Halab
Đòi Ly Hôn Người Chồng Lêu Lổng, Vợ Chết Lặng Khi Biết Anh Là Người Thừa Kế Tài Phiệt Duy Nhất
Stories

Đòi Ly Hôn Người Chồng Lêu Lổng, Vợ Chết Lặng Khi Biết Anh Là Người Thừa Kế Tài Phiệt Duy Nhất

· 46 min read · Halab

Triệu Y Nhân ném tập hồ sơ xuống mặt bàn kính, âm thanh khô khốc vang lên giữa căn phòng làm việc sang trọng.

"Ký đi. Ly hôn."

Lâm Thâm đứng đó, trên người vẫn là chiếc áo sơ mi trắng đã sờn cổ, chiếc áo anh mặc đi làm suốt ba năm nay. Anh nhìn tờ đơn, rồi nhìn cô, ánh mắt bình thản đến mức khiến cô càng thêm tức giận.

"Em nói thật đấy à?" anh hỏi, giọng vẫn nhẹ nhàng.

"Tôi chưa bao giờ nghiêm túc như lúc này." Y Nhân khoanh tay, môi cong lên một nụ cười lạnh. "Ba năm rồi, Lâm Thâm. Ba năm tôi nuôi anh. Tiền thuê nhà tôi trả. Cơm anh ăn là tiền của tôi. Cái điện thoại anh cầm cũng là tôi mua. Anh cho tôi được cái gì? Một người chồng đi làm nhân viên quèn, tối ngày cặm cụi đọc mấy tin tức tài chính vô bổ, không một xu tiết kiệm, còn phải gửi tiền về quê nuôi mẹ bệnh tim."

Cô dừng lại, hít một hơi, như thể tất cả uất ức dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng có chỗ để trút ra.

"Bạn bè tôi cưới ai cũng có nhà có xe. Còn tôi? Tôi cưới một kẻ ăn bám. Cả công ty gọi anh sau lưng là gì, anh biết không? 'Thằng bám váy vợ.' Tôi nhục lắm, Lâm Thâm ạ. Tôi không chịu nổi nữa."

Ngoài khung cửa kính, thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn của những tòa cao ốc chọc trời. Đâu đó trong số những tòa nhà đó có một cái tên mà cả giới tài chính đều phải cúi đầu — nhưng lúc này Y Nhân chẳng hề bận tâm. Cô chỉ muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân mà cô cho là sai lầm lớn nhất đời mình.

Lâm Thâm cầm tờ đơn lên. Ngón tay anh lướt qua dòng chữ "thuận tình ly hôn", một thoáng gì đó rất khó gọi tên vụt qua trong đôi mắt.

"Vì mẹ anh nữa," Y Nhân nói thêm, giọng đã hạ xuống nhưng lời lẽ thì càng sắc. "Tháng trước anh gửi về quê hai mươi triệu mua thuốc ngoại cho bà ấy. Hai mươi triệu, Lâm Thâm! Bà ấy già rồi, sống thêm được mấy năm nữa? Số tiền đó để tôi mua một cái túi còn hơn."

Lần này, ánh mắt anh đổi khác.

"Em vừa nói gì về mẹ anh?"

Giọng anh vẫn không lớn, nhưng có một thứ gì đó lạnh lẽo len vào, khiến Y Nhân bất giác khựng lại nửa giây. Rồi cô lại vênh mặt lên.

"Tôi nói sự thật. Anh nghèo, mẹ anh bệnh, cả cái gia đình anh chỉ là một cái hố không đáy hút tiền của tôi. Tôi chán rồi."

Cửa phòng làm việc bật mở. Ngô Sương Sương — cô nhân viên phòng thiết kế xưa nay vẫn ghen ghét Y Nhân — thò đầu vào, trên mặt là vẻ hả hê không giấu giếm.

"Ôi, hai vợ chồng cãi nhau à? Tôi nói thật nhé, chị Y Nhân, chị bỏ anh ta là đúng. Loại đàn ông nghèo rớt mồng tơi thế này, giữ lại chỉ tổ kéo chị xuống bùn thôi."

Lâm Thâm liếc nhìn Sương Sương, rồi quay lại Y Nhân. Anh đặt tờ đơn xuống bàn, không ký.

"Được," anh nói. "Ly hôn cũng được. Nhưng anh có một điều kiện."

"Điều kiện?" Y Nhân bật cười. "Anh còn dám ra điều kiện? Anh có gì để mặc cả với tôi?"

"Về quê anh ăn Tết một lần. Chỉ một lần." Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Mẹ anh nhắc em suốt. Bà chưa từng gặp con dâu. Sau Tết, em muốn ký thế nào anh cũng ký. Anh sẽ không giữ em thêm một ngày."

Y Nhân định từ chối ngay. Nhưng rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Cô liếc nhìn Sương Sương đang đứng đó, và bỗng thấy cả tình huống này thật lố bịch — một cô chủ công ty như cô, lại đi lấy một gã như thế. Về quê một chuyến, tận mắt thấy cái nghèo cùng cực của nhà anh, cô sẽ càng có lý do để dứt khoát. Và biết đâu, sau chuyến đi đó, cô sẽ chẳng còn một chút áy náy nào.

"Được," cô đáp lạnh lùng. "Một chuyến. Sau đó anh phải biến khỏi cuộc đời tôi."

Lâm Thâm gật đầu. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, một nụ cười mà Y Nhân không tài nào đọc hiểu.

"Cảm ơn em," anh nói.

Điều mà Triệu Y Nhân không hề biết, là ngay lúc đó, trong túi áo sờn của người đàn ông cô vừa coi thường, có một chiếc điện thoại rẻ tiền. Và trên chiếc điện thoại rẻ tiền ấy, vừa hiện lên một dòng tin nhắn từ số điện thoại của người đàn ông giàu nhất cả nước:

"Thiếu gia, khi nào cậu về, cả tập đoàn đợi lệnh."

Anh đọc lướt qua, rồi lặng lẽ tắt màn hình.

Chuyến về quê ăn Tết ấy, sẽ là chuyến đi khiến Triệu Y Nhân chết lặng đến hết đời.

Chương 2: Người Đàn Bà Bên Cạnh

Buổi sáng hôm sau, không khí trong công ty vẫn còn râm ran chuyện Triệu Y Nhân đòi ly hôn chồng.

Ngô Sương Sương đứng giữa hành lang, cố tình nói to cho mọi người cùng nghe.

"Tôi nói thật, chị Y Nhân bỏ được cái anh Lâm Thâm đó là phúc. Loại đàn ông không tiền không quyền, giữ làm gì? Đàn ông thời nay phải có nhà, có xe, có sự nghiệp. Chứ như anh ta, đến cái áo cũng phải mặc đồ mượn."

Cô ta liếc về phía Lâm Thâm đang lặng lẽ ôm chồng tài liệu đi ngang qua. Anh không đáp, chỉ cúi đầu đi tiếp.

"Đấy, thấy chưa?" Sương Sương cười khẩy. "Đàn ông mà nhu nhược thế đấy. Bị người ta chê thẳng mặt cũng không dám cãi một câu."

Nhưng cô ta không biết, ở đầu kia hành lang, cửa thang máy vừa mở ra. Một người phụ nữ trung niên trong bộ vest đen sang trọng bước vào, theo sau là ba người trợ lý. Ánh mắt bà quét một vòng, và cả tầng lầu bỗng chốc im phăng phắc.

Đó là bà Triệu — không, phải nói cho đúng, đó là một trong những khách hàng lớn mà công ty may mặc của Y Nhân đang cố ký hợp đồng. Nhưng điều lạ là, khi ánh mắt bà lướt qua Lâm Thâm, bà khựng lại một thoáng, rồi vội vàng cúi nhẹ đầu như thể vừa thấy điều gì đó không nên thấy.

Lâm Thâm chỉ khẽ lắc đầu với bà. Một cái lắc đầu rất nhỏ, như ra hiệu.

Bà lập tức thẳng người lại, làm như không quen biết, đi thẳng vào phòng họp.

Không ai để ý đến chi tiết ấy. Không ai, ngoại trừ một người.

Cô Trương — bà lao công già của công ty — đứng ở góc hành lang, tay cầm chổi, khẽ mỉm cười. Bà nhìn theo bóng lưng Lâm Thâm, ánh mắt đầy trìu mến, như một người bà nhìn đứa cháu mình.

"Cậu chủ à," bà lẩm bẩm rất khẽ, "cậu định giả nghèo đến bao giờ nữa đây?"

Trong phòng làm việc, Triệu Y Nhân đang cau mày trước xấp giấy tờ. Đơn hàng lớn nhất của công ty năm nay đang bị treo, và người quyết định có ký hay không lại chính là tập đoàn Lý Thị — mà thiếu gia Lý Thị, Lý Tuấn Hi, thì cứ nằng nặc đòi cô phải "ăn một bữa tối riêng" rồi mới bàn chuyện hợp tác.

Cô ghét cay ghét đắng cái kiểu người như Lý Tuấn Hi. Nhưng công ty có cả trăm nhân viên, cô không thể vì sĩ diện của mình mà để họ mất việc.

Điện thoại rung lên. Là tin nhắn của Lý Tuấn Hi.

"Y Nhân, tối nay anh đặt bàn ở nhà hàng Pháp trên tầng bốn mươi tòa Landmark. Đến nhé. Chuyện hợp đồng, anh muốn 'thương lượng' riêng với em."

Cô nhìn dòng chữ, thấy buồn nôn. Cái từ "thương lượng" ấy, cô thừa hiểu nó có nghĩa là gì.

Ngay lúc đó, cửa phòng mở. Lâm Thâm bước vào, tay cầm một cốc nước ấm, đặt xuống bàn cô.

"Em uống nước đi, sáng nay em chưa ăn gì."

Y Nhân ngẩng lên, định gắt, nhưng khựng lại. Không hiểu sao, giữa lúc rối bời nhất, cử chỉ nhỏ nhặt của anh lại khiến lòng cô chùng xuống một nhịp. Rồi cô lập tức xua đi cảm giác ấy.

"Anh lo việc của anh đi. Đừng làm ra vẻ quan tâm. Chúng ta sắp ly hôn rồi."

"Anh biết." Anh gật đầu. "Nhưng ngày nào em còn là vợ anh, anh còn lo cho em."

Anh nói xong thì quay ra. Y Nhân nhìn theo bóng lưng anh, chiếc áo sơ mi sờn cổ, dáng đi thẳng thớm lạ lùng so với một gã nhân viên quèn.

Cô hừ một tiếng, cầm cốc nước lên, và bất giác uống một ngụm. Nước ấm vừa đủ, pha thêm một chút mật ong — đúng cái vị mà cô thích, cái vị mà chỉ có anh nhớ.

Cô đặt cốc xuống, lòng bỗng dưng chộn rộn một cảm giác khó tả.

"Ba năm rồi..." cô lẩm bẩm. "Sao mình lại thành ra thế này?"

Rồi cô lắc đầu, gạt phăng suy nghĩ ấy đi. Không. Cô đã quyết rồi. Về quê một chuyến, nhìn tận mắt cái nghèo của nhà anh, rồi ký đơn, và mọi thứ sẽ chấm dứt.

Cô chưa từng ngờ rằng, chuyến về quê ấy sẽ lật tung tất cả những gì cô tưởng mình đã biết.

Chương 3: Về Quê Ăn Tết

Chiếc taxi dừng lại trước một khu dân cư cũ kỹ ở ngoại ô thành phố. Tường vàng đã bong tróc, dây điện chằng chịt trên đầu, mấy hàng cây khẳng khiu rụng lá.

"Khu Lâm Gia Câu," Lâm Thâm nói, xách vali xuống. "Nhà anh ở đây."

Triệu Y Nhân bước xuống, đưa mắt nhìn quanh, khóe môi khẽ nhếch. Đúng như cô dự đoán. Một khu tập thể nghèo nàn, đúng chất một gia đình bần hàn. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chứng kiến cái nghèo — và để càng thêm quyết tâm dứt bỏ.

Nhưng có một điều khiến cô thấy lạ. Khi hai người đi qua cổng khu dân cư, bác bảo vệ đứng bật dậy, cúi đầu chào rất cung kính:

"Cậu... à, cậu Thâm về rồi ạ."

Lâm Thâm chỉ khẽ gật đầu. Y Nhân cau mày. Sao một bác bảo vệ lại chào một gã nhân viên quèn với cái vẻ kính sợ như vậy?

Họ leo lên tầng mười ba. Lâm Thâm gõ cửa.

"Mẹ ơi, con về rồi."

Cửa mở. Một người phụ nữ trung niên phúc hậu hiện ra, gương mặt rạng rỡ. Phía sau bà là một người đàn ông đứng tuổi và một người nữa mà Lâm Thâm giới thiệu là "chú hai".

"Con chào cô ạ. Con chào chú ạ," Y Nhân lễ phép cúi đầu, trong lòng thầm quan sát. Căn nhà đơn sơ, tường quét vôi trắng, bàn ghế gỗ cũ. Đúng là một gia đình nghèo.

"Đây là Triệu Y Nhân, bạn gái con," Lâm Thâm nói. Anh không nói "vợ" — vì với gia đình, họ chưa từng biết chuyện hai người đã đăng ký kết hôn, cũng chưa biết chuyện ly hôn.

"Cô ơi, cháu nghe anh Thâm nói cô bị bệnh tim." Y Nhân lấy trong túi ra một hộp thuốc. "Đây là thuốc ngoại, tốt hơn thuốc thường. Cô dùng thử ạ."

"Ôi, đứa trẻ này, có lòng quá." Mẹ Lâm Thâm cầm hộp thuốc, mắt ánh lên một tia gì đó rất khó nói. "Vào đi con, vào nhà đi."

Y Nhân ngồi xuống ghế. Ánh mắt cô — vốn được rèn giũa từ nhỏ bên người cha là nhà sưu tầm đồ cổ — vô tình lướt qua chiếc bàn. Và cô khựng lại.

Trên bàn, cạnh đĩa hạt dưa và mấy quả óc chó, là một khối đồng nhỏ hình con hổ, chạm khắc tinh xảo, phủ lớp gỉ xanh cổ kính.

"Chú ơi..." Y Nhân chỉ vào khối đồng, giọng run run. "Cái này... cái hổ phù thời Tần này, chú lấy ở đâu ạ?"

"Hổ phù?" Chú hai cười xòa, cầm nó lên gõ nhẹ một quả óc chó cho vỡ ra. "Cái này chú mua ở sạp vỉa hè, dùng để đập óc chó thôi cháu. Kê tay cho khỏi đau."

Y Nhân nghẹn họng. Hổ phù thời Tần — một cổ vật mà mười năm trước đã được đấu giá bảy mươi triệu. Vậy mà ở đây, nó được dùng để... đập óc chó?

"Cháu... chắc cháu nhìn nhầm ạ." Cô cười gượng.

Nhưng ánh mắt cô không rời khỏi những món đồ trong nhà. Cái thố hầm gà mẹ Lâm Thâm vừa bưng ra — họa tiết men lam trắng, dáng vẻ ấy... không phải là gốm sứ Thanh Hoa đời Minh thời Vĩnh Lạc sao? Một chiếc thôi đã trị giá hơn trăm triệu.

"Y Nhân à," Lâm Thâm nhẹ nhàng chen vào, "chắc em làm việc mệt quá rồi. Nhìn cái gì trong nhà cũng thành đồ cổ. Cái thố này nhà anh dùng từ hồi anh còn bé. Mua ở chợ dưới nhà thôi mà."

"Đúng đúng đúng," chú hai vội gật. "Đồ bát đĩa cũ trong bếp thôi cháu. Chắc cháu mệt nên hoa mắt."

Y Nhân im lặng. Cô đưa tay chạm vào thành thố, cảm nhận lớp men mịn màng dưới đầu ngón tay. Nếu là hàng giả, thì tay nghề của kẻ làm giả này đã đạt tới mức thần sầu.

Nhưng cô không nói gì thêm. Cô chỉ ngồi đó, ăn bữa cơm quê đạm bạc, và trong đầu bắt đầu dấy lên một nghi vấn mơ hồ.

Có điều gì đó không bình thường trong ngôi nhà này.

Điều mà cô chưa biết, là ngay khi cô cúi xuống ăn cơm, mẹ Lâm Thâm và chú hai đã trao nhau một ánh mắt lo lắng. Và tối hôm đó, khi cô và Lâm Thâm ra ngoài dạo phố, cả nhà sẽ vội vàng cất giấu tất cả những cổ vật vô giá kia đi — trước khi cô kịp nhận ra thêm điều gì.

Chương 4: Những Điều Bất Thường

Sau bữa cơm, Lâm Thâm rủ Y Nhân xuống dưới dạo phố. Trời se lạnh, những dãy nhà cũ giăng đèn lồng đỏ đón Tết.

Vừa ra khỏi cửa, họ gặp một bà lão xách túi đi chợ về.

"Cậu Lâm, cậu về từ lúc nào thế?" Bà lão vồn vã, giọng đầy kính nể.

"Cô Trương, cô đừng trêu cháu nữa," Lâm Thâm cười. "Cứ gọi cháu như cậu chủ karaoke ấy."

"Cô quen miệng rồi." Bà Trương nhìn sang Y Nhân. "Cô gái này là...?"

"Cháu là bạn gái anh Thâm ạ. Cô cứ gọi cháu là Y Nhân."

"Tốt quá, tốt quá!" Bà Trương vỗ tay. "Cô bé này mà lấy được thằng Thâm thì đúng là tu mười kiếp mới có phúc phận đó!"

Y Nhân sững người. Tu mười kiếp mới có phúc phận? Lấy được một gã nhân viên quèn?

Nhưng ánh mắt cô lại vô tình rơi xuống chiếc túi xách bà lão đang cầm. Cô nheo mắt.

"Cô Trương ơi... cái túi đi chợ này của cô... là bản giới hạn của Balenciaga phải không ạ? Cháu nhìn không nhầm thì phải năm trăm triệu trở lên."

Bà Trương giật mình, rồi cười xòa: "Giới hạn với chả giới hạn! Bà già này biết gì đâu. Túi đi chợ bình thường thôi cháu. Thôi cô về nấu cơm đây!"

Bà vội vã đi mất. Y Nhân đứng lặng nhìn theo, tim đập nhanh hơn.

"Lâm Thâm," cô quay sang, "cái túi đó chắc chắn là hàng thật. Đồ xa xỉ đắt tiền như thế mà mang đi chợ? Nhà cô ấy giàu lắm sao?"

"Em nghĩ nhiều rồi." Lâm Thâm khoác tay cô đi tiếp, giọng thản nhiên. "Cô Trương hay nói năng lung tung thôi. Nhà cô ấy còn nghèo hơn nhà anh. Với lại, người giàu thì ở gì cái khu tồi tàn này, đúng không?"

Y Nhân im lặng. Nhưng cô để ý, chùm chìa khóa lủng lẳng trên tay bà Trương lúc nãy — mỗi cái đều gắn một chiếc chìa khóa xe hạng sang, có cả logo của một thương hiệu siêu xe mà cô biết một chiếc phải mất chục tỷ.

Càng đi, cô càng thấy nhiều điều kỳ lạ.

Người bán tạp hóa đầu ngõ, khi Lâm Thâm đi qua, lập tức cúi rạp người xuống chào. Đám thanh niên đang chơi bóng gần đó, thấy anh thì im bặt, đứng nép sang một bên. Cả khu dân cư nghèo nàn này, dường như ai cũng dành cho anh một sự kính sợ khó hiểu.

"Lâm Thâm," Y Nhân dừng lại, nhìn thẳng vào anh. "Anh lớn lên ở đây từ nhỏ. Anh có thấy khu này có gì bất thường không?"

"Bất thường à?" Anh nghĩ một lúc, rồi gật đầu. "Có chứ. Khu này cứ đúng tám giờ tối là cúp điện. Hai mươi mấy năm rồi vẫn chưa sửa xong."

"Cúp điện?" Y Nhân sững sờ. "Cả khu, đúng tám giờ, mỗi tối, suốt hai mươi năm? Lẽ nào... để che giấu chuyện gì đó?"

Lâm Thâm cười, không đáp.

Nhưng trong lòng anh, một cảm giác vừa buồn cười vừa xót xa dâng lên. Anh biết chính xác vì sao khu dân cư này lại cúp điện đúng tám giờ. Đó là để những chiếc xe sang, những cỗ máy tiền tỷ, những chuyến hàng bí mật có thể ra vào mà không lộ ánh đèn. Đó là để giữ kín một sự thật đã được che giấu suốt hơn hai mươi năm.

Một sự thật về chính anh.

Anh nhìn người phụ nữ bên cạnh — người đã ném cho anh tờ đơn ly hôn, người đã coi thường anh, chê bai anh, gọi anh là kẻ ăn bám. Nhưng cũng chính là người, trong ba năm qua, đã lặng lẽ pha cho anh cốc nước ấm mỗi sáng, đã lo lắng khi anh sốt, đã cãi nhau với người khác chỉ vì họ nói xấu anh.

Anh biết cô không phải người xấu. Cô chỉ mệt mỏi. Chỉ tổn thương. Chỉ khao khát một cuộc sống mà cô nghĩ mình đáng được có.

"Y Nhân," anh nói khẽ, "nếu một ngày em phát hiện ra mọi thứ không như em tưởng, em sẽ làm gì?"

Cô ngước lên, ngơ ngác. "Anh nói gì cơ?"

"Không có gì." Anh mỉm cười. "Về nhà thôi. Sắp cúp điện rồi."

Đúng lúc ấy, đèn đường vụt tắt. Cả khu dân cư chìm vào bóng tối.

Và trong bóng tối đó, ở một góc khuất phía xa, một chiếc siêu xe màu đen lặng lẽ lăn bánh vào khu — không một tiếng động, không một ánh đèn.

Chương 5: Một Đêm Chung Phòng

Khi hai người trở về, mẹ Lâm Thâm đã dọn dẹp xong xuôi. Nhưng có một vấn đề khiến Y Nhân đỏ mặt.

"Nhà mình chỉ còn mỗi một phòng thôi." Mẹ Lâm Thâm cười hiền. "Dù sao hai đứa cũng đang yêu nhau, ngủ chung chắc không sao đâu nhỉ?"

"Cô ơi..." Y Nhân lúng túng. "Chuyện này..."

"Thời đại nào rồi, thanh niên yêu nhau ở chung là bình thường mà." Chú hai gật gù. "Đằng nào cũng là người một nhà."

Y Nhân liếc nhìn Lâm Thâm cầu cứu, nhưng anh chỉ nhún vai, ánh mắt bình thản như không.

Thế là, sau khi hai người lớn đi ngủ, Y Nhân đành bước vào căn phòng nhỏ. Cô nhìn quanh, và lại một lần nữa khựng người.

Trên tường treo tận năm tấm bằng khen, đóng khung cẩn thận. Cô nheo mắt đọc, rồi bật cười.

"Lâm Thâm, anh còn là 'quán quân ế vợ toàn khu vực' cơ à? Năm cái bằng liền, ngang tầm quán quân Olympic luôn."

"Vớ vẩn." Lâm Thâm bối rối gãi đầu. "Mấy cái đó mẹ anh bày ra thôi. Tại bình thường anh chẳng dẫn bạn gái về, bà buồn nên nghĩ ra trò đó."

"Vậy hôm nay anh được ngủ trên giường là nhờ có em đấy nhé." Y Nhân trêu.

"Cảm ơn ân đức của em." Anh nói, giọng có chút gì đó thật lòng đến kỳ lạ.

Cô mượn anh một chiếc áo sơ mi để ngủ. Đêm ấy, hai người nằm chung một chiếc giường, quay lưng vào nhau, giữ khoảng cách rõ ràng.

Nhưng Y Nhân không sao ngủ được. Cả ngày hôm nay quá nhiều điều kỳ lạ. Cổ vật vô giá dùng để đập óc chó. Túi hàng hiệu đi chợ. Cả khu dân cư kính sợ một gã nhân viên quèn. Cúp điện đúng tám giờ suốt hai mươi năm.

Và người đàn ông đang nằm cạnh cô. Ba năm chung sống, cô tưởng mình đã hiểu hết về anh. Nhưng đêm nay, cô chợt nhận ra mình chưa từng thực sự hiểu anh chút nào.

"Lâm Thâm," cô khẽ gọi trong bóng tối. "Anh ngủ chưa?"

"Chưa."

"Ba năm nay... anh gửi tiền về quê nuôi mẹ. Vậy tại sao nhà mình vẫn nghèo thế này?"

Im lặng một lúc. Rồi anh đáp, giọng trầm xuống: "Có những thứ không phải cứ có tiền là mua được, Y Nhân ạ. Có những thứ giá trị hơn tiền rất nhiều."

"Ví dụ?"

"Ví dụ như... một người vợ chịu về quê ăn Tết với anh, dù cô ấy chê anh nghèo."

Y Nhân nín thở. Trong bóng tối, cô không nhìn thấy mặt anh, nhưng cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời.

Cô bỗng thấy lòng mình chộn rộn một cảm giác rất lạ. Đó không phải là tình yêu — cô tự nhủ như vậy. Chỉ là một chút áy náy, một chút bối rối, thế thôi.

"Ngủ đi," cô nói khẽ, kéo chăn qua đầu. "Ngày mai còn nhiều chuyện."

Bên ngoài phòng, mẹ Lâm Thâm ghé tai lắng nghe, rồi quay sang chú hai, thở dài:

"Cái thằng ranh này, cơ hội dọn sẵn thế mà vẫn cứ đứng đắn. Bao giờ mới cho tôi bế cháu nội đây?"

"Chị dâu à," chú hai cười, "thằng Thâm nó đàng hoàng, đó là điều tốt mà. Con bé Y Nhân này em quan sát cả ngày rồi. Nó chê thằng Thâm nghèo thật đấy, nhưng nó không tham. Lúc nãy mình đưa cổ vật ra thử, nó nhận ra ngay mà không hề đòi hỏi gì. Người như thế, hiếm."

"Chị cũng thấy vậy." Mẹ Lâm Thâm gật đầu. "Nhưng chị vẫn muốn thử thêm. Ngày mai, mình sẽ tặng nó món quà gia truyền. Xem nó phản ứng thế nào."

"Chị định đưa sợi dây chuyền ngọc Đế Vương Lục ra à?" Chú hai giật mình. "Cái đó trị giá cả trăm triệu!"

"Đúng." Mẹ Lâm Thâm mỉm cười bí ẩn. "Nếu nó vồ vập nhận lấy, thì nó là loại tham lam, mình phải cẩn thận. Còn nếu nó từ chối..."

"Thì sao?"

"Thì con dâu này, nhà họ Lâm mình nhận."

Trong phòng, Y Nhân đã thiếp đi từ lúc nào. Trên gương mặt cô, giữa giấc ngủ, thoáng hiện lên một nét bình yên mà đã lâu lắm rồi cô không có được.

Cô không biết rằng, một cuộc thử thách lớn đang chờ mình vào sáng hôm sau. Và cũng không biết rằng, người đàn ông nằm cạnh cô đêm nay, sẽ khiến cả thế giới của cô đảo lộn.

Chương 6: Món Quà Gia Truyền

Sáng sớm ngày hôm sau, mẹ Lâm Thâm mang ra một hộp gấm đỏ, đặt trang trọng trước mặt Y Nhân.

"Y Nhân à, đây là món quà cô chú tặng cháu."

Cô mở hộp ra. Bên trong là một sợi dây chuyền ngọc bích xanh biếc, chạm khắc tinh xảo, tỏa ánh sáng dịu dàng mà quý phái.

Y Nhân vừa nhìn đã sững người. Đây là ngọc Đế Vương Lục — loại ngọc thượng hạng mà giới sưu tầm ai cũng thèm khát. Kỹ thuật chế tác, màu sắc, độ trong... nếu là hàng thật, sợi dây chuyền này ít nhất trị giá cả trăm triệu.

"Cô ơi..." Cô vội đẩy hộp lại. "Món này quá quý giá, cháu không nhận đâu ạ. Cô cất đi."

"Cầm lấy đi cháu." Mẹ Lâm Thâm ấn hộp vào tay cô. "Đây là bảo vật gia truyền nhà cô, đã truyền qua ba đời rồi, chỉ dành cho con dâu tương lai thôi."

"Nhưng cô ơi..." Y Nhân bối rối. "Cô chú hiểu lầm rồi. Cháu và anh Thâm..."

"Hiểu lầm gì?" Mẹ Lâm Thâm cười hiền. "Tối qua hai đứa ngủ chung phòng rồi. Cô chú coi cháu là con dâu tương lai của nhà này. Sợi dây chuyền này chỉ dành cho cháu thôi. Cầm lấy đi."

Y Nhân đỏ bừng mặt. "Không phải đâu ạ! Cô chú hiểu nhầm rồi. Tối qua cháu với anh Thâm không có... không có gì cả!"

"Cô chú đều là người từng trải, hiểu cả mà." Chú hai cười khà khà.

Y Nhân dứt khoát đặt hộp gấm xuống bàn, đẩy ra xa.

"Cô ơi, cháu thật lòng không thể nhận. Món đồ này quá giá trị. Cháu và anh Thâm chưa cưới, chưa có gì chính thức. Cháu nhận sao đành. Cô giữ lại cho đúng người đi ạ."

Cô nói câu ấy chắc nịch, ánh mắt trong veo, không một chút do dự hay tiếc nuối.

Mẹ Lâm Thâm và chú hai lặng lẽ trao nhau một ánh mắt. Trong đó là sự hài lòng không cần che giấu.

Đây là bài kiểm tra cuối cùng. Và Triệu Y Nhân đã vượt qua.

Một cô gái tham lam, đứng trước sợi dây chuyền trăm triệu, sẽ vồ vập nhận lấy, thậm chí còn tìm cách moi thêm. Nhưng Y Nhân thì không. Cô đẩy nó ra, dứt khoát và tự trọng.

"Được rồi, được rồi." Mẹ Lâm Thâm cất hộp gấm đi, giọng vui vẻ. "Cháu không nhận thì cô giữ. Nhưng cô nói cho cháu biết, trong lòng cô, cháu đã là người nhà rồi đấy."

Y Nhân thở phào, không hiểu vì sao mình lại thấy nhẹ nhõm đến thế.

Nhưng chưa kịp ngồi xuống, thì cửa nhà bật mở đánh rầm.

Một gã đàn ông ăn mặc bảnh bao, tóc vuốt keo bóng lộn, dẫn theo mấy tên đàn em bặm trợn, hùng hổ bước vào.

Là Lý Tuấn Hi.

"Y Nhân!" Hắn quét mắt một vòng căn nhà nghèo nàn, khinh miệt ra mặt. "Anh đến cứu em đây. Đám người này là lũ lừa đảo. Bọn chúng chỉ nhắm vào tiền của em thôi!"

"Lý Tuấn Hi!" Y Nhân giận dữ đứng dậy. "Anh làm cái trò gì vậy? Sao anh biết chỗ này? Rốt cuộc anh muốn gì?"

"Muốn gì à?" Hắn cười nhạt. "Anh muốn em tỉnh ngộ. Em bị cái gã Lâm Thâm này lừa rồi. Nó là thằng nghèo rớt mồng tơi, chuyên dụ dỗ đàn bà giàu để moi tiền. Em ngoan ngoãn theo anh về, rồi tiếp tục làm chủ nhân của tập đoàn Lý Thị, chẳng hơn là ở cái xó này với lũ ăn mày sao?"

"Anh im đi!" Y Nhân run lên vì tức. "Lâm Thâm không phải loại người đó. Còn anh, đừng nghĩ có tiền là muốn sỉ nhục ai thì sỉ nhục!"

Lý Tuấn Hi bước tới, định túm tay cô. Nhưng một bàn tay khác đã chặn hắn lại.

Là Lâm Thâm.

Anh đứng chắn trước mặt Y Nhân, ánh mắt bình thản nhưng lạnh như băng.

"Đây là nhà tôi," anh nói, từng chữ rành rọt. "Mời anh ra ngoài."

"Nhà mày?" Lý Tuấn Hi cười phá lên. "Cái ổ chuột này mà cũng dám gọi là nhà? Lâm Thâm, mày có biết mày đang nói chuyện với ai không? Tao là thiếu gia tập đoàn Lý Thị. Chỉ cần tao búng tay một cái, mày và cả cái gia đình rách rưới của mày sẽ không còn đất mà sống."

Không khí trong căn nhà đông cứng lại. Mẹ Lâm Thâm sợ hãi lùi lại, va vào bàn. Chú hai vội đỡ lấy bà.

Lâm Thâm nhìn cảnh mẹ mình bị dọa nạt, ánh mắt anh dần tối lại. Nhưng anh vẫn kiềm chế.

"Lần cuối cùng," anh nói. "Ra khỏi nhà tôi."

"Không ra thì sao?" Lý Tuấn Hi vênh mặt. "Để tao chứng minh cho con Y Nhân thấy, cái loại tép riu như mày, đứng trước đồng tiền, chỉ là một thằng hề."

Hắn rút trong túi ra một xấp tiền dày cộp, ném xuống sàn nhà.

"Đây, một triệu tệ. Mày quỳ xuống nhặt lên, tao cho hết. Sao? Chê ít à? Được, tao cho thêm một triệu nữa. Tao không tin mày không chịu khom lưng."

Chương 7: Ván Cược Trăm Triệu

Xấp tiền nằm trên nền nhà. Lý Tuấn Hi khoanh tay, chờ đợi, ánh mắt đầy khinh miệt.

Lâm Thâm nhìn xuống đống tiền, rồi ngẩng lên, thản nhiên.

"Tiền," anh nói, "với anh có thể là tất cả. Nhưng với tôi, nó chỉ là rác."

"Rác?" Lý Tuấn Hi cười phá lên. "Một thằng ăn mày mà dám gọi tiền là rác? Mày có bao giờ cầm nổi một triệu tệ chưa?"

Đúng lúc đó, người cha vẫn im lặng nãy giờ — cha của Lâm Thâm — bỗng lên tiếng.

"Cậu trai trẻ," ông chậm rãi. "Cậu nói tiền là quý giá lắm sao?"

"Đương nhiên." Lý Tuấn Hi hất cằm. "Có tiền là có tất cả. Ông là ai? À, bảo vệ già đúng không? Ông thì hiểu gì về tiền."

"Vậy chúng ta cá cược một ván." Cha Lâm Thâm mỉm cười. "Cậu bảo tiền là tất cả. Được. Cá lớn nhé. Không phải một triệu. Một trăm triệu. Ai không lấy ra được một trăm triệu ngay bây giờ, thì người đó là kẻ khoác lác. Cậu dám không?"

Cả nhà chết lặng.

"Ba!" Lâm Thâm kêu lên. "Ba nói gì vậy? Nhà mình lấy đâu ra một trăm triệu?"

"Đúng đó ông ơi." Mẹ Lâm Thâm cũng hoảng. "Nhà mình chẳng có nổi mười nghìn, đào đâu ra trăm triệu?"

"Nhà mình không có." Cha Lâm Thâm thản nhiên. "Nhưng người khác có mà."

Lý Tuấn Hi ngửa cổ cười ha hả. "Anh em ơi, nghe không? Lão già bảo vệ này đòi cá với tôi một trăm triệu! Ông biết một trăm triệu là bao nhiêu không hả? Bốc phét không sợ trẹo quai hàm à?"

"Cá thì cá." Cha Lâm Thâm rút ra một chiếc điện thoại cũ. "Nhưng đã cược thì cược cho ra trò. Một trăm triệu tiền mặt. Ai thua thì từ ban công tầng mười ba này nhảy xuống. Cậu dám không?"

Không khí căng như dây đàn.

Lý Tuấn Hi hơi chột dạ, nhưng lòng kiêu ngạo không cho phép hắn lùi. "Được! Tao là thiếu gia Lý Thị. Một trăm triệu, tao rút ra trong chớp mắt!"

Hắn lôi điện thoại ra, gọi cho trợ lý. Nhưng khuôn mặt hắn dần biến sắc. Trợ lý báo rằng tài khoản công ty đang bị khóa để kiểm toán cuối năm, muốn rút một trăm triệu tiền mặt ngay lập tức thì cần thời gian và chữ ký của chủ tịch — mà chủ tịch chính là cha hắn, người đang ở nước ngoài.

"Cha... cha con..." Hắn lắp bắp.

"Sao thế?" Cha Lâm Thâm điềm nhiên. "Không lấy ra được à? Miệng thì bảo tiền là tất cả, giờ một trăm triệu cũng không có?"

Lý Tuấn Hi tím mặt. "Còn ông thì sao? Ông một lão bảo vệ, lấy đâu ra trăm triệu mà nói phét?"

Cha Lâm Thâm không nói gì, chỉ nhấc điện thoại lên, bấm một số.

"Alo, ông Trịnh à. Tôi đây. Chuyển cho tôi một trăm triệu nhé. Cần ngay bây giờ. Ừ. Vậy thôi."

Cúp máy. Cả căn phòng nín thở.

"Ba..." Lâm Thâm ngơ ngác. "Ba gọi cho ai vậy? Gọi một cuộc điện thoại là mượn được trăm triệu à?"

Chưa đầy một phút sau, chiếc điện thoại cũ rung lên "tinh" một tiếng. Cha Lâm Thâm giơ màn hình lên cho mọi người xem.

Một dòng thông báo chuyển khoản. Và con số sau đó khiến tất cả hoa mắt.

Lâm Thâm lẩm nhẩm đếm số không: "Trăm nghìn... triệu... chục triệu... trăm triệu..."

Anh ngẩng phắt lên, không tin nổi. "Một trăm triệu... Ba thật sự có một trăm triệu?"

"Ba làm bảo vệ..." Anh lắp bắp. "Ba lấy đâu ra người bạn giàu có thế?"

Cha Lâm Thâm thở dài, vỗ vai con trai. "Ông Trịnh ở đầu làng phía đông. Bạn nối khố với ba từ nhỏ, mặc chung cái quần. Năm xưa, mẹ ông ấy ngã xuống sông, ba nhảy xuống cứu. Ông ấy bảo nợ ba một mạng. Sau này ông ấy ra nước ngoài làm ăn phát đạt, giờ là tỷ phú rồi. Với ông ấy, một trăm triệu chỉ là chuyện nhỏ."

"Trịnh..." Y Nhân bên cạnh chợt thốt lên, mặt trắng bệch. "Trịnh Tây? Người giàu nhất cả nước?"

Cả căn phòng im phăng phắc.

Lý Tuấn Hi run rẩy. Hắn nhìn con số trăm triệu trên màn hình, rồi nhìn lão bảo vệ già mà hắn vừa khinh miệt, mồ hôi túa ra.

"Không... không thể nào... Các người... các người lừa đảo!" Hắn hét lên, giọng đã lạc đi. "Anh em, đánh lão già này cho tôi! Đánh đi!"

Nhưng chưa kịp ra tay, Lâm Thâm đã đứng chắn trước.

"Ai dám động vào cha mẹ tôi," anh nói, giọng lạnh như băng, "thì đừng trách tôi."

Chương 8: Một Nhà Gặp Nạn, Trăm Nhà Tương Trợ

Lý Tuấn Hi ra hiệu cho đám đàn em xông tới. Nhưng Y Nhân đã bước lên, chắn trước cửa.

"Các người dám động vào một ai trong nhà này, tôi sẽ báo công an!"

"Con này!" Lý Tuấn Hi trợn mắt. "Mày cản đường tao à?"

Anh đàn em to con nhất vung tay lên. Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, cha Lâm Thâm bình thản nhấc điện thoại lên, nói vào loa cho cả khu nghe:

"Alo, bà con lối xóm à? Nhà tôi có người tới phá rối. Mọi người ra giúp một tay nhé."

Lý Tuấn Hi cười khẩy. "Ông thì gọi được mấy người? Cái khu ổ chuột này..."

Lời hắn chưa dứt, thì bên ngoài đã vang lên tiếng chân người. Rất nhiều tiếng chân.

Cửa nhà mở toang. Bà Trương xách túi Balenciaga đứng ngay hàng đầu. Bác bảo vệ cầm gậy. Ông bán tạp hóa xắn tay áo. Đám thanh niên chơi bóng lúc nãy giờ đứng chật cả hành lang. Rồi từ dưới sân, hàng chục, rồi hàng trăm người kéo lên, chật kín cả cầu thang.

Cả khu dân cư đã ra hết.

Lý Tuấn Hi tái mét mặt. Hắn nhìn biển người đang trừng mắt về phía mình, chân bắt đầu run.

"Cậu chủ Lý," bà Trương lên tiếng, giọng chẳng còn chút hiền lành nào của một bà đi chợ. "Ở khu Lâm Gia Câu này, một nhà gặp nạn, trăm nhà tương trợ. Cậu định làm càn ở đây à?"

"Các... các người là ai?" Lý Tuấn Hi lắp bắp.

Không ai trả lời hắn. Nhưng ánh mắt của cả trăm con người ấy — điềm tĩnh, uy nghi, không hề giống ánh mắt của những cư dân nghèo khổ — khiến hắn rợn tóc gáy.

"Lý Tuấn Hi," Lâm Thâm bước tới, giọng trầm ổn. "Anh đẩy mẹ tôi. Ép ba tôi nhảy lầu. Cá cược thua rồi lại định đánh người. Anh nghĩ chuyện này có thể bỏ qua sao?"

"Mày... mày muốn gì?"

"Xin lỗi." Lâm Thâm nhìn thẳng vào mắt hắn. "Xin lỗi ba mẹ tôi. Ngay bây giờ."

Lý Tuấn Hi nhìn quanh. Cả trăm ánh mắt đổ dồn vào hắn. Không còn đường lui.

"Xin... xin lỗi..." Hắn nghiến răng, cúi đầu. "Tôi... tôi sai rồi."

"Cút." Lâm Thâm chỉ ra cửa.

Đám người tự động dạt sang hai bên, mở một lối đi. Lý Tuấn Hi dẫn đàn em lủi thủi chui ra, nhưng trước khi đi, hắn còn ngoái lại, gằn giọng:

"Lâm Thâm, Triệu Y Nhân! Chuyện này chưa xong đâu!"

Khi bóng hắn khuất hẳn, đám đông vỗ tay, rồi lần lượt tản đi, ai về nhà nấy, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trước khi đi, mỗi người đều khẽ gật đầu chào Lâm Thâm — một cái gật đầu đầy kính trọng.

Y Nhân đứng lặng giữa căn phòng, đầu óc quay cuồng.

Cha Lâm Thâm quen Trịnh Tây — người giàu nhất cả nước. Cả khu dân cư sẵn sàng vì gia đình này mà kéo ra cả trăm người. Cổ vật vô giá dùng để đập óc chó. Túi hàng hiệu đi chợ. Ngọc Đế Vương Lục làm quà gia truyền.

Cô quay sang nhìn Lâm Thâm — người chồng mà cô đã coi thường suốt ba năm, người mà chỉ hôm qua cô còn ném cho tờ đơn ly hôn.

"Lâm Thâm," cô hỏi, giọng khản đặc, "rốt cuộc... nhà anh là ai?"

Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng nhưng thẳm sâu. Một thoáng, anh định nói. Nhưng rồi lại thôi.

"Cô ơi," anh quay sang mẹ, "cháu và Y Nhân đưa cô đi khám tim đi. Từ tối qua cháu thấy sắc mặt cô không tốt."

"Ừ ừ, được, được." Mẹ Lâm Thâm vội gật, ánh mắt né tránh.

Y Nhân bỗng để ý một chi tiết. Suốt cả buổi giằng co vừa rồi, mẹ Lâm Thâm — người được nói là bệnh tim nặng — chẳng hề có dấu hiệu khó thở hay đau ngực. Bà đứng vững, giọng nói rõ ràng, thậm chí còn nhanh nhẹn tránh né lúc bị Lý Tuấn Hi đẩy.

Đôi tay bà cũng vậy. Y Nhân nhớ hôm qua, khi cầm tay bà, cô đã thấy làn da mịn màng, không một vết chai — hoàn toàn không giống đôi tay của một người phụ nữ làm ruộng cả đời như trong lời kể của Lâm Thâm.

Một nghi ngờ khủng khiếp bắt đầu hình thành trong đầu cô.

"Anh Thâm," cô nói khẽ, "tối nay em muốn đi dạo một mình."

"Được." Anh gật đầu. "Nhưng nhớ, tám giờ cúp điện, cẩn thận đấy."

Y Nhân gật đầu. Nhưng trong lòng cô đã có một quyết định. Tối nay, cô sẽ tìm ra sự thật. Cô sẽ theo dõi. Cô sẽ biết được, cái gia đình này thực sự đang giấu điều gì.

Và điều cô sắp phát hiện, sẽ khiến cô chết lặng.

Chương 9: Bí Mật Trong Bóng Tối

Đúng tám giờ tối, cả khu Lâm Gia Câu chìm vào bóng tối như thường lệ.

Y Nhân viện cớ đi dạo, lặng lẽ rời khỏi nhà. Nhưng thay vì đi ra ngoài, cô nép vào một góc khuất, quan sát.

Chỉ vài phút sau, một điều kỳ lạ diễn ra. Từ trong bóng tối, những chiếc siêu xe màu đen bóng loáng lần lượt lăn bánh vào khu — không đèn, không tiếng động. Những chiếc xe mà mỗi chiếc trị giá cả chục tỷ, loại xe mà cả đời cô cũng chỉ thấy trên tạp chí.

Cô nín thở, đi theo.

Ở khoảng sân sau khu dân cư, dưới ánh đèn pin lờ mờ, cô thấy một nhóm phụ nữ đang... chơi bóng chuyền. Họ cười nói vui vẻ, động tác nhanh nhẹn, thân hình khỏe khoắn.

Và người dẫn đầu, đang tung hứng quả bóng, cười giòn tan...

Là mẹ Lâm Thâm.

Y Nhân đứng chết trân. Người phụ nữ được nói là bệnh tim nặng, phải uống thuốc ngoại đắt tiền, chỉ sống được vài năm nữa — giờ đang nhảy nhót đánh bóng chuyền như một vận động viên.

"Ôi, lâu lắm không vận động, ra mồ hôi thoải mái thật!" Mẹ Lâm Thâm cười. "Cứ giả bệnh tim trước mặt thằng Thâm mãi, tôi sắp ngạt thở đến nơi rồi!"

"Bà chủ ơi," một người phụ nữ bên cạnh — chính là bà Trương xách túi Balenciaga — thở hổn hển. "Ra đây đánh bóng thế này, lỡ cậu Thâm bắt gặp thì sao?"

"Yên tâm." Mẹ Lâm Thâm phất tay. "Tôi bảo tài xế canh rồi. Chỉ cần thấy thằng Thâm là gọi ngay, mình rút lẹ là xong."

"Vẫn là bà chủ cao tay." Bà Trương cười. "Giả nghèo hơn hai mươi năm mà cậu chủ vẫn chẳng nghi ngờ gì."

Y Nhân cảm thấy như có ai đó dội một xô nước đá lên đầu mình.

Giả nghèo. Hơn hai mươi năm. Cậu chủ.

Từng mảnh ghép trong đầu cô lắp lại với tốc độ chóng mặt. Cổ vật thật. Túi hàng hiệu thật. Ngọc Đế Vương Lục thật. Siêu xe. Cúp điện để che giấu. Cả một khu dân cư đóng vai người nghèo.

Tất cả — chỉ để lừa một người.

Lâm Thâm.

Cô lùi lại một bước, vô tình giẫm phải một cành cây khô. Tiếng "rắc" vang lên trong đêm tĩnh mịch.

"Ai đó?" Mẹ Lâm Thâm giật mình quay lại.

Y Nhân vội bỏ chạy. Nhưng vừa quay người, cô đã đâm sầm vào một bóng người.

Là Lâm Thâm.

Anh đứng đó, trong bóng tối, nhìn về phía khoảng sân, nơi mẹ anh vẫn đang cầm quả bóng chuyền, gương mặt đờ đẫn.

"Mẹ...?" Anh thốt lên, giọng run rẩy. "Có phải mẹ không?"

"Chạy mau!" Mẹ Lâm Thâm hoảng hốt. "Tiểu Dương, lái xe!"

Một chiếc siêu xe lao tới, mẹ Lâm Thâm nhảy lên, xe phóng đi mất hút vào bóng đêm.

Lâm Thâm đứng chôn chân tại chỗ. Anh — người luôn bình thản, luôn điềm tĩnh — lần này thực sự sững sờ.

"Mẹ anh..." anh lẩm bẩm. "Mẹ anh bị bệnh tim mà. Sao lại chạy nhanh thế được? Còn... còn chiếc siêu xe kia..."

Y Nhân nhìn anh, tim thắt lại. Hóa ra, người bị lừa suốt bao năm không chỉ có mình cô. Ngay cả Lâm Thâm — con trai ruột — cũng bị chính gia đình mình giấu kín sự thật.

"Lâm Thâm," cô nói khẽ. "Về nhà đi. Nếu mẹ anh thật sự khỏe mạnh, thì lúc này bà ấy sẽ không có ở nhà. Còn nếu bà ấy có ở đó... thì người vừa rồi không phải là bà ấy."

Hai người vội vã trở về. Lâm Thâm gõ cửa dồn dập.

Cửa mở. Mẹ Lâm Thâm xuất hiện, mặc bộ đồ ngủ, gương mặt bình thản, tay đặt lên ngực như thể vừa mới nghỉ ngơi.

"Thâm à, sao về sớm thế con? Mẹ mệt quá, vừa uống thuốc tim xong, định đi nằm đây."

Lâm Thâm nhìn mẹ. Rồi nhìn Y Nhân.

Trong khoảnh khắc đó, cả anh và cô đều hiểu. Người phụ nữ đứng trước mặt họ, với gương mặt đầy vẻ yếu ớt và mệt mỏi, chính là người phụ nữ vừa mới nhảy nhót đánh bóng chuyền cách đây mười phút.

"Mẹ." Giọng Lâm Thâm khàn đặc. "Con muốn biết sự thật. Rốt cuộc, nhà ta là ai?"

Chương 10: Sự Thật Hai Mươi Năm

Căn phòng khách nhỏ chìm trong im lặng. Cha Lâm Thâm ngồi xuống, thở dài. Chú hai cũng ngồi xuống. Mẹ Lâm Thâm bỏ bộ dạng yếu ớt, gương mặt trở nên nghiêm nghị.

"Được rồi," bà nói. "Đã đến lúc con biết sự thật."

Bà bật một chiếc công tắc giấu sau bức tranh treo tường. Cả căn phòng bỗng chuyển động. Bức tường giả trượt sang một bên, để lộ một màn hình lớn hiện lên logo mà Lâm Thâm nhìn thấy mỗi ngày trên mặt báo tài chính:

NGÂN HÀNG QUỐC TẾ LÂM THỊ.

Lâm Thâm đứng bật dậy. "Đây... đây là..."

"Ngân hàng Lâm Thị," cha anh nói. "Một trong những định chế tài chính lớn nhất thế giới. Chỉ riêng số dư tối thiểu để mở một tài khoản ở đó đã là năm trăm triệu." Ông ngừng lại, nhìn con trai. "Và chủ tịch của nó, chính là ba."

Y Nhân đứng cạnh, hai chân mềm nhũn. Ngân hàng Lâm Thị. Lâm... Lâm Thâm.

"Nhà ta là chủ của tập đoàn tài phiệt Lâm Thị," mẹ anh nói tiếp, giọng dịu lại. "Và con, Lâm Thâm, là người thừa kế duy nhất. Toàn bộ cơ nghiệp này, một ngày nào đó, sẽ thuộc về con."

Lâm Thâm loạng choạng ngồi xuống ghế. "Nhưng... tại sao? Tại sao lại giấu con? Suốt hai mươi năm... con đi làm thêm, con nhịn ăn nhịn mặc, con gửi từng đồng về nhà để chữa bệnh cho mẹ..."

"Vì đó là điều ba muốn." Cha anh đặt tay lên vai con. "Con trai, những kẻ thừa kế nhà tài phiệt, chín phần mười đều hư hỏng. Chúng sinh ra trong nhung lụa, không biết một đồng tiền được làm ra khó khăn thế nào. Chúng kiêu ngạo, phá của, coi thường người khác — hệt như thằng Lý Tuấn Hi mà con vừa gặp."

Ông thở dài. "Ba không muốn con thành người như thế. Nên từ khi con còn nhỏ, ba mẹ quyết định cho con lớn lên trong gian khổ. Con trai rèn chí trong nghèo khó. Ba muốn con hiểu giá trị của mồ hôi, của sự tử tế, của lòng người — trước khi con nắm trong tay quyền lực và tiền bạc."

"Cả khu dân cư này," mẹ anh nói, "đều là người của nhà ta. Bà Trương là quản gia trưởng. Bác bảo vệ là đội trưởng đội cận vệ. Ai cũng đóng vai người nghèo, chỉ để bảo vệ con, chăm sóc con trong âm thầm."

"Còn bệnh tim của mẹ?" Lâm Thâm hỏi, giọng nghẹn lại.

"Là giả." Mẹ anh cúi đầu, ánh mắt áy náy. "Mẹ xin lỗi con. Mẹ giả bệnh, để xem con có hiếu thảo không, có sẵn lòng hy sinh vì gia đình không. Và con..." Bà nghẹn ngào. "Con chưa bao giờ để mẹ thất vọng. Bốn năm đại học con không xin nhà một đồng. Đi làm rồi, con gửi hết tiền về mua thuốc cho mẹ, còn mình thì mặc áo cũ, ăn cơm đạm bạc. Con trai của mẹ..."

Lâm Thâm cúi đầu, hai vai run lên. Hai mươi năm. Cả tuổi thơ, cả tuổi trẻ, anh sống trong nghèo khó, bị người đời coi thường, bị gọi là kẻ ăn bám, kẻ bám váy vợ. Trong khi thật ra, anh là người thừa kế của một trong những gia tộc quyền lực nhất thế giới.

Và Y Nhân — cô đứng đó, chết lặng.

Cô nhớ lại tất cả. Những lần cô mắng anh nghèo hèn. Những lần cô chê bai gia đình anh. Câu nói tàn nhẫn về mẹ anh — "bà ấy già rồi, sống thêm mấy năm nữa, để tiền đó mua túi còn hơn". Và tờ đơn ly hôn cô ném vào mặt anh.

Cô đã sỉ nhục người thừa kế tập đoàn Lâm Thị. Cô đã đòi ly hôn với người đàn ông mà cả giới tài chính phải cúi đầu.

"Lâm Thâm..." Cô mở miệng, nhưng cổ họng nghẹn cứng. "Em... em không biết... Em xin lỗi..."

Anh ngẩng lên nhìn cô. Trong đôi mắt anh không có sự trách móc, không có sự đắc thắng. Chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm.

"Y Nhân," anh nói khẽ. "Bây giờ em biết anh là ai rồi. Vậy... em có còn muốn ly hôn không?"

Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm vào tim cô.

Nếu cô nói không, thì hóa ra cô cũng chỉ là một kẻ tham tiền, giống Ngô Sương Sương, giống Lý Tuấn Hi. Ở lại vì anh giàu.

Nhưng nếu cô nói có... thì cô sẽ đánh mất người đàn ông tốt nhất mà cô từng gặp — người ba năm qua đã lặng lẽ yêu thương cô, chịu đựng cô, dù cô chưa từng thật lòng nhìn nhận anh.

"Em..." Cô cắn môi, nước mắt lăn dài. "Em không biết. Em thật sự không biết..."

Cha Lâm Thâm và mẹ anh trao nhau một ánh mắt. Rồi bà lên tiếng, giọng ấm áp:

"Con bé này, ta quan sát con cả hai ngày nay rồi. Con chê thằng Thâm nghèo, đúng. Nhưng con chưa bao giờ tham. Sợi dây chuyền trăm triệu con đẩy ra không chút do dự. Lúc Lý Tuấn Hi làm càn, con là người chắn trước cửa bảo vệ cả nhà ta, dù lúc đó con vẫn nghĩ chúng ta chỉ là một gia đình nghèo."

Bà mỉm cười. "Người con gái ấy, mới là người ta muốn chọn làm con dâu."

Chương 11: Kẻ Tham Lam Hiện Nguyên Hình

Tin tức về thân phận thật của Lâm Thâm lan đi nhanh hơn cả sức tưởng tượng.

Chỉ trong một buổi sáng, khi Lâm Thâm chính thức xuất hiện tại trụ sở ngân hàng Lâm Thị với tư cách người thừa kế, cả giới tài chính chấn động. Những kẻ từng coi thường anh, giờ tranh nhau muốn được bắt tay.

Người đầu tiên tìm đến, không ai khác, chính là Ngô Sương Sương.

Cô ta ăn mặc lộng lẫy, xuất hiện trước cửa nhà cũ ở Lâm Gia Câu, nơi Lâm Thâm và Y Nhân vẫn đang ở lại vài ngày Tết.

"Anh Thâm!" Sương Sương nở nụ cười ngọt như đường. "Em nghe tin rồi. Trời ơi, hóa ra anh là thiếu gia Lâm Thị! Em biết ngay mà, em biết ngay anh không phải người tầm thường. Em vẫn luôn quý mến anh từ trước, anh biết không?"

Y Nhân đứng bên cạnh, khoanh tay. "Ngô Sương Sương, cô còn dám vác mặt tới đây?"

"Ơ, chị Y Nhân." Sương Sương liếc cô, ánh mắt đầy khiêu khích. "Chị vẫn còn ở đây à? Chị chẳng phải đã đòi ly hôn anh Thâm rồi sao? Chị chê anh ấy nghèo, chị ném đơn ly hôn vào mặt anh ấy. Giờ biết anh ấy giàu, chị lại tiếc à?"

Câu nói đâm trúng chỗ đau nhất của Y Nhân. Cô im lặng, mặt tái đi.

"Anh Thâm ơi." Sương Sương quay sang Lâm Thâm, sà tới. "Loại đàn bà tham vàng phụ nghĩa như chị ta, anh giữ làm gì? Trước đây chính chị ta chê anh ăn bám, gọi anh là đồ bám váy vợ đấy. Còn em thì luôn tin tưởng anh mà. Anh cho em một cơ hội đi. Trả hết nợ thẻ tín dụng cho em, mua cho em trai em một căn nhà, rồi... em sẽ ở bên anh."

Lâm Thâm nhìn cô ta, ánh mắt lạnh nhạt.

"Cô Sương Sương," anh nói đều đều. "Trước đây khi tôi còn 'nghèo', cô gọi tôi là gì nhỉ? À, 'thằng nghèo rớt mồng tơi'. Cô nói tôi không xứng với ai cả. Cô còn giúp Lý Tuấn Hi tìm đến nhà tôi để phá đám. Chính cô đã mách nước cho hắn địa chỉ này."

Sương Sương biến sắc. "Anh... anh biết chuyện đó à?"

"Tôi biết hết." Lâm Thâm mỉm cười, nhưng nụ cười không tới mắt. "Còn về khoản nợ của cô — nợ thẻ tín dụng, nợ trên mạng, cô vay để mua hàng hiệu, để sống ảo. Đó là hậu quả của chính cô, không liên quan gì đến tôi."

"Anh Thâm!" Sương Sương gào lên. "Anh không thể đối xử với em thế này! Em thật lòng với anh mà!"

"Thật lòng?" Y Nhân bước tới, giọng đanh lại. "Ngô Sương Sương, cô thật lòng với anh Thâm, hay thật lòng với ví tiền của anh ấy? Hôm anh ấy còn 'nghèo', cô ở đâu? Cô cười nhạo anh ấy giữa công ty. Cô bảo tôi bỏ anh ấy là đúng. Giờ anh ấy giàu, cô lại vác mặt tới nói yêu à?"

Sương Sương cứng họng.

"Cô ôm đống nợ vây mà sống đi." Y Nhân nói. "Cái đồ ham tiền."

"Con này!" Sương Sương nhào tới định tát Y Nhân, nhưng bác bảo vệ — đội trưởng cận vệ — đã kịp giữ tay cô ta lại.

"Cô Ngô," bác bảo vệ nói lịch sự nhưng lạnh lùng. "Mời cô rời khỏi đây. Nếu còn quấy rối thiếu gia và phu nhân, chúng tôi buộc phải nhờ pháp luật can thiệp."

"Phu nhân?" Sương Sương trợn mắt nhìn Y Nhân.

Nhưng chẳng ai buồn giải thích. Cô ta bị mời ra khỏi khu dân cư, vừa đi vừa gào khóc, hình ảnh thảm hại của một kẻ tham lam bị lột trần.

Khi bóng Sương Sương khuất hẳn, Y Nhân quay sang Lâm Thâm, lòng ngổn ngang.

"Lâm Thâm," cô nói khẽ. "Anh vừa gọi em là... phu nhân trước mặt mọi người. Nhưng anh biết mà, em cũng từng chê anh nghèo. Em cũng từng đòi ly hôn. Em có khác gì Ngô Sương Sương đâu?"

Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.

"Khác chứ," anh nói. "Cô ta biết anh giàu mới quay lại. Còn em, khi tưởng anh nghèo, em đã chắn trước cửa để bảo vệ cả gia đình anh. Em đẩy sợi dây chuyền trăm triệu ra không chút do dự. Em cãi nhau với Lý Tuấn Hi vì anh, khi anh vẫn chỉ là một 'thằng nghèo'."

Anh nắm lấy tay cô. "Y Nhân, em chê anh nghèo, nhưng em chưa bao giờ tham tiền của anh. Đó là điều khiến em khác biệt. Đó là điều khiến anh yêu em."

Y Nhân ngẩng lên, nước mắt long lanh. "Nhưng em đã làm anh tổn thương..."

"Ai trong đời cũng có lúc sai." Anh lau nước mắt cho cô. "Điều quan trọng là em có thật lòng hay không. Và anh, anh tin em thật lòng."

Chương 12: Người Thừa Kế Và Tình Yêu Thật

Chuyện chưa dừng lại ở đó.

Chiều hôm ấy, cha của Y Nhân — ông Triệu, chủ tịch công ty công nghệ Triệu Thị — hớt hải tìm đến. Ông vẫn chưa biết thân phận thật của Lâm Thâm, chỉ nghe tin con gái mình bỏ nhà đi ăn Tết với "một gã nghèo", nên tức tốc kéo cả Lý Tuấn Hi theo, định ép cô về.

"Y Nhân!" Ông Triệu quát. "Con theo ba về ngay! Ba đã hứa gả con cho nhà họ Lý. Cái thằng Lâm Thâm này, một gã nghèo rớt mồng tơi, con dính vào nó làm gì?"

"Ba!" Y Nhân chắn trước Lâm Thâm. "Con không về. Con cũng không lấy Lý Tuấn Hi. Con thà đi ăn mày chứ chết cũng không ở bên hắn."

"Ông Triệu." Lý Tuấn Hi vênh mặt, nhưng khi thấy Lâm Thâm, khuôn mặt hắn chợt tái đi. Hắn nhận ra người thanh niên mà hôm qua hắn còn ném tiền sỉ nhục, giờ đang đứng ung dung trong bộ vest may đo hoàn hảo.

"Cha... cha con..." Lý Tuấn Hi lắp bắp. Đêm qua, sau khi về nhà, hắn đã bị chính cha mình — chủ tịch tập đoàn Lý Thị — tát cho một cái nổ đom đóm, khi ông biết con trai mình dám đắc tội với người thừa kế Lâm Thị.

Ông Triệu ngơ ngác nhìn hai người. "Chuyện gì đây? Tuấn Hi, con làm sao thế?"

Đúng lúc đó, cha của Lâm Thâm bước ra, vẫn trong bộ đồ bảo vệ giản dị. Nhưng ông rút trong túi ra một tấm danh thiếp, đặt lên bàn.

Ông Triệu cầm lên đọc. Và mặt ông trắng bệch.

"Chủ tịch... Ngân hàng Quốc tế Lâm Thị...?" Ông run rẩy nhìn lên. "Ngài... ngài là..."

"Tôi là cha của Lâm Thâm." Ông điềm đạm. "Và Lâm Thâm là người thừa kế duy nhất của tập đoàn chúng tôi."

Cả căn phòng chết lặng. Lý Tuấn Hi đổ sụp xuống ghế. Ông Triệu thì run đến mức đánh rơi tấm danh thiếp.

"Ông Triệu," cha Lâm Thâm nói tiếp, giọng không hề trách móc. "Ông muốn gả con gái cho nhà giàu. Điều đó không sai. Người làm cha mẹ nào cũng mong con cái sung sướng. Nhưng ông có bao giờ hỏi con gái mình muốn gì chưa?"

Ông Triệu cúi đầu.

"Con gái ông," cha Lâm Thâm nói, "là một cô gái tốt. Nó chê con trai tôi nghèo, nhưng nó chưa bao giờ tham tiền. Khi tưởng nhà tôi khốn khó, nó vẫn dám chắn trước cửa bảo vệ chúng tôi. Người con dâu như thế, cả đời khó tìm. Tôi rất mừng vì Lâm Thâm chọn được nó."

Ông Triệu ngẩng lên, nhìn con gái, ánh mắt vừa xấu hổ vừa xúc động. "Y Nhân... con... con thật sự yêu cậu ấy à?"

Y Nhân nhìn Lâm Thâm. Lần đầu tiên trong ba năm, cô nhìn anh không phải bằng ánh mắt coi thường, mà bằng cả trái tim.

"Vâng, ba." Cô nói khẽ. "Con yêu anh ấy. Không phải vì anh ấy là thiếu gia Lâm Thị. Mà vì anh ấy là Lâm Thâm — người đã lặng lẽ yêu thương con suốt ba năm, dù con chưa bao giờ đối xử tử tế với anh ấy."

Lâm Thâm nắm tay cô, siết chặt.

Lý Tuấn Hi lủi thủi bỏ đi, kéo theo ông Triệu vẫn còn bàng hoàng. Trước khi rời khỏi, ông Triệu quay lại, cúi đầu thật sâu với cha Lâm Thâm, rồi nhìn con gái, khẽ gật đầu — một sự chấp thuận muộn màng.

Đêm giao thừa năm đó, trong căn nhà cũ ở Lâm Gia Câu, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Không còn cổ vật giả vờ dùng để đập óc chó, không còn bệnh tim giả vờ. Chỉ còn tiếng cười ấm áp và ánh đèn lồng đỏ rực.

"Y Nhân này," Lâm Thâm rót cho cô một chén trà. "Tờ đơn ly hôn đó, em còn muốn anh ký không?"

Y Nhân đỏ mặt, giật lấy tờ đơn trong túi anh, xé vụn ra.

"Không." Cô nói, mắt long lanh. "Em không cho anh ký nữa. Cả đời này cũng không."

Cả nhà cười ồ lên. Mẹ Lâm Thâm sung sướng lau nước mắt. "Tốt quá, tốt quá! Vậy bao giờ hai đứa cho mẹ bế cháu nội đây?"

"Mẹ!" Lâm Thâm và Y Nhân đồng thanh, cả hai đều đỏ mặt.

Ngoài cửa sổ, pháo hoa bừng nở, rực rỡ soi sáng cả bầu trời đêm. Ánh sáng ấy chiếu lên gương mặt Triệu Y Nhân — người phụ nữ từng chết lặng khi biết chồng mình là người thừa kế tài phiệt, và giờ đây, đang mỉm cười trong hạnh phúc thật sự.

Cô đã suýt đánh mất người đàn ông tốt nhất đời mình chỉ vì hai chữ "giàu nghèo". Nhưng may mắn thay, thứ giữ họ lại bên nhau, chưa bao giờ là tiền bạc.

Mà là một tấm lòng chân thật.

Và đó, mới là gia tài quý giá nhất mà cả hai người, cuối cùng, đều đã tìm thấy.

HẾT.

More stories

I Raised Her Nephew for Four Years While She Sent Eight Cards — Then She Stood Up in Court and Told a Room Full of People I Only Did It for the Money
Stories

I Raised Her Nephew for Four Years While She Sent Eight Cards — Then She Stood Up in Court and Told a Room Full of People I Only Did It for the Money

I'm forty-seven, I run wire for a living, and I have raised a boy since he was eight years old and would not say a word to anybody. Four years. Forty-eight months. I know the number the way you know your own kid's birthday. The morning we were supposed to finalize the adoption, his aunt filed for custody instead, and she said it out loud in front of the judge, the caseworker, my neighbors, and two guys off my crew: that everybody knows people like me take these kids in for the eight hundred dollars a month, and that blood is the only thing that's real. My boy was sitting on the bench right outside those doors and the doors were open. I did not say one word back to her. Not one. I only stood up and asked the court for a single thing, and it wasn't about her, and it wasn't about the money, and I have thought about that morning every day since.

· 34 min read
The PTA President Called Me "Just the Woman Who Scoops" in Front of 200 Parents — So I Asked the School Board One Question
Stories

The PTA President Called Me "Just the Woman Who Scoops" in Front of 200 Parents — So I Asked the School Board One Question

I'm fifty-five years old and I've run the kitchen at an elementary school for twenty-two years. I'm in the building at 5:05 every morning, because the alarm code resets at five. Four hundred and six kids, three services, three women. Twenty-one dollars and forty cents an hour. In April the president of the parent-teacher association called me and told me to stop serving hot lunch to any child whose account was in the negative, and hand them a cold cheese sandwich instead, so their parents would feel it. I said no. I said no in writing, twice, politely. She came to my building in May and said it to my face while a seven-year-old stood there holding his tray. Then in August she stood up at a public school board meeting, in a gym with two hundred people in it, pointed at me in the fourth row, and told everyone what I was: a person they pay to put food on a tray. She was proud of it. She said it into the microphone. And everybody in that room assumed I refused because I felt sorry for the children. That's not why.

· 35 min read
I make $2.13 an hour on the graveyard shift, and the new manager told the whole crew my tips belonged to him
Stories

I make $2.13 an hour on the graveyard shift, and the new manager told the whole crew my tips belonged to him

I'm twenty-six, I have a four-year-old, and I work ten at night to six in the morning because my mother watches her while I'm gone. My paycheck is eighty-five dollars and twenty cents a week. Everything else I live on comes from people handing me money at a table at three in the morning. Then the diner changed owners, a new general manager walked in, and he told the whole crew that tips belong to the house and he decides who gets what. I wrote down every dollar I made for three years, and I never once thought that notepad would matter.

· 35 min read