơ hội, đó là lỗi lớn nhất của tôi trong hôn nhân này. Tôi đứng đó, tay đặt trên cần kéo vali, và tôi đợi. Đợi anh nói một câu. Chỉ một câu thôi. "Mẹ, chưa chắc lỗi ở cô ấy." Hay thậm chí chỉ cần "Mẹ, đừng thế." Một câu, và có lẽ tôi đã xử lý mọi chuyện khác đi. Có lẽ tôi đã đưa anh tờ giấy trong túi áo ngay tại phòng khách này, riêng hai vợ chồng, và cho cuộc hôn nhân này một cơ hội cuối cùng.
Khang cúi mặt xuống cốc cà phê. Anh uống một ngụm. Rồi anh nói, giọng nhỏ, không nhìn ai:
"Chuyện của mẹ với em, hai người tự giải quyết đi. Anh mệt."
Đó là câu trả lời.
Có những khoảnh khắc trong đời, ta cảm thấy một cánh cửa nào đó bên trong mình đóng lại, nhẹ nhàng, không tiếng động, nhưng vĩnh viễn. Tôi cảm thấy nó ngay lúc ấy. Không phải cơn giận. Giận thì còn nóng, còn có lửa, còn có nghĩa là ta còn muốn thứ gì đó. Cái tôi cảm thấy là một sự lạnh đi. Một sự dứt khoát yên tĩnh.
Tôi gật đầu với Khang. "Ừ, anh mệt." Tôi lặp lại lời anh, nhẹ nhàng. "Anh nghỉ đi."
Rồi tôi kéo vali quay đi.
"Đấy, đi luôn cho khuất mắt!" Giọng bà Tường Vân đuổi theo sau lưng tôi, cao vống lên vì phải nói với một tấm lưng thẳng. "Tưởng ai hiếm. Con trai tôi giám đốc, đẹp trai, có tiền, gái theo đầy ra. Cô đi rồi tôi cưới cho nó đứa khác, năm sau bế cháu, cô đừng có tiếc!"
Tôi dừng lại ở cổng biệt thự. Không phải vì lời bà. Mà vì tôi muốn ghi nhớ khoảnh khắc này cho thật kỹ. Tôi quay lại nhìn ngôi nhà một lần cuối — ngôi nhà ba tầng trong khu compound có bảo vệ, ngôi nhà mà mọi người trong họ đều tự hào, ngôi nhà mua bằng tiền của công ty Khang làm giám đốc.
Cái công ty mà tôi là cổ đông lớn thứ hai. Ngầm. Qua một pháp nhân khác. Không ai trong nhà này biết.
Trời sắp mưa. Gió thổi làm cái áo sơ mi ướt trong vali của tôi lạnh hơn. Tôi rút điện thoại ra, không phải để gọi taxi. Tôi mở danh bạ, tìm tên một người: "Chú Định — Luật sư". Ngón tay tôi dừng trên đó một giây.
Chưa. Từ từ.
Tôi cất điện thoại, gọi một chiếc taxi bình thường, và bước ra khỏi cánh cổng ấy với cái lưng thẳng nhất mà tôi từng có trong đời. Sau lưng tôi, tôi nghe tiếng bà Tường Vân vẫn còn nói gì đó, nhưng gió đã cuốn hết đi, và tôi không còn cần phải nghe nữa.
Trong túi áo khoác, tờ giấy gấp làm tư cọ vào lòng bàn tay tôi mỗi khi tôi bước.
Người ta ghi trên đó một cái tên. Không phải tên tôi.
Tên Khang.
Chiếc taxi thả tôi xuống trước một tòa chung cư ở quận khác. Không phải nhà thuê tạm. Đây là căn hộ tôi mua từ ba năm trước, trước cả khi cưới Khang, đứng tên riêng tôi, chưa bao giờ nói với nhà chồng. Tôi để trống nó, thi thoảng lên dọn, như người ta giữ một cái phao mà mình cầu mong cả đời không phải dùng.
Hóa ra đời không cho ai giữ phao mà không dùng.
Tôi mở cửa, kéo vali vào, bật đèn. Căn hộ sạch, mùi hơi ẩm của chỗ lâu không có người ở. Tôi để vali giữa phòng khách, không vội mở. Tôi cởi áo khoác, và tờ giấy gấp làm tư rơi ra khỏi túi, đáp xuống sàn gỗ.
Tôi ngồi xuống ghế sofa, nhặt nó lên, mở ra.
Trên đầu tờ giấy là logo một bệnh viện phụ sản có tiếng ở thành phố. Tên khoa: Hỗ trợ sinh sản. Ngày xét nghiệm: cách đây mười một ngày. Và ở phần thông tin bệnh nhân, dòng chữ đánh máy rõ ràng: Nguyễn Đình Khang. Nam. Sinh năm...
Bên dưới là bảng chỉ số tinh dịch đồ. Tôi đã đọc nó không biết bao nhiêu lần trong mười một ngày qua, đến mức thuộc lòng. Mật độ tinh trùng: cực thấp. Tỷ lệ di động: gần như bằng không. Hình thái bất thường: chiếm đa số. Ở dưới cùng, phần kết luận của bác sĩ, viết tay: "Vô sinh nam, mức độ nặng. Khả năng có con tự nhiên rất thấp. Cần tư vấn chuyên sâu về các phương pháp hỗ trợ."
Tôi để tờ giấy xuống đùi và nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài trời đã mưa, những sợi nước chạy dài trên kính.
Tôi muốn kể lại cho rõ, vì đây là phần quan trọng nhất, và tôi không muốn ai hiểu lầm.
Suốt hai năm, cả nhà chồng đổ lỗi cho tôi. Bà Tường Vân đưa tôi đi khắp các thầy lang, ép tôi uống những thang thuốc đen sì đắng nghét, bắt tôi ăn chân giò hầm thuốc bắc đến phát ngán, dẫn tôi đi lễ chùa cầu tự, và một lần — cái lần tôi nhớ nhất — bà mời một "cô" về nhà xem, rồi cô ta phán trước mặt cả họ rằng tôi "nặng vía, số khắc con". Cả họ nhìn tôi như nhìn một cái điềm gở.
Chưa một lần nào, một lần duy nhất nào, có ai đề nghị Khang đi kiểm tra.
Vì trong cái tư duy của họ, đàn ông nhà này không thể có vấn đề. Đàn ông nhà Nguyễn Đình khỏe mạnh, giỏi giang, "giống tốt". Vấn đề, nếu có, chắc chắn nằm ở người đàn bà được cưới về.
Tôi đã tin điều đó một thời gian dài. Đó là điều đau đớn nhất khi kể lại. Tôi đã thật sự tin rằng lỗi ở mình. Tôi đã đứng trước gương và thấy mình như một cái gì đó hỏng hóc. Tôi đã khóc trong nhà tắm với vòi nước mở to để không ai nghe thấy. Tôi đã âm thầm đi khám riêng — chỉ mình tôi, không nói với ai — và ôm tờ kết quả của chính mình về nhà với tay run run.
Kết quả của tôi: hoàn toàn bình thường. Buồng trứng tốt, nội tiết tốt, không có gì bất thường. Bác sĩ nói với tôi, nhẹ nhàng: "Em khỏe mạnh. Nếu hai vợ chồng lấy nhau hai năm chưa có con, thì cần cả chồng đi kiểm tra. Rất nhiều trường hợp nguyên nhân nằm ở người chồng, chị ạ."
Câu nói đó, sau hai năm bị coi là kẻ có tội, giống như ai đó vừa mở một cánh cửa sổ trong căn phòng tôi bị nhốt lâu ngày.
Tôi đã tìm cách để Khang đi khám. Không dễ. Anh gạt phắt: "Anh mà có vấn đề gì? Em khám đi." Tôi phải nói dối, bảo công ty có gói khám sức khỏe tổng quát cho vợ chồng nhân viên cấp cao, khám cả... khả năng sinh sản, ai không đi thì phí. Tôi đặt lịch, đưa anh đi, ngồi ngoài đợi. Khang vào lấy mẫu với thái độ khó chịu, coi đó là thủ tục vớ vẩn.
Rồi kết quả về. Tôi là người nhận, vì tôi đăng ký bằng thông tin liên lạc của tôi.
Tôi đã ngồi trong xe ở bãi đỗ bệnh viện, mở phong bì, và đọc. Và tôi đã ngồi im rất lâu, không biết mình cảm thấy gì. Không phải hả hê. Lúc ấy chưa. Chỉ là một sự trống rỗng kỳ lạ, cảm giác cả một cấu trúc niềm tin về bản thân mà tôi đã tự dựng lên trong hai năm qua vừa sụp đổ, để lại một khoảng trống chưa biết lấp bằng gì.
Người không thể có con, là Khang.
Không phải tôi.
Suốt hai năm, tôi bị sỉ nhục, bị hành hạ, bị coi là "gà mái không biết đẻ", vì một nguyên nhân nằm trong chính cơ thể con trai bà.
Tôi đã định về nói với Khang trước. Riêng hai vợ chồng. Nhẹ nhàng. Vì suy cho cùng, vô sinh không phải tội lỗi của ai, nó là một tình trạng y khoa, và tôi biết cú sốc này với một người đàn ông được nuôi lớn trong tư tưởng "giống tốt" sẽ khủng khiếp thế nào. Tôi định cùng anh giấu mẹ, cùng anh đi tìm bác sĩ, cùng anh làm thụ tinh, cùng anh đi qua chuyện này như một cặp vợ chồng.
Tôi đã gấp tờ giấy làm tư, bỏ vào túi áo, và đi về nhà chồng vào đúng cái buổi chiều hôm ấy để nói chuyện với anh.
Và tôi bước vào đúng cảnh mẹ anh gói vali của tôi ném ra cửa, còn anh thì đứng cầm cốc cà phê nói "hai người tự giải quyết đi, anh mệt".
Nên tôi đã không đưa tờ giấy ra. Tôi đã bỏ nó lại trong túi.
Bây giờ, ngồi trong căn hộ của riêng mình, nghe mưa gõ cửa sổ, tôi mở điện thoại ra và làm hai việc.
Việc thứ nhất: tôi chụp lại tờ kết quả, lưu vào một thư mục có mật khẩu, rồi gửi một bản lên email riêng của mình. Không phải để dùng ngay. Chỉ là bản năng của một người đã học được rằng bằng chứng, một khi mất đi, sẽ không bao giờ lấy lại được.
Việc thứ hai: tôi mở lại tin nhắn của kế toán trưởng công ty, cái tin nhắn tôi đang đọc dở lúc mẹ chồng ném vali. Nó viết: "Chị ơi, báo cáo tài chính quý em gửi qua email chị rồi. Khoản vay ngân hàng để mở rộng nhà máy sắp đến hạn giải ngân đợt hai, cần chữ ký của nhóm cổ đông. Chị xem giúp em ạ."
Tôi đọc lại tin nhắn đó ba lần.
Rồi tôi mở laptop, đăng nhập vào email công ty — email mà chỉ mình tôi và ba người nữa trong ban điều hành mật biết là email của cổ đông tài chính lớn thứ hai. Không phải email của "vợ giám đốc Khang". Email của một pháp nhân đầu tư mang tên khác, đứng sau nó là tiền của gia đình tôi, và người ra quyết định là tôi.
Cả cái công ty đang nuôi sống nhà chồng tôi — trả lương cho Khang, trả cho căn biệt thự, cho chiếc xe, cho sợi dây chuyền vàng trên cổ bà Tường Vân — vận hành được là nhờ dòng vốn mà tôi bơm vào từ ba năm trước, khi nó còn suýt phá sản.
Không ai trong nhà chồng biết điều đó. Kể cả Khang.
Tôi nhìn con trỏ chuột nhấp nháy trên màn hình email, bên cạnh cái báo cáo tài chính mà tôi có toàn quyền phủ quyết.
Ngoài cửa sổ, mưa mỗi lúc một to.
Tôi pha cho mình một tách trà, ngồi xuống, và bắt đầu đọc từng con số thật kỹ.
Tôi có rất nhiều thời gian. Và lần này, tôi không vội.
Để mọi người hiểu tôi đang cầm trong tay những gì, tôi phải quay lại ba năm trước.
Tôi tên Diệp. Lê Ngọc Diệp. Nhà tôi không giàu nứt đố đổ vách, nhưng bố tôi là người khôn ngoan, và ông để lại cho ba chị em tôi một khoản không nhỏ cùng một nguyên tắc mà ông lặp đi lặp lại đến lúc mất: "Tiền của con thì con giữ. Đàn bà có tiền riêng thì lưng mới thẳng được."
Tôi làm trong lĩnh vực đầu tư. Không phải chức danh hào nhoáng gì — tôi là người phân tích và rót vốn cho các công ty vừa và nhỏ đang cần tiền để lớn. Công việc của tôi là nhìn một doanh nghiệp và biết nó sẽ sống hay chết.
Ba năm trước, một công ty sản xuất thiết bị công nghiệp tìm đến quỹ nơi tôi làm. Công ty đó tên là Nguyên Đình. Giám đốc của nó, người đứng ra thuyết trình gọi vốn, là một người đàn ông tên Nguyễn Đình Khang.
Lúc ấy công ty của Khang đang chết. Nợ ngân hàng, đơn hàng đình trệ, dây chuyền cũ. Nhưng nó có một thứ mà tôi nhìn ra: công nghệ lõi tốt, và một thị trường đang mở. Nó chỉ thiếu tiền, và thiếu một cái đầu tỉnh táo về tài chính.
Tôi rót vốn. Không phải cá nhân tôi đứng tên — theo đúng nguyên tắc của bố, tôi đầu tư qua một pháp nhân riêng, một công ty đầu tư nhỏ mà tôi và hai chị gái cùng lập, tên nó chẳng liên quan gì đến tên tôi. Khoản đầu tư đó biến chúng tôi thành cổ đông lớn thứ hai của Nguyên Đình, chỉ sau nhóm sáng lập của Khang. Nhưng trên giấy tờ công khai, người ta chỉ thấy tên pháp nhân. Không thấy tên Diệp.
Rồi công ty sống lại. Sống rất khỏe. Và tôi, theo lẽ thường của người làm đầu tư, tham gia sâu vào quản trị — nhưng luôn ở phía sau. Tôi họp với ban điều hành qua những cuộc gọi mà Khang không có mặt, vì Khang là giám đốc điều hành mảng vận hành, còn các quyết định về vốn thuộc về hội đồng, nơi tôi có tiếng nói lớn nhất.
Và trong một cuộc gặp gỡ, Khang — người giám đốc trẻ, điển trai, nói năng cuốn hút — đã theo đuổi tôi. Anh không biết tôi là cổ đông đứng sau pháp nhân đã cứu công ty anh. Anh chỉ biết tôi là "Diệp, làm bên quỹ đầu tư". Tôi đã cố tình không nói. Tôi muốn được yêu như một người phụ nữ, không phải như một túi tiền.
Đó là sai lầm đầu tiên. Và cũng là sai lầm khiến mọi chuyện sau này thành ra thế này.
Chúng tôi cưới. Tôi bước vào nhà Khang với thân phận "con dâu làm bên tài chính, cũng khá giả". Bà Tường Vân từ đầu đã không ưa tôi — bà muốn một cô con dâu ngoan ngoãn, biết sợ, biết cúi đầu, con nhà môn đăng hộ đối mà bà chọn. Tôi thì không cúi đầu đủ nhanh, không sợ đủ nhiều, và tệ nhất là tôi không cần tiền của bà, điều mà bà coi là một sự hỗn láo ngấm ngầm.
Tôi đã giữ bí mật về cổ phần của mình suốt hai năm hôn nhân. Vì sao? Nhiều lý do. Một phần vì nguyên tắc của bố. Một phần vì tôi muốn xem, khi không có cái áo giáp "cổ đông lớn", tôi được đối xử ra sao trong gia đình này. Câu trả lời, hóa ra, là: rất tệ.
Và một phần — phần thành thật nhất — vì tôi vẫn hy vọng. Tôi hy vọng Khang sẽ trưởng thành, sẽ đứng về phía tôi, sẽ trở thành người chồng mà tôi có thể một ngày nào đó nắm tay và nói: "Anh biết không, cái công ty của anh, em..." Tôi hy vọng có một ngày tôi tiết lộ bí mật ấy như một món quà, chứ không phải một vũ khí.
Ngày đó không bao giờ đến. Thay vào đó là cái vali trước cửa.
Ngồi trong căn hộ đêm hôm ấy, tôi bày ra trước mặt mình ba thứ.
Thứ nhất, tờ kết quả xét nghiệm ghi tên Khang. Sự thật về việc ai mới là người "không đẻ được".
Thứ hai, bản báo cáo tài chính của công ty Nguyên Đình, và cái email cổ đông cho tôi quyền phủ quyết khoản giải ngân đang treo lơ lửng — khoản tiền mà nếu không có nó, kế hoạch mở rộng nhà máy mà Khang đã trót ký hợp đồng, đã trót ứng tiền đối tác, sẽ sụp đổ, kéo theo cả dòng tiền của công ty.
Thứ ba, một tờ giấy trắng, trên đó tôi bắt đầu viết. Không phải nhật ký. Là một kế hoạch.
Tôi không phải kiểu người báo thù bằng nước mắt và những màn đánh ghen ngoài đường. Tôi là người làm tài chính. Tôi báo thù bằng những con số, bằng thời điểm, bằng chữ ký và những cuộc gọi.
Nhưng đêm đó, trước khi viết dòng đầu tiên, tôi ngồi im rất lâu và tự hỏi mình một câu.
Tôi có thực sự muốn hủy diệt họ không?
Câu trả lời làm tôi ngạc nhiên. Không. Tôi không muốn hủy diệt ai cả. Cái tôi muốn là một thứ khác, khó gọi tên hơn. Tôi muốn họ nhìn tôi. Nhìn cho đúng. Suốt hai năm, họ đã nhìn tôi qua một cái nhãn dán — "gà mái không biết đẻ" — và điều tôi khao khát nhất không phải là họ đau khổ, mà là họ phải gỡ cái nhãn ấy xuống, bằng chính tay họ, và nhìn thấy con người thật đằng sau nó.
Nhưng tôi cũng biết một điều, sau ba mươi hai năm sống trên đời: những kẻ như bà Tường Vân không bao giờ tự nguyện gỡ cái nhãn họ đã dán lên người khác. Họ chỉ gỡ nó khi bị buộc phải gỡ. Khi cái giá của việc giữ nó cao hơn cái giá của việc thừa nhận mình đã sai.
Nên công việc của tôi, rất đơn giản, là làm cho cái giá ấy đủ cao.
Tôi cầm bút lên. Ngoài kia mưa đã tạnh, thành phố sáng đèn lấp lánh sau màn nước còn đọng trên kính. Tôi viết dòng đầu tiên của kế hoạch.
"Đừng vội. Để họ tự đào hố trước."
Rồi tôi tắt đèn, đi ngủ. Đêm đầu tiên sau hai năm, tôi ngủ một giấc không mộng mị. Không có tiếng bà Tường Vân càm ràm ngoài phòng khách lúc năm giờ sáng. Không có cảm giác mình là kẻ có tội mỗi khi mở mắt.
Chỉ có sự yên tĩnh. Và một danh sách việc cần làm, xếp gọn gàng trong đầu tôi như những quân cờ chưa đi.
Chương 2: Họ Tự Đào Hố
Đúng như tôi dự đoán, nhà chồng cũ của tôi không im lặng lâu.
Ba ngày sau khi tôi rời đi, điện thoại tôi bắt đầu rung. Không phải Khang. Là bà Tường Vân, gọi cho các mối quan hệ chung của hai gia đình để "thông báo". Tôi biết được điều này vì mẹ tôi gọi cho tôi, giọng run run.
"Diệp, mẹ chồng con... bà ấy đi nói khắp nơi là con không đẻ được nên bị nhà chồng trả về. Bà ấy nói với cả bên nhà bác Tư, nhà dì Sáu, nói con là 'gái độc không con', nói con 'lừa nhà người ta lấy chồng giàu mà không sinh được cháu'..."
Tôi nghe mẹ nói, và tôi để ý thấy tay mình siết chặt cái cốc trà. Nhưng tôi không nói gì. Tôi để cơn giận đi qua người mình như một cơn gió, rồi lắng xuống.
"Mẹ đừng lo." Tôi nói. "Con không sao. Chuyện này rồi sẽ sáng tỏ. Mẹ chỉ cần nhớ giúp con một điều: bất cứ ai hỏi, mẹ đừng thanh minh gì cả. Cứ để họ nói. Nói càng nhiều càng tốt."
Mẹ tôi không hiểu. Nhưng mẹ tin tôi. Mẹ luôn tin tôi.
Tôi cần bà Tường Vân nói. Tôi cần bà đi khắp nơi khẳng định rằng nguyên nhân vô sinh nằm ở tôi, khẳng định thật to, thật chắc, trước thật nhiều người. Vì mỗi lời bà nói ra là một viên gạch bà tự xây bức tường sẽ đổ ập xuống chính bà. Càng nhiều người nghe bà kết tội tôi hôm nay, thì càng nhiều người sẽ chứng kiến sự thật lật ngược ngày mai.
Trong khi đó, ở công ty, mọi thứ diễn ra đúng như tôi tính.
Khang, sau khi "đuổi vợ", lao vào công việc như để chứng minh điều gì đó. Anh đẩy nhanh dự án mở rộng nhà máy — dự án mà anh coi là bàn đạp để trở thành cái tên lớn trong ngành, để mẹ anh tự hào, để anh chứng minh mình không cần ai. Anh ký hợp đồng đặt cọc dây chuyền thiết bị mới với một đối tác nước ngoài, giá trị lớn, điều khoản phạt nặng nếu hủy. Anh ứng trước một khoản cho nhà thầu xây dựng. Anh làm tất cả những điều đó với sự tự tin của một người tin rằng nguồn vốn giải ngân đợt hai chắc chắn sẽ về.
Vì trên giấy tờ, khoản giải ngân đó đã được "nhóm cổ đông tài chính" cam kết. Khang không biết "nhóm cổ đông tài chính" ấy, người có lá phiếu quyết định, là vợ cũ mà anh vừa để mẹ mình ném vali ra cửa.
Kế toán trưởng — chị Hạnh, một trong ba người biết bí mật của tôi — gọi cho tôi.
"Chị Diệp, anh Khang giục em trình hồ sơ giải ngân đợt hai lên hội đồng. Em phải làm sao ạ?" Giọng chị Hạnh vừa lo vừa có chút... hả hê ngầm, vì chị Hạnh cũng từng bị Khang mắng nhiều lần trước mặt nhân viên.
"Chị cứ trình bình thường." Tôi nói. "Đưa lên hội đồng theo đúng quy trình. Đừng để lộ bất cứ điều gì về em. Cứ để cuộc họp hội đồng diễn ra."
"Nhưng nếu hội đồng hỏi ý kiến nhóm cổ đông tài chính...?"
"Thì em sẽ trả lời." Tôi nói. "Vào đúng lúc."
Tôi gác máy và nhìn ra cửa sổ. Tôi đang chơi một ván cờ mà đối thủ thậm chí không biết mình đang ngồi vào bàn. Cảm giác đó không sung sướng như người ta tưởng. Nó có một vị đắng. Vì suy cho cùng, tôi đã từng yêu người đàn ông đang lao đầu vào cái bẫy do chính sự kiêu ngạo của gia đình anh giăng ra.
Cùng lúc đó, bà Tường Vân đã ráo riết tìm vợ mới cho con trai. Bà không giấu giếm. Bà mai mối Khang với con gái một gia đình quen — một cô gái tên Trâm, hai mươi sáu tuổi, ngoan ngoãn, "hông to dễ đẻ" như lời bà nói với các bà bạn trong hội đồng hương. Bà tổ chức một bữa cơm ra mắt chóng vánh, chưa đầy hai tuần sau khi tôi đi.
Tôi biết chuyện này vì một người bà con bên chồng — cô Út, người duy nhất trong họ từng tử tế với tôi — nhắn tin cho tôi. Cô viết: "Diệp à, cô thấy áy náy quá. Nhà mình làm với con quá đáng. Con giữ sức khỏe nhé."
Tôi nhắn lại cảm ơn cô. Rồi tôi hỏi cô một câu, thật nhẹ nhàng: "Cô ơi, con nghe nói anh Khang sắp có mối mới. Con mừng cho anh ấy. Nhưng cô có biết... hai bên đã đi khám sức khỏe tiền hôn nhân gì chưa cô? Con lo cho con bé Trâm thôi, con gái người ta cũng như con gái mình."
Cô Út không hiểu ẩn ý. Cô chỉ thở dài: "Ôi dào, nhà này thì cần gì khám. Bà Vân bảo con trai bà giống tốt, khám làm gì cho tốn tiền."
Tôi cất điện thoại và mỉm cười một mình. Bà Tường Vân vừa tự đặt viên gạch tiếp theo.
Vì đây là điều bà không lường được: khi Khang cưới cô Trâm, và một năm, hai năm sau vẫn không có con — vì nguyên nhân vẫn nằm ở Khang, không đổi — thì bà sẽ lại làm gì? Bà sẽ lại đổ lỗi cho người vợ. Bà sẽ lại ném một cái vali nữa ra cửa. Và câu chuyện "gà mái không biết đẻ" mà bà rêu rao khắp nơi về tôi sẽ lặp lại y hệt với cô Trâm, rồi cô gái thứ ba, thứ tư... cho đến khi cả cái họ Nguyễn Đình vỡ lẽ ra sự thật mà lẽ ra chỉ cần một lần xét nghiệm là biết.
Tôi không muốn để đến lúc đó. Không phải vì tôi thương Khang. Mà vì tôi không muốn thêm một người con gái nào nữa phải đứng nhặt vali trước cửa với cái nhãn "vô phúc" dán lên trán, trong khi sự thật nằm im trong túi áo người đàn ông của nhà đó.
Cái nhãn "gà mái không biết đẻ", tôi quyết định, sẽ chấm dứt ở tôi. Và nó sẽ chấm dứt bằng cách quay ngược lại, dán vào đúng nơi nó thuộc về.
Tôi mở laptop, đăng nhập email cổ đông, và bắt đầu soạn một văn bản. Tiêu đề: "Ý kiến của nhóm cổ đông tài chính về đề xuất giải ngân đợt hai — Dự án mở rộng nhà máy."
Tôi viết cẩn thận từng câu. Đây là quân cờ đầu tiên tôi chính thức đẩy đi.
Ngón tay tôi dừng trên nút "Gửi" một lúc lâu.
Rồi tôi nhấn.
Văn bản tôi gửi không phải là lệnh rút vốn. Chưa. Tôi là người làm tài chính, và người làm tài chính không dùng quả bom nguyên tử để mở một cái cửa.
Nó là một văn bản "tạm dừng để rà soát". Nhóm cổ đông tài chính — tức là tôi — yêu cầu tạm dừng giải ngân đợt hai cho đến khi ban điều hành cung cấp đầy đủ hồ sơ đánh giá lại rủi ro của dự án mở rộng. Về mặt kỹ thuật, đây là một yêu cầu hoàn toàn hợp lệ, hợp lý, đúng thông lệ. Không ai có thể trách. Nhưng về mặt thực tế, nó là một cái phanh đạp gấp giữa lúc chiếc xe đang lao dốc.
Vì Khang đã ứng tiền. Đã ký hợp đồng có điều khoản phạt. Đã cam kết với nhà thầu, với đối tác. Anh đã xây cả kế hoạch trên giả định dòng tiền đợt hai về đúng hạn. Giờ nó bị treo.
Tôi ngồi ở nhà và theo dõi mọi thứ diễn ra qua chị Hạnh, như xem một vở kịch mà mình vừa là tác giả vừa là khán giả.
Ngày đầu tiên: Khang bối rối. Anh nghĩ là trục trặc giấy tờ. Anh giục kế toán làm lại hồ sơ.
Ngày thứ ba: Khang bắt đầu lo. Anh yêu cầu gặp trực tiếp "đại diện nhóm cổ đông tài chính". Chị Hạnh trả lời rằng nhóm cổ đông làm việc qua văn bản và ủy quyền, hiện chưa thu xếp gặp trực tiếp được.
Ngày thứ năm: Đối tác nước ngoài gửi email nhắc thanh toán đợt hai theo hợp đồng, kèm cảnh báo về phí phạt chậm. Nhà thầu xây dựng ngừng thi công vì chưa nhận được khoản tiếp theo. Trên bảng cân đối của công ty, một lỗ hổng dòng tiền bắt đầu há miệng.
Ngày thứ bảy, Khang gọi cho tôi.
Tôi nhìn tên anh hiện trên màn hình một lúc trước khi bắt máy. Đây là lần đầu anh liên lạc kể từ hôm cái vali.
"Diệp." Giọng anh cố tỏ ra bình thường, nhưng tôi nghe được cái mệt mỏi bên dưới. "Anh gọi... thăm em. Em ổn không?"
"Em ổn." Tôi nói. "Anh cần gì, anh Khang?"
Anh im lặng một giây, hụt hẫng vì tôi đi thẳng vào vấn đề. "Ừ thì... anh có chuyện muốn nhờ em. Em làm bên quỹ đầu tư, em quen biết rộng. Công ty anh đang có một khoản vốn bị treo, đối tác tài chính đột nhiên yêu cầu rà soát, làm anh kẹt quá. Em... em có cách nào giúp anh tìm nguồn khác không? Hoặc quen ai bên nhóm cổ đông đó, nói giúp anh một tiếng?"
Tôi suýt bật cười. Anh đang cầu cứu chính người ra quyết định treo vốn, mà không hề biết.
"Nhóm cổ đông tài chính lớn của công ty anh," tôi nói chậm rãi, "họ treo vốn vì họ thấy rủi ro. Anh có bao giờ tự hỏi vì sao họ thấy rủi ro không?"
"Anh không hiểu. Dự án đang tốt mà. Chỉ là..."
"Anh Khang." Tôi cắt lời anh, giọng vẫn nhẹ. "Anh biết vì sao người ta rót vốn vào một công ty không? Không phải vì cái máy móc. Không phải vì cái nhà xưởng. Người ta rót vốn vào con người điều hành nó. Vào cách người đó ra quyết định. Vào phẩm chất của người đó."
Đầu dây bên kia im lặng.
"Một người điều hành mà để mẹ mình gói vali ném vợ ra cửa giữa lúc công ty đang cần sự ổn định," tôi nói tiếp, "một người đứng cầm cốc cà phê nói 'hai người tự giải quyết đi, tôi mệt' — anh nghĩ một nhà đầu tư tỉnh táo sẽ đánh giá thế nào về khả năng ra quyết định của người đó dưới áp lực?"
Tôi nghe tiếng anh hít vào.
"Sao... sao em biết chuyện đó? Chuyện nhà anh, sao em kể như em có mặt ở đó?"
"Vì em có mặt ở đó, anh Khang." Tôi nói. "Em là người nhặt cái vali đó lên."
Im lặng. Một sự im lặng dài đến mức tôi nghe được cả tiếng thở của anh.
"Diệp..." Giọng anh khàn đi. "Chuyện đó... anh xin lỗi. Anh không nên để mẹ làm thế. Nhưng chuyện vốn với chuyện nhà mình là hai chuyện khác nhau, đừng lẫn lộn. Anh đang cầu cứu em với tư cách... với tư cách..."
"Với tư cách gì?" Tôi hỏi. "Vợ à? Anh còn coi em là vợ không, hôm anh đứng đó?"
Anh không trả lời được.
"Thôi được." Tôi nói. "Em sẽ cho anh một lời khuyên, miễn phí, vì dù sao mình cũng từng là vợ chồng. Khoản vốn của anh bị treo, không phải vì thủ tục. Nó bị treo vì có người trong nhóm cổ đông đã mất niềm tin vào anh. Và người đó có đủ quyền để treo nó vô thời hạn, hoặc rút hẳn."
"Rút hẳn?" Giọng Khang vọt lên. "Nếu rút hẳn thì công ty sập. Anh phá sản. Cả nhà anh..."
"Cả nhà anh sẽ mất căn biệt thự, chiếc xe, và sợi dây chuyền vàng trên cổ mẹ anh." Tôi nói nốt giúp anh. "Vâng. Em biết."
"Em... em đang đe dọa anh à?"
"Không." Tôi nói thật lòng. "Em đang giải thích cho anh hiểu tình thế thật của anh, điều mà chưa ai dám nói. Vì trong hai năm làm vợ anh, em đã học được một điều: nhà anh sống trong ảo tưởng về sức mạnh của mình. Ảo tưởng rằng đàn ông nhà Nguyễn Đình thì bất khả xâm phạm. Ảo tưởng rằng tiền của các người là do các người tự làm ra. Và ảo tưởng lớn nhất — rằng em là kẻ yếu thế nhất trong cái nhà đó."
Tôi dừng lại.
"Anh về hỏi mẹ anh xem, cái tên pháp nhân đang giữ lá phiếu quyết định số phận công ty anh, đứng sau nó là ai. Anh có tài liệu công ty, anh tra được. Tra đi, anh Khang. Rồi mình nói chuyện tiếp."
Tôi gác máy.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, và nhận ra tay mình đang hơi run. Không phải vì sợ. Vì một thứ cảm xúc phức tạp hơn — nó giống như khi ta gỡ một cái băng dán đã dính trên vết thương quá lâu. Đau, nhưng nhẹ nhõm.
Đêm đó, tôi biết Khang sẽ không ngủ. Anh sẽ ngồi trước máy tính, mở hồ sơ pháp lý của công ty, lần theo cái tên pháp nhân cổ đông lớn thứ hai. Anh sẽ tra ra ba cái tên đứng sau nó: Lê Ngọc Diệp, và hai chị gái của tôi.
Và anh sẽ ngồi đó, trong căn biệt thự mà tiền của tôi đã góp phần dựng nên, nhìn vào cái tên vợ cũ của mình, và cảm thấy mặt đất dưới chân mình nứt ra.
Tôi tắt đèn. Quân cờ đã đi. Giờ đến lượt họ.
Khang tìm đến căn hộ của tôi lúc mười giờ sáng hôm sau. Tôi không biết anh làm sao có địa chỉ — chắc qua chị Hạnh, hoặc qua ai đó. Nhưng khi nghe tiếng chuông, nhìn qua mắt thần thấy anh đứng đó, tôi không ngạc nhiên.
Anh trông tệ hơn tôi tưởng. Râu không cạo, mắt thâm quầng, áo sơ mi nhàu. Người đàn ông từng bảnh bao đứng thuyết trình gọi vốn ba năm trước giờ trông như vừa qua một đêm dài không ngủ. Anh cầm trong tay một tập hồ sơ.
Tôi mở cửa. Không mời anh vào ngay. Tôi để anh đứng đó một lúc.
"Diệp." Anh nói, giọng khản đặc. "Anh tra rồi."
"Vào đi." Tôi lùi lại nhường lối.
Anh bước vào, nhìn quanh căn hộ như lần đầu nhìn thấy một mặt của tôi mà anh chưa từng biết. Anh đặt tập hồ sơ lên bàn. Trang trên cùng là sơ đồ cơ cấu cổ đông công ty Nguyên Đình, và có ai đó — chắc là anh — đã dùng bút đỏ khoanh tròn cái tên pháp nhân, rồi kéo một mũi tên xuống ba cái tên: Lê Ngọc Diệp và hai người nữa cùng họ Lê.
"Em là cổ đông lớn thứ hai." Anh nói. "Từ đầu. Từ trước khi mình... Em cứu công ty anh ba năm trước. Em ngồi trong hội đồng quyết định số phận nó suốt hai năm mình cưới nhau. Và anh... anh không biết gì cả."
"Đúng." Tôi nói.
"Tại sao em giấu?" Giọng anh vỡ ra. Không phải giận. Là đau. "Tại sao suốt hai năm em không nói? Nếu anh biết em là... là người như thế, thì..."
"Thì sao?" Tôi hỏi. "Thì mẹ anh sẽ không ném vali của em ra cửa? Thì anh sẽ bênh em? Đó chính là câu trả lời cho việc vì sao em giấu, anh Khang. Em muốn biết em được đối xử thế nào khi em chỉ là 'Diệp', chứ không phải 'Diệp cổ đông lớn'. Và giờ thì em biết rồi."
Anh ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu.
"Anh xin lỗi." Anh nói. "Về cái vali. Về hôm đó. Anh hèn. Anh biết anh hèn. Anh đã sống cả đời sợ mẹ, và anh đã để bà làm những chuyện... Anh không có lý do gì để bào chữa cả."
Tôi ngồi xuống ghế đối diện. Tôi rót cho anh một cốc nước. Cử chỉ đó làm anh ngước lên nhìn tôi, ngạc nhiên.
"Anh Khang," tôi nói, "em không gọi anh đến đây để nghe anh xin lỗi. Xin lỗi không sửa được gì. Em gọi anh — à không, anh tự đến — nhưng dù sao, giờ anh ở đây, thì em sẽ cho anh biết nốt phần còn lại. Vì em nghĩ anh có quyền biết, trước khi mọi chuyện đi xa hơn."
Tôi đứng dậy, đi vào phòng ngủ, lấy ra tờ giấy gấp làm tư. Tờ giấy tôi đã giữ suốt bao ngày. Tôi quay ra, đặt nó lên bàn, trước mặt anh, nhưng chưa mở.
"Hôm mẹ anh ném vali," tôi nói, "em về nhà không phải để cãi nhau. Em về để đưa anh cái này. Riêng hai vợ chồng. Để mình cùng giải quyết một chuyện, như một cặp vợ chồng thật sự. Nhưng rồi anh đứng đó, cầm cốc cà phê, và nói 'hai người tự giải quyết đi, anh mệt'. Nên em đã bỏ nó lại trong túi áo."
Tay Khang đặt lên tờ giấy. Anh nhìn tôi, dò hỏi.
"Mở đi." Tôi nói.
Anh mở tờ giấy ra. Tôi nhìn mắt anh chạy qua các dòng chữ. Tôi nhìn thấy khoảnh khắc anh đọc đến tên mình ở phần thông tin bệnh nhân. Tôi nhìn thấy khoảnh khắc anh hiểu ra bảng chỉ số nghĩa là gì. Tôi nhìn thấy khoảnh khắc mắt anh dừng lại ở dòng kết luận viết tay của bác sĩ.
Mặt anh trắng bệch ra. Tờ giấy run lên trong tay anh.
"Đây... đây là..." Anh không nói được hết câu.
"Cái gói khám sức khỏe tổng quát cho vợ chồng nhân viên cấp cao mà em bảo anh đi hồi trước," tôi nói. "Không có cái gói nào cả, anh Khang. Em bịa ra để đưa anh đi khám. Vì suốt hai năm, cả nhà anh đổ hết lên đầu em, ép em uống thuốc bắc, dẫn em đi xem bói, gọi em là gà mái không biết đẻ. Mà không một ai — không một người nào — nghĩ đến chuyện anh cũng cần đi kiểm tra."
"Không thể nào." Anh lắc đầu. "Đây chắc là nhầm mẫu. Chắc là..."
"Anh muốn khám lại thì cứ khám lại." Tôi nói, giọng không hề đắc thắng, chỉ mệt mỏi. "Khám bao nhiêu lần cũng được. Nhưng anh Khang, kết quả của em, em cũng có đây. Em hoàn toàn bình thường. Suốt hai năm, người 'không đẻ được' trong cái nhà đó — là anh. Không phải em."
Khang đặt tờ giấy xuống. Bàn tay anh che lấy mặt. Vai anh rung lên. Người đàn ông ba mươi lăm tuổi, giám đốc, "giống tốt", niềm tự hào của bà Tường Vân, ngồi trong căn hộ của vợ cũ và khóc.
Tôi để anh khóc. Tôi không thấy hả hê như tôi từng tưởng tượng trong những đêm đầu. Tôi chỉ thấy một nỗi buồn cũ, rất sâu, dâng lên. Vì lẽ ra, chuyện này không đến nỗi này. Lẽ ra chỉ cần một lần, một lần duy nhất, có ai đó trong nhà anh nói: "Hay là để thằng Khang đi khám thử xem." Chỉ một câu. Thì đã không có tờ giấy giấu trong túi áo, không có cái vali trước cửa, không có tôi ngồi đây nhìn anh khóc.
"Diệp." Anh ngẩng lên, mắt đỏ hoe. "Em định làm gì với những thứ này? Tờ xét nghiệm... với cổ phần... Em muốn hủy diệt nhà anh à? Muốn cho cả họ hàng biết anh vô sinh, cho anh nhục nhã, cho công ty phá sản?"
Tôi nhìn anh một lúc lâu.
"Không." Tôi nói. "Em không muốn hủy diệt ai. Nhưng em muốn một điều, anh Khang. Và em sẽ có được nó."
"Điều gì?"
"Em muốn cái nhãn 'gà mái không biết đẻ' mà mẹ anh dán lên em, được gỡ xuống. Trước mặt tất cả những người bà ấy đã bêu riếu em. Bằng chính miệng bà ấy."
Tôi đứng dậy, mở cửa.
"Về đi, anh Khang. Về hỏi mẹ anh có dám họp mặt gia đình không. Cả họ. Những người bà ấy đã đi kể chuyện em không đẻ được. Em sẽ đến. Và em sẽ mang theo... vài thứ."
Anh đứng dậy, cầm tờ giấy, tay vẫn còn run.
"Mẹ anh sẽ không bao giờ chịu." Anh nói khẽ.
"Bà ấy sẽ chịu." Tôi nói. "Khi công ty của anh đang treo trên sợi chỉ nằm trong tay em. Bà ấy sẽ chịu tất cả."
Chương 3: Người Đàn Bà Không Chịu Cúi
Tôi không có mặt ở nhà chồng cũ khi Khang về, nhưng sau này cô Út kể lại cho tôi nghe, chắp nối với những gì chị Hạnh biết, tôi dựng lại được gần như trọn vẹn buổi tối hôm ấy.
Khang về nhà, gọi mẹ ra phòng khách, và đặt tờ xét nghiệm lên bàn.
Bà Tường Vân cầm lên, đeo kính, đọc. Cô Út kể, khi bà đọc đến tên con trai mình ở phần bệnh nhân, tay bà khựng lại. Nhưng bà là người không bao giờ chịu thua ngay cả với sự thật.
"Cái này là giả." Bà nói, quăng tờ giấy xuống bàn. "Con Diệp nó làm giả để hại con. Con gái mà độc ác. Nó ghen tức vì bị đuổi nên bịa ra cái này bôi nhọ con trai mẹ."
"Mẹ." Khang nói, giọng đã khác. "Con đi khám lại rồi. Sáng nay. Ở một bệnh viện khác, tự con chọn. Kết quả y hệt. Con... con không thể có con, mẹ ạ. Là con. Không phải Diệp."
Cô Út kể, phòng khách im lặng đến mức nghe được tiếng cái đồng hồ quả lắc trên tường.
Bà Tường Vân ngồi phịch xuống ghế. Trong một khoảnh khắc, cô Út tưởng bà sắp khóc, sắp nhận ra mình đã làm gì. Nhưng không. Người đàn bà ấy, sau vài giây, ngẩng lên, và điều đầu tiên bà nói không phải là "mẹ đã sai với con Diệp". Điều đầu tiên bà nói là:
"Thế thì tuyệt đối không được cho ai biết. Nghe chưa? Chuyện này mà lộ ra thì nhà mình còn mặt mũi nào. Con trai mẹ mà mang tiếng... không được. Con Diệp nó biết thì phải bịt miệng nó lại. Cho nó tiền. Bao nhiêu cũng được. Miễn nó câm."
Đó là bản chất của bà. Ngay cả khi biết mình đã hành hạ một người con dâu vô tội suốt hai năm vì một tội mà cô ấy không hề mắc, phản ứng đầu tiên của bà không phải là ân hận, mà là bảo vệ thể diện. Che giấu. Bịt miệng.
Cô Út kể, lúc ấy cô ngồi ở góc phòng, không nhịn được, mới lên tiếng: "Chị Vân, chị nghe em nói. Con Diệp nó chịu tiếng oan suốt hai năm. Chị đi nói khắp họ nó không đẻ được. Giờ ra là lỗi ở thằng Khang, thì ít nhất chị cũng phải..."
"Cô im đi!" Bà Tường Vân quát. "Cô thì biết gì. Đây là chuyện nhà tôi."
Và rồi, đúng lúc đó, điện thoại của Khang reo. Là chị Hạnh, kế toán trưởng.
Khang nghe máy. Cô Út kể, mặt anh tái dần đi theo từng câu. Khi cúp máy, anh đứng lặng một lúc rồi nói với mẹ, giọng như người vừa bị rút hết sức:
"Mẹ. Nhóm cổ đông tài chính vừa gửi văn bản chính thức. Họ không chỉ treo vốn nữa. Họ ra tối hậu thư: hoặc công ty tổ chức họp hội đồng khẩn để họ xem xét lại toàn bộ ban điều hành, hoặc họ rút vốn. Đối tác nước ngoài đã gửi thông báo phạt hợp đồng. Nhà thầu ngừng thi công đòi thanh toán. Nếu vốn không về trong hai tuần, công ty mất khả năng thanh toán. Mình... mình sẽ mất tất cả, mẹ ạ. Cái nhà này, xe, mọi thứ. Nó thế chấp cho khoản vay công ty hết rồi."
Bà Tường Vân ngơ ngác. "Nhóm cổ đông nào? Sao tự nhiên họ làm khó con?"
Khang nhìn mẹ. Cô Út kể, ánh mắt anh lúc ấy vừa đau đớn vừa có gì đó gần như thương hại.
"Cổ đông lớn thứ hai của công ty con, người đang nắm quyền quyết định sống chết của nó," Khang nói chậm rãi, "là Diệp, mẹ ạ. Là con dâu mẹ vừa gói vali ném ra cửa. Ba năm trước, chính tiền của cô ấy cứu công ty con khỏi phá sản. Cái nhà mình đang ở, cái xe mẹ đi, sợi dây chuyền trên cổ mẹ — có phần tiền của cô ấy trong đó. Mà suốt hai năm, mẹ gọi cô ấy là gà mái không biết đẻ."
Cô Út kể, bà Tường Vân ngồi đó, miệng há ra, không nói được lời nào. Sợi dây chuyền vàng bản to trên cổ bà, dưới ánh đèn chùm, bỗng trông như một cái gì đó rất nặng.
Đêm đó, điện thoại tôi rung. Là cô Út gọi trước, kể cho tôi nghe mọi chuyện, giọng cô vừa mừng cho tôi vừa lo. "Diệp à, con đúng là... cô không ngờ. Nhưng con định thế nào? Bà ấy đang hoảng loạn lắm. Cả nhà rối tung lên."
"Cô ơi," tôi nói, "con cảm ơn cô. Cô là người duy nhất trong nhà tử tế với con. Con nhờ cô một việc cuối cùng: cô nói với bà Tường Vân, con đồng ý gặp mặt. Nhưng phải là một buổi họp mặt gia đình, đầy đủ những người mà bà ấy đã đi kể chuyện con không đẻ được. Đúng những người đó. Con sẽ đến. Con sẽ nói chuyện vốn liếng công ty ở đó. Và con muốn cả họ cùng nghe."
Cô Út im lặng một lúc. "Con... con định bêu bà ấy trước cả họ à?"
Tôi nghĩ về câu hỏi đó. Về ranh giới giữa đòi lại công bằng và trở thành kẻ tàn nhẫn.
"Không, cô ạ." Tôi nói. "Con không định bêu ai. Con không mang tờ xét nghiệm của anh Khang ra trước họ đâu — chuyện anh ấy vô sinh là chuyện riêng của anh ấy, con không nhẫn tâm đến mức lấy nỗi đau đó ra làm nhục anh ấy giữa đám đông. Con chỉ cần một điều thôi: bà Tường Vân đã dán cái nhãn lên con trước cả họ, thì bà ấy phải tự tay gỡ nó xuống, trước cả họ. Bà ấy phải nói, bằng miệng bà ấy: 'Lỗi không phải ở Diệp.' Chỉ vậy thôi."
"Nếu bà ấy không chịu nói thì sao?"
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang lên đèn.
"Thì bà ấy sẽ mất tất cả những gì bà ấy quý hơn cả con trai mình, cô ạ. Cái nhà, cái xe, sợi dây chuyền, cái thể diện với họ hàng. Con để bà ấy chọn. Cúi đầu một lần, giữ lại tất cả. Hoặc ngẩng cao đầu, và mất sạch."
Cô Út thở dài trong điện thoại. "Con làm cô vừa thương vừa sợ, Diệp à."
"Con biết." Tôi nói khẽ. "Nhưng cô ơi, hai năm qua, không ai thương con cả. Con phải tự thương lấy mình thôi."
Buổi họp mặt được ấn định vào Chủ nhật. Tại chính căn biệt thự đã ném vali của tôi ra cửa.
Tôi treo bộ quần áo tôi sẽ mặc lên móc, nhìn nó một lúc lâu, rồi đi chuẩn bị tài liệu.
Chủ nhật, tôi quay lại căn biệt thự bằng chính cánh cổng mà tôi đã bước ra với cái lưng thẳng nhất đời mình.
Lần này tôi không kéo vali. Tôi mặc một bộ đồ công sở màu xám nhạt, giản dị, đắt tiền một cách kín đáo. Tôi xách theo một chiếc cặp da mỏng. Bên trong không có tờ xét nghiệm của Khang — tôi giữ đúng lời hứa với cô Út. Bên trong là các văn bản pháp lý về cổ phần, báo cáo tài chính công ty, và bản dự thảo quyết định của nhóm cổ đông: một trang giấy có thể rút toàn bộ vốn, hoặc giữ nguyên, tùy vào chữ ký tôi đặt xuống.
Phòng khách đông người. Bà Tường Vân ngồi ở ghế chính. Xung quanh là bác Tư, dì Sáu, mấy người trong hội đồng hương, cô Út ngồi nép một góc, và Khang đứng dựa vào tường, mặt hốc hác. Đây đúng là những người mà bà Tường Vân đã đi kể chuyện tôi "không đẻ được, bị trả về".
Khi tôi bước vào, cả phòng im bặt. Ánh mắt họ nhìn tôi — vẫn là ánh mắt nhìn "con dâu bị đuổi vì vô phúc". Cái nhãn còn nguyên trên trán tôi trong mắt họ.
Tôi chào tất cả, lễ phép, rồi ngồi xuống chiếc ghế trống người ta chừa ra. Tôi đặt cặp da lên đùi.
Bà Tường Vân lên tiếng trước, giọng cố lấy lại cái uy quen thuộc, nhưng tôi nghe được sự gượng gạo bên dưới. "Cô Diệp. Hôm nay mời cô đến, là để... gia đình mình nói chuyện phải quấy. Chuyện vốn liếng công ty, cô làm khó thằng Khang thế là không phải đạo. Dù sao cô cũng từng là người nhà."
"Từng." Tôi nhắc lại, nhẹ nhàng. "Vâng, con từng là người nhà. Cho đến hôm mẹ gói vali của con ném ra cửa, trước khi con kịp cởi áo khoác."
Bác Tư hắng giọng. "Diệp à, chuyện vợ chồng, mẹ chồng nàng dâu, có gì thì đóng cửa bảo nhau. Cháu đường đường làm bên tài chính, sao lại đi phá công ty của chồng cũ, để cả nhà người ta lụn bại? Người ngoài nhìn vào người ta cười cho."
Tôi nhìn bác Tư. Rồi tôi mở cặp da, lấy ra tập tài liệu, đặt lên bàn nước giữa phòng.
"Bác Tư nói đúng một điều: cháu làm bên tài chính." Tôi nói. "Nên cháu xin phép nói chuyện bằng ngôn ngữ của cháu. Đây là sơ đồ cổ đông công ty Nguyên Đình — công ty mà anh Khang làm giám đốc, công ty đang nuôi sống cả nhà này. Mời cả nhà xem cổ đông lớn thứ hai là ai."
Tôi đẩy tờ giấy ra giữa bàn. Bác Tư cầm lên. Đeo kính. Đọc. Rồi mặt ông biến sắc.
"Cổ đông lớn thứ hai," tôi nói, "là một công ty đầu tư, đứng sau nó là cháu và hai chị gái cháu. Ba năm trước, khi công ty của anh Khang sắp phá sản, chính khoản tiền của cháu đã cứu nó. Cái nhà này," tôi đưa mắt nhìn quanh phòng khách sang trọng, "cái xe ngoài sân, và cả sợi dây chuyền trên cổ mẹ — tiền để có chúng, một phần không nhỏ, đến từ dòng vốn cháu bơm vào công ty đó."
Cả phòng lặng đi. Dì Sáu buột miệng: "Trời đất..."
"Suốt hai năm làm dâu, cháu giấu chuyện này." Tôi tiếp tục, giọng vẫn đều đều, không lên gân. "Cháu muốn được đối xử như một con người bình thường, không phải vì tiền của cháu. Và cháu đã học được, cả nhà đối xử với cháu ra sao khi cháu chỉ là 'con Diệp không có gì'. Mẹ gọi cháu là gà mái không biết đẻ. Mẹ đi khắp họ — đúng những người đang ngồi đây — nói cháu vô phúc, khắc con, bị nhà chồng trả về."
Tôi quay sang bà Tường Vân. Bà đang cúi mặt, hai tay siết vào nhau trên đùi.
"Con không đến đây để làm nhục ai." Tôi nói, và tôi nói thật. "Con không mang ra đây bất cứ thứ gì về nguyên nhân thật sự khiến hai vợ chồng con không có con — đó là chuyện riêng, con giữ cho riêng con. Nhưng con nói với cả nhà một điều, và con nói bằng danh dự của con: cái lỗi mà mẹ gán cho con suốt hai năm — lỗi 'không đẻ được' — không phải ở con. Con đã đi khám. Con hoàn toàn khỏe mạnh. Con có giấy tờ đây, ai muốn xem con đưa."
Tôi đặt tờ kết quả của chính tôi — của tôi, không phải của Khang — lên bàn. Bác Tư liếc qua, thấy dòng "các chỉ số trong giới hạn bình thường", rồi đặt xuống, không nói gì.
"Vậy nếu con khỏe mạnh," tôi nói, để câu hỏi lơ lửng trong phòng, "thì suốt hai năm, ai là người khiến hai vợ chồng con không có con? Cả nhà tự có câu trả lời. Con không cần nói ra. Con chỉ cần cả nhà hiểu rằng: người bị oan suốt hai năm, bị bêu riếu khắp nơi, bị ném vali ra cửa — là con."
Khang đứng ở góc tường, mặt cúi gằm, không dám nhìn ai.
Tôi đứng dậy, cầm tờ dự thảo quyết định của nhóm cổ đông lên. Một trang giấy. Tôi cầm nó bằng hai tay, cho tất cả nhìn thấy.
"Còn đây," tôi nói, "là quyết định của nhóm cổ đông tài chính. Nếu con ký vào ô thứ nhất, nhóm cổ đông rút toàn bộ vốn. Công ty mất khả năng thanh toán trong hai tuần. Nhà này, xe này, mọi thứ thế chấp cho khoản vay công ty — ngân hàng siết hết. Cả nhà sẽ trắng tay."
Tôi để câu đó chìm xuống. Tôi nhìn thấy nỗi sợ chạy qua từng khuôn mặt trong phòng.
"Nếu con ký vào ô thứ hai," tôi nói tiếp, "nhóm cổ đông tiếp tục giải ngân, công ty được cứu, mọi người giữ được tất cả."
Tôi đặt tờ giấy xuống bàn, cạnh cây bút.
Rồi tôi nhìn thẳng vào mắt bà Tường Vân.
"Con để mẹ chọn giúp con ký ô nào, mẹ ạ." Tôi nói. "Nhưng cái giá của ô thứ hai — ô giữ lại tất cả — chỉ có một câu. Mẹ đứng dậy, trước mặt tất cả những người mẹ đã đi kể chuyện con vô phúc, và mẹ nói: 'Lỗi không phải ở Diệp. Tôi đã sai.' Chỉ một câu đó thôi."
Căn phòng im phăng phắc. Cái đồng hồ quả lắc trên tường gõ một tiếng.
Bà Tường Vân ngẩng lên nhìn tôi. Trong mắt bà, tôi thấy cuộc chiến giữa lòng kiêu hãnh của cả một đời và nỗi sợ mất tất cả.
"Con... cô..." Bà mấp máy.
Tôi đứng yên, chờ.
Chương 4: Câu Nói Đắt Nhất Đời Bà
Bà Tường Vân ngồi im rất lâu. Lâu đến mức tôi nghe được tiếng thở của từng người trong phòng.
Tôi biết trong đầu bà đang diễn ra điều gì. Bà đang cân. Một bên là cả một đời làm người đàn bà quyền uy trong nhà, người chưa từng cúi đầu trước ai, người dán nhãn lên người khác chứ không bao giờ bị người khác gỡ nhãn của mình. Một bên là căn biệt thự, chiếc xe, sợi dây chuyền, và cái danh dự "nhà giàu có phúc" với họ hàng — tất cả những thứ bà quý.
Và có lẽ, lần đầu tiên trong đời, bà nhận ra hai thứ đó không thể giữ cùng lúc.
"Mẹ." Khang lên tiếng từ góc tường, giọng khản đặc. "Mẹ nói đi. Con xin mẹ. Cả nhà mình... tất cả là do con. Con mới là người có lỗi. Mẹ đừng vì con mà giữ cái sĩ diện nữa."
Câu nói của Khang — thừa nhận "tất cả là do con" trước cả họ — làm mấy người trong phòng quay sang nhìn anh, và tôi thấy trong ánh mắt họ bắt đầu hiểu ra điều mà tôi không cần nói thẳng. Nhưng Khang không lùi. Lần đầu tiên trong hai năm tôi biết anh, anh không trốn tránh. Anh đứng đó, chịu ánh mắt của cả họ đổ lên mình, để mẹ anh khỏi phải một mình gánh.
Có lẽ chính điều đó làm bà Tường Vân sụp xuống.
Bà đứng dậy. Chậm rãi, khó nhọc, như thể mỗi khớp xương đều nặng. Bà đứng thẳng người trước mặt tôi, trước mặt bác Tư, dì Sáu, những người trong hội đồng hương. Và bà nói, giọng vỡ ra, run rẩy, nhưng đủ để cả phòng nghe rõ:
"Tôi... tôi đã sai. Lỗi không phải ở Diệp. Con Diệp không có lỗi gì cả. Tôi đã oan cho nó suốt hai năm. Tôi đã... tôi đã đối xử tệ với nó. Tôi xin lỗi con, Diệp."
Rồi — điều mà tôi không hề yêu cầu, không hề chờ đợi — bà làm một việc khiến cả phòng ồ lên. Bà, người đàn bà sáu mươi ba tuổi kiêu hãnh cả đời, chắp hai tay lại trước ngực, cúi người xuống với tôi.
Tôi vội bước tới đỡ bà. "Mẹ, mẹ đừng thế." Tôi nói. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không thấy hả hê. Tôi thấy một nỗi buồn kỳ lạ. Vì trước mặt tôi không còn là một kẻ thù, mà chỉ là một người đàn bà già, cả đời đo giá trị con người bằng khả năng sinh đẻ và số vàng đeo trên cổ, giờ đang sụp đổ cùng lúc với cả hệ giá trị của mình.
Bác Tư đứng dậy, mặt đỏ gay. "Vân này, chị thật là... hai năm nay chị đi nói khắp nơi con bé không đẻ được, làm tôi cũng tin, cũng có lời ra tiếng vào với nó. Hóa ra... hóa ra là oan cho nó. Chị làm khổ con dâu, mà nó thì..." Ông quay sang tôi, giọng dịu hẳn. "Diệp à, bác thay mặt cả họ, bác xin lỗi cháu. Bác nghe lời mẹ chồng cháu mà không tìm hiểu, bác cũng có lỗi với cháu."
Dì Sáu cũng lên tiếng, rồi mấy người trong hội đồng hương. Từng người một, những người đã từng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại pha khinh miệt, giờ quay sang xin lỗi tôi, ái ngại cho tôi. Cái nhãn "gà mái không biết đẻ" đang được gỡ xuống, từng chút một, trước mặt chính những người đã chứng kiến nó được dán lên.
Đó là điều duy nhất tôi muốn.
Bà Tường Vân, được tôi đỡ ngồi xuống, nắm lấy tay tôi. Tay bà lạnh và run. "Diệp, con ở lại với thằng Khang đi. Mẹ sẽ không bao giờ... mẹ hứa với con, mẹ sẽ đối xử với con như con gái. Chuyện con cái, mình đi chữa, mình xin con nuôi, gì cũng được. Con đừng bỏ nhà này. Đừng để công ty sập. Mẹ xin con."
Đấy. Cuối cùng cũng đến câu đó. Câu "mẹ xin con". Câu mà hai tuần trước, khi ném vali của tôi ra cửa, bà không bao giờ tưởng tượng có ngày mình phải nói.
Tôi nhìn bàn tay bà nắm tay tôi. Tôi nhìn Khang đứng ở góc tường, mắt cầu khẩn. Tôi nhìn cả căn phòng, tất cả những khuôn mặt giờ đây đang chờ đợi quyết định của tôi — người mà hai tuần trước họ nhìn như một cái điềm gở.
Quyền lực đã đổi chủ hoàn toàn. Tôi có thể ở lại và làm bà chủ thật sự của cái nhà này, có thể bắt bà Tường Vân cúi đầu suốt phần đời còn lại, có thể trả lại từng lời sỉ nhục gấp trăm lần.
Nhưng tôi ngồi đó, tay trong tay người đàn bà từng ném vali của tôi, và tôi tự hỏi: Mình có thật sự muốn cái nhà này không?
Câu trả lời, tôi đã biết từ lâu rồi. Từ cái đêm đầu tiên ngủ một giấc không mộng mị trong căn hộ của riêng mình.
Tôi rút tay ra, nhẹ nhàng, không giằng. Tôi cầm tờ dự thảo quyết định của nhóm cổ đông lên. Cả phòng nín thở.
Tôi cầm bút, và ký vào ô thứ hai. Ô giữ lại vốn. Ô cứu công ty.
"Con ký rồi." Tôi nói, đặt tờ giấy lên bàn cho mọi người thấy. "Vốn sẽ được giải ngân. Công ty không sập. Cái nhà này, cái xe, mọi thứ của cả nhà — được giữ lại. Con làm điều đó không phải vì con còn nợ nhà này cái gì. Mà vì trong công ty đó có mấy trăm công nhân, họ không có lỗi gì trong chuyện nhà mình. Con không để họ mất việc chỉ vì con giận một người."
Bà Tường Vân bật khóc, những giọt nước mắt của một người vừa được tha.
"Nhưng, mẹ ạ." Tôi đứng dậy, cầm cặp da lên. "Con không ở lại."
"Con không ở lại." Tôi nói lại, để không ai hiểu lầm.
Cả phòng sững sờ. Bà Tường Vân ngước lên, mắt còn đẫm nước. "Nhưng... nhưng con vừa cứu công ty. Con vừa tha cho mẹ. Sao con lại không ở lại?"
Tôi ngồi xuống, ngang tầm mắt bà, để nói điều này cho thật rõ ràng, không phải như một lời kết tội, mà như một lời thật lòng.
"Mẹ ơi," tôi nói, "con cứu công ty vì mấy trăm con người làm trong đó. Con tha cho mẹ vì con không muốn sống phần đời còn lại với lòng thù hận — thù hận nặng lắm, nó ăn mòn người ta từ bên trong, con không mang nổi. Nhưng ở lại là chuyện khác."
Tôi nhìn Khang, rồi nhìn bà.
"Hai năm qua, con đã cố. Con uống mọi thang thuốc mẹ đưa. Con đi mọi ngôi chùa mẹ dẫn. Con quỳ trước bà thầy bói mẹ mời về, để bà ta phán con nặng vía trước cả họ. Con nhịn, con nhịn, con nhịn. Và cái con nhận lại, vào cái ngày con cầm trong túi tờ giấy có thể minh oan cho con, là một cái vali ném ra cửa và một câu 'gà mái không biết đẻ'."
Bà Tường Vân cúi đầu.
"Con không giận mẹ nữa." Tôi nói, và tôi biết đó là sự thật. "Thật đấy. Nhưng có những vết nứt, khi đã nứt rồi, thì dán lại chỉ để nhìn thấy vết dán mỗi ngày. Con không muốn sống trong một ngôi nhà mà mỗi sáng thức dậy, con lại nhớ mình đã từng đứng nhặt áo của mình trong vũng nước tưới cây. Con xứng đáng với một cuộc đời nhẹ nhõm hơn thế."
Tôi quay sang Khang. Anh nhìn tôi, và tôi biết anh đã hiểu, từ trước cả khi tôi nói.
"Anh Khang. Chuyện của anh — chuyện con cái — không phải lỗi của anh, và cũng không phải điều đáng xấu hổ. Vô sinh là một tình trạng sức khỏe, như bao tình trạng khác, y học bây giờ có nhiều cách. Em mong anh đừng để nó làm anh gục ngã. Em mong anh tìm được một người thương anh vì con người anh, và cùng anh đi qua chuyện đó — bằng khoa học, bằng sự tử tế, chứ không phải bằng cách đổ lỗi lên đầu một người đàn bà khác. Đừng để có thêm một cô Trâm nào phải nhặt vali trước cửa nhà mình nữa."
Khang gật đầu. Nước mắt chảy trên khuôn mặt anh, nhưng lần này anh không giấu.
"Anh xin lỗi em, Diệp." Anh nói. "Không phải vì công ty. Không phải vì tờ giấy. Anh xin lỗi vì cái hôm đó, anh đã đứng cầm cốc cà phê. Nếu anh được làm lại một điều duy nhất trong đời, anh sẽ đặt cốc cà phê xuống, và anh sẽ đứng cạnh em."
Tôi mỉm cười với anh. Một nụ cười không còn cay đắng, chỉ còn nhẹ nhõm.
"Muộn rồi, anh ạ." Tôi nói dịu dàng. "Nhưng cảm ơn anh đã nói."
Về mặt công ty, tôi giữ nguyên vị trí cổ đông. Tôi không rút vốn để trả thù — làm thế là dại, và cũng là tàn nhẫn với những công nhân vô can. Tôi chỉ đưa vào hội đồng một điều khoản: quyền giám sát của nhóm cổ đông tài chính được tăng cường, và một giám đốc tài chính độc lập do tôi chỉ định sẽ vào ban điều hành. Khang vẫn làm giám đốc vận hành — anh giỏi việc đó. Chỉ là từ nay, anh không còn được ra quyết định trong ảo tưởng rằng mình bất khả xâm phạm. Có một đôi mắt tỉnh táo luôn nhìn vào những con số. Công ty, nhờ thế, sau này làm ăn tốt hơn cả trước. Đó là điều tôi hài lòng nhất — không phải sự trả thù, mà là việc mọi thứ được đặt lại đúng chỗ.
Tôi và Khang ly hôn trong êm đẹp, vài tháng sau. Không giành giật. Tôi không lấy của nhà anh một đồng nào ngoài phần cổ phần vốn dĩ đã là của tôi. Bà Tường Vân, kỳ lạ thay, là người tiễn tôi ra tận cổng ngày tôi ký giấy ly hôn xong. Bà nắm tay tôi, và lần này tay bà không còn cái uy của ngày xưa, chỉ còn là bàn tay của một bà già.
"Diệp," bà nói, "cả đời mẹ tưởng đàn bà giỏi là đàn bà biết đẻ, biết đeo vàng, biết làm cho người ta sợ. Đến già mẹ mới học được, từ chính con — cái con dâu mẹ đuổi đi — rằng đàn bà giỏi là đàn bà biết đứng thẳng. Mẹ xin lỗi con lần nữa. Và mẹ... mẹ cảm ơn con, vì con đã không nhẫn tâm với nhà mẹ, dù con có mọi quyền để làm thế."
Tôi cúi đầu chào bà. Một cái cúi đầu tôn trọng, không phải khuất phục. Chúng tôi kết thúc quan hệ mẹ chồng nàng dâu không phải bằng thù hận, mà bằng một sự tôn trọng muộn màng mà cả hai đều phải trả giá đắt mới có được.
Rồi tôi bước ra khỏi cánh cổng đó, lần thứ hai.
Lần đầu, tôi bước ra với một cái vali và một cái nhãn dán trên trán.
Lần này, tôi bước ra với hai bàn tay trống — nhưng cái lưng thẳng, cái đầu ngẩng cao, và không còn một cái nhãn nào trên người.
Trời hôm ấy nắng. Không mưa như cái hôm đầu. Tôi đứng trên vỉa hè, hít một hơi thật sâu, và lần đầu tiên sau ba năm, tôi cảm thấy lồng ngực mình rộng ra, nhẹ bẫng.
Một chiếc taxi trờ tới. Tôi mở cửa xe.
"Chị đi đâu ạ?" Anh tài xế hỏi.
Tôi ngồi vào, nhìn ngôi biệt thự lùi dần trong gương chiếu hậu, rồi quay mặt về phía trước, nơi con đường mở ra dưới nắng.
"Về nhà." Tôi nói.
Nhà của tôi. Căn hộ đứng tên tôi, mua bằng tiền của tôi, nơi tôi ngủ những giấc không mộng mị. Nơi không ai gọi tôi là gà mái. Nơi tôi là chính tôi — Lê Ngọc Diệp — một người đàn bà đã đi qua địa ngục, và bước ra ở đầu bên kia, còn nguyên vẹn.
Cái nhãn "gà mái không biết đẻ", cuối cùng, đã chấm dứt ở tôi.
Và nó chấm dứt không phải bằng nước mắt. Mà bằng một cái lưng thẳng, một cây bút, và một câu nói đắt nhất đời của người đã từng gán nó lên tôi.
Xe lăn bánh. Tôi không quay đầu lại nữa.


