
Thấy Chồng Ẵm Nhân Tình Đi Khám Thai, Vợ Không Náo Loạn Mà Lẳng Lặng Đưa Đơn Ly Hôn
Tô Thanh Hòa đứng chết lặng giữa sảnh khoa Sản, tay vẫn còn cầm bó hoa cẩm chướng vừa mua ở cổng bệnh viện.
Cô vừa từ nước ngoài về nước sau nửa năm điều dưỡng. Bác sĩ nói sức khỏe cô đã hồi phục gần như hoàn toàn, chất lượng trứng đã cải thiện, cô hoàn toàn có thể chuẩn bị làm thụ tinh. Suốt cả chuyến bay dài, cô chỉ nghĩ đến một điều: tối nay sẽ dành cho Ngụy Thành Châu một bất ngờ. Anh sẽ sớm biết hai vợ chồng sắp có một đứa con. Tám năm hiếm muộn, tám năm mòn mỏi, cuối cùng cũng có ngày này.
Cô không báo trước. Cô muốn tự tay đặt kết quả khám lên bàn ăn tối, muốn nhìn thấy nét mặt vỡ òa của người đàn ông đã cùng cô đi lên từ hai bàn tay trắng.
Nhưng thứ đập vào mắt cô ở hành lang khoa Sản không phải là một bất ngờ ngọt ngào.
Đó là Ngụy Thành Châu.
Anh đang khom lưng, một tay dìu một cô gái trẻ có cái bụng bầu lùm lùm, tay kia còn cẩn thận chắn ngang để cô ta khỏi va vào người khác. Nét mặt anh dịu dàng đến mức Thanh Hòa thấy nhói. Đó chính xác là vẻ dịu dàng mà tám năm trước anh từng dành cho cô, cái vẻ dịu dàng khiến cô tin rằng cả đời này mình sẽ được yêu thương.
"Từ từ thôi, cẩn thận bậc thang." Giọng anh nhẹ như sợ làm vỡ một món đồ quý. "Ngồi lâu đau bụng thì phải nói với anh, sao lại tự đi một mình?"
Cô gái tựa vào vai anh, nũng nịu: "Em chỉ muốn ra ngoài đi dạo một chút thôi mà."
Thanh Hòa nghe rõ từng chữ. Rõ đến mức tim cô như bị ai bóp nghẹn.
Cô lùi lại một bước, nép sau cây cột. Bó hoa trong tay run lên. Cô nhận ra cô gái ấy — Giang Ngọc Nhiêu, cô thư ký nhỏ ở công ty, người mà nửa năm trước Ngụy Thành Châu từng quỳ xuống thề thốt rằng chỉ là một lần say rượu lỡ dại.
"Anh thề, chỉ có duy nhất lần đó thôi." Cô nhớ như in lời anh nói qua điện thoại hôm ấy. "Anh sẽ lập tức bảo cô ta tới bệnh viện bỏ đứa bé đi, rồi đưa cô ta ra nước ngoài. Tuyệt đối không để cô ta làm bẩn mắt em."
Nể tình tám năm, cô đã tha thứ. Cô đã tin.
Vậy mà cái thai đã to đến thế này. Vậy mà đứa bé anh nói sẽ bỏ vẫn còn nguyên trong bụng người đàn bà kia. Và anh — người chồng của cô — đang công khai đưa nhân tình đi khám thai giữa thanh thiên bạch nhật, không hề giấu giếm, không hề áy náy.
Trong một khoảnh khắc, máu trong người Thanh Hòa như dồn hết lên đầu. Cô muốn lao ra. Cô muốn hét lên. Cô muốn giật lấy bó hoa này quật thẳng vào cái mặt giả dối kia, muốn xé toạc bộ mặt dịu dàng đóng kịch của anh trước mặt tất cả mọi người trong bệnh viện.
Nhưng cô không làm thế.
Cô đứng đó, hít một hơi thật sâu, ép cho nước mắt lặn trở vào trong. Cô biết, nếu cô làm loạn, người ta sẽ chỉ thấy một người vợ già ghen tuông, cuồng loạn, đáng thương. Còn Ngụy Thành Châu sẽ lại quỳ xuống, lại thề thốt, lại lấy cái danh "tám năm tình nghĩa" ra để trói cô lại thêm một lần nữa.
Cô đã chán ngấy cái vòng luẩn quẩn ấy rồi.
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn của anh, gửi từ mấy giờ trước, khi cô còn trên máy bay:
"Vợ à, em còn phải ở nước ngoài bao lâu nữa? Anh nhớ em lắm rồi."
Thanh Hòa cúi nhìn dòng chữ, khóe môi bật ra một nụ cười lạnh lẽo đến mức chính cô cũng thấy xa lạ.
Nhớ em. Anh nhớ em, trong khi tay anh đang dìu người đàn bà khác đi khám cái thai mà anh từng thề sẽ vứt bỏ.
Cô nhìn hai người họ khuất sau cánh cửa phòng siêu âm, rồi từ từ đặt bó cẩm chướng xuống ghế chờ. Những cánh hoa cô mua để chúc mừng đứa con chưa kịp chào đời của chính mình, giờ nằm chỏng chơ như một trò đùa của số phận.
Cô rút điện thoại, mở danh bạ, tìm một cái tên mà nửa năm nay cô vẫn giữ nhưng chưa từng gọi: Văn phòng luật sư Trịnh.
"Tôi muốn hẹn một buổi tư vấn." Giọng cô bình tĩnh đến lạ. "Về thủ tục ly hôn. Càng sớm càng tốt."
Bên kia đầu dây hỏi lại điều gì đó. Thanh Hòa nhìn về phía cánh cửa phòng siêu âm đóng kín, nơi chồng cô đang cùng người khác chờ nghe nhịp tim của một đứa trẻ không phải con cô.
"Không." Cô đáp. "Tôi sẽ không đổi ý đâu."
Rồi cô quay lưng, gót giày gõ đều trên nền gạch sáng bóng, bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện. Cô không ngoái đầu lại lấy một lần.
Cô không biết rằng, chính khoảnh khắc cô lặng lẽ quay đi ấy — không gào thét, không van xin — mới là khởi đầu cho cơn ác mộng dài nhất đời Ngụy Thành Châu.
Chương 2: Người dưng cùng nhà
Về đến biệt thự, Thanh Hòa nhìn nó bằng một con mắt hoàn toàn khác.
Căn nhà này, mảnh vườn này, cả bộ bàn ăn gỗ óc chó mà tám năm trước cô và Ngụy Thành Châu đã tích cóp từng đồng để mua — bây giờ trong mắt cô chẳng còn chút hơi ấm nào. Nó chỉ là một cái vỏ đẹp đẽ bọc lấy một cuộc hôn nhân đã mục ruỗng từ bên trong.
Cô ngồi xuống bàn, lấy tập hồ sơ luật sư vừa soạn ra đọc lại. Từng dòng, từng điều khoản. Cô ký sẵn tên mình vào chỗ trống, nét chữ dứt khoát không một chút run rẩy.
Đến tối, Ngụy Thành Châu về nhà, mang theo mùi nước hoa lạ.
"Em về nước rồi à?" Anh sững người khi thấy cô, rồi lập tức nở nụ cười tự nhiên như chưa từng có chuyện gì. "Sao không báo trước một tiếng? Để anh ra sân bay đón."
"Báo cho anh," Thanh Hòa ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh, "để anh tiếp tục giấu giếm chuyện xấu xa của mình à?"
Nụ cười trên mặt anh cứng lại trong một giây, rồi lại chảy ra thành vẻ ân cần quen thuộc. Anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, giọng trầm xuống đầy vẻ chân thành: "Thanh Hòa, chuyện của Ngọc Nhiêu... anh biết em giận. Nhưng cô ấy còn trẻ, lại bị anh làm lỡ dở. Anh phải có trách nhiệm với cô ấy chứ. Anh không thể cho cô ấy danh phận, nhưng ít nhất để đứa bé trong bụng bầu bạn cùng cô ấy..."
"Anh bảo đã bỏ cái thai rồi mà." Thanh Hòa cắt ngang, giọng nhẹ tênh.
Ngụy Thành Châu hơi lúng túng, rồi lại nắm lấy tay cô: "Vợ à, nể tình bao nhiêu năm tình nghĩa, em hứa với anh, đừng làm khó cô ấy được không? Cô ấy đang mang thai, kích động không tốt cho đứa bé."
Thanh Hòa nhìn bàn tay anh đang phủ lên tay mình. Cùng một bàn tay ấy, mấy tiếng trước còn dịu dàng dìu người đàn bà khác qua bậc thang bệnh viện. Cô rút tay ra, không mạnh, nhưng dứt khoát.
"Được." Cô nói.
Ngụy Thành Châu thở phào, tưởng như đã thắng. Anh còn định nói thêm vài lời ngọt ngào thì Thanh Hòa đã đẩy tập hồ sơ qua trước mặt anh.
"Ngụy Thành Châu, chúng ta ly hôn đi."
Anh nhìn tờ giấy, rồi ngẩng phắt lên, sắc mặt biến đổi. "Em nói cái gì? Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà em muốn ly hôn với anh sao?"
"Chút chuyện nhỏ." Thanh Hòa lặp lại, khóe môi nhếch lên. "Anh gọi việc có con với người khác là chút chuyện nhỏ."
"Anh đã nói với em rồi, anh và Ngọc Nhiêu chỉ là sự cố ngoài ý muốn." Giọng anh cao dần, mang theo vẻ nóng nảy của một người bị dồn vào thế bí. "Em đã bị suy buồng trứng, không thể có con, vậy thì cứ để cô ấy sinh đứa bé ra. Đợi đứa bé chào đời thì bế về cho em nuôi. Đến lúc đó anh đưa Ngọc Nhiêu ra nước ngoài cũng chưa muộn mà. Như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"
Thanh Hòa nghe những lời ấy mà thấy lạnh sống lưng.
Suy buồng trứng. Anh nhắc đến nó nhẹ nhàng như nhắc đến một cơn cảm cúm. Anh có biết vì sao cô ra nông nỗi ấy không? Vì tám năm qua cô vì công ty mà thức khuya, tăng ca, tiếp khách đến mức xuất huyết dạ dày, uống rượu thay anh trong những bàn tiệc mà anh ngại đối mặt. Cô đã bán sức khỏe của mình để dựng nên tập đoàn Ngụy Thị. Và giờ, chính cái cơ thể kiệt quệ ấy lại trở thành lý do để anh biện minh cho sự phản bội.
"Vì sao tôi lại bị như vậy, anh không rõ sao?" Cô hỏi, lần đầu tiên giọng có chút gợn.
Anh im lặng một thoáng, rồi lại lấp liếm: "Anh biết em vất vả. Nhưng hôm nay em chẳng phải đã hứa không tính toán à? Sao còn đòi ly hôn chứ?"
"Vì tôi thấy tởm." Thanh Hòa nói, từng chữ rõ ràng. "Anh bẩn. Tôi thấy tởm."
Sắc mặt Ngụy Thành Châu tối sầm. Anh đứng bật dậy, giọng đanh lại: "Tô Thanh Hòa, em làm loạn đủ chưa? Ngoài kia có bao nhiêu người phụ nữ xếp hàng muốn được ở bên anh, em có biết không? Bao nhiêu năm qua anh chỉ phạm lỗi duy nhất một lần, em không thể rộng lượng à? Anh nói cho em biết, anh không đồng ý. Anh tuyệt đối không đồng ý ly hôn."
Anh cúi xuống, mặt sát mặt cô, buông ra câu độc địa nhất: "Em cũng tự xem lại mình đi. Tuổi đã không còn trẻ, lại bị suy buồng trứng. Ngoài anh ra, còn ai thèm lấy em? Chuyện hôm nay coi như chưa từng xảy ra. Về sau không được nhắc lại."
Nói rồi, anh hất tập hồ sơ ly hôn xuống sàn như hất một mớ rác, khoác áo bỏ ra ngoài, để lại một câu lạnh lùng: "Đống rác này, em dọn đi."
Cánh cửa đóng sầm.
Thanh Hòa ngồi yên trong căn phòng vắng, nhìn những tờ giấy trắng nằm rải rác dưới chân. Cô không khóc. Cô cúi xuống, nhặt từng tờ lên, phủi sạch, xếp lại ngay ngắn.
"Ngoài anh ra, còn ai thèm lấy em." Cô lẩm nhẩm lại câu ấy, rồi khẽ cười. "Được. Rồi anh sẽ thấy."
Cô mở điện thoại, bấm một số máy quốc tế mà cô đã thuộc lòng từ lâu. Chuông đổ hai hồi thì một giọng nam trầm ấm vang lên đầu dây bên kia.
"Alo." Người đó nói, giọng nghe rõ vẻ vui mừng. "Thanh Hòa? Cuối cùng em cũng gọi cho anh."
Thanh Hòa nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã phủ kín thành phố.
"Lâm Phong," cô nói, "anh còn nhớ câu anh từng hứa với tôi không?"
Chương 3: Chàng kỵ sĩ chờ tám năm
Lâm Phong không phải người xa lạ với Thanh Hòa.
Anh là bạn thời thơ ấu của cô, người con trai từng theo cô từ ngõ nhỏ đến sân trường, lẽo đẽo gọi cô là "chị công chúa" suốt cả tuổi thơ. Hồi ấy anh còn nhỏ, cứ đòi đi học cùng cô. Cô không chịu, thế là anh bám theo, ngày nào cũng đứng đợi ở đầu ngõ.
Sau này gia đình ép anh ra nước ngoài. Chú Lâm sức khỏe yếu phải sang bên kia điều trị, cả nhà họ Lâm dọn đi. Suốt bao nhiêu năm trời, anh mất liên lạc với cô. Anh dõi theo từ xa, biết cô vào miền Nam học đại học, biết cô kết hôn với Ngụy Thành Châu, biết cô cùng chồng dựng nên một tập đoàn từ hai bàn tay trắng. Mỗi lần thấy hình cô và Ngụy Thành Châu xuất hiện cùng nhau, tươi cười hạnh phúc, anh đều lặng lẽ cố gắng chúc phúc cho cô, dù trong lòng đau như cắt.
Anh không dám làm phiền. Cho đến ngày cô kết hôn, anh vẫn chôn giấu tất cả.
"Còn một câu anh muốn nói," anh từng nhắn cho cô vào đúng ngày cưới của cô, nhiều năm trước, "nếu như có một ngày em ly hôn, nhất định phải cho anh biết. Anh sẽ luôn ở đây chờ em."
Tám năm sau, câu nhắn ấy vẫn còn nguyên trong hộp thư của Thanh Hòa. Và tối nay, cô gọi cho anh.
"Anh còn nhớ câu anh từng hứa với tôi không?" cô hỏi.
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi giọng Lâm Phong khẽ run: "Anh nhớ. Từng chữ một, anh chưa bao giờ quên."
Thanh Hòa nhắm mắt lại. Bao nhiêu năm gồng mình làm một người vợ hoàn hảo, bao nhiêu năm nuốt nước mắt vào trong, giờ đây trước một người sẵn sàng chờ đợi cô cả một thập kỷ, cô mới cho phép mình yếu đuối một chút.
"Tôi chuẩn bị ly hôn rồi," cô nói. "Anh có đồng ý làm chồng tôi không?"
Bên kia đầu dây, cô nghe thấy tiếng thở gấp, rồi tiếng cười vỡ òa xen lẫn nghẹn ngào.
"Em biết đó," Lâm Phong nói, giọng đầy xúc động, "ngày này anh đợi lâu lắm rồi. Anh đợi tám năm rồi, Thanh Hòa."
Cô mỉm cười. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, đó là một nụ cười thật.
"Ba ngày nữa," cô nói, "đến Dương Thành đón tôi. Mang theo giấy tờ."
"Được." Anh đáp không chút do dự. "Em đợi anh."
Cúp máy, Thanh Hòa ngồi lặng một lúc lâu. Cô nghĩ về Ngụy Thành Châu, về tám năm cô đã dốc cạn tuổi xuân và sức khỏe cho cuộc hôn nhân này. Cô nghĩ về câu nói "ngoài anh ra còn ai thèm lấy em" mà anh vừa buông ra đầy khinh miệt.
Anh không biết rằng ngay lúc anh khinh rẻ cô nhất, đã có một người đàn ông tử tế, giàu có, quyền lực chờ đợi cô suốt tám năm, chỉ để được nói lời cầu hôn.
Sáng hôm sau, Thanh Hòa đến công ty. Không phải để làm việc, mà để bàn giao.
"Sếp Tô, thị trường nước ngoài mà cô phụ trách đã bàn giao xong rồi ạ," cô trợ lý báo cáo, giọng đầy tiếc nuối. "Nhưng... cô thật sự định rời đi sao? Tập đoàn Ngụy Thị là do một tay cô và sếp Ngụy gây dựng nên. Sao cô có thể rời đi được?"
Thanh Hòa nhìn quanh văn phòng mà cô đã gắn bó bao năm. Từng bản hợp đồng, từng mối khách hàng, phần lớn đều do một tay cô phát triển. Không có cô, tập đoàn Ngụy Thị chỉ còn lại cái vỏ.
"Nếu sau này ở lại Ngụy Thị làm việc không vui," cô nói với cô trợ lý, dịu dàng, "nhớ gọi điện cho tôi nhé."
Đúng lúc ấy, thư ký báo có khách. Sếp Chu của tập đoàn họ Chu — một đối thủ lâu năm — đích thân đến, nói nhất định phải gặp cô. Thanh Hòa biết, tin cô sắp rời Ngụy Thị đã lan ra. Những con sói ngoài kia đã đánh hơi thấy con mồi.
Cô hiểu rất rõ giá trị của mình. Cô nắm trong tay 20% cổ phần của tập đoàn Ngụy Thị — thứ mà bao nhiêu năm cô bán mạng mới đổi được. Cô nắm trong tay danh sách khách hàng lớn nhất, thân thiết nhất. Chỉ cần cô rời đi, tập đoàn Ngụy Thị sẽ chao đảo.
Ngụy Thành Châu tưởng cô rời đi thì chẳng còn gì. Anh không biết rằng cô rời đi mới là bắt đầu của việc anh mất tất cả.
Thanh Hòa chỉnh lại áo khoác, ngẩng cao đầu bước ra tiền sảnh gặp khách.
"Đưa tôi đi gặp sếp Chu," cô nói với thư ký.
Cuộc phản công của cô, chính thức bắt đầu từ giây phút ấy.
Chương 4: Màn kịch nhẫn cưới
Ngụy Thành Châu không phải kẻ ngốc. Anh cảm nhận được có gì đó thay đổi trong Thanh Hòa.
Sáng hôm sau nữa, đúng ngày kỷ niệm tám năm ngày cưới, anh mang về một bó hồng lớn, một hộp quà bọc nơ đỏ, cả một chiếc nhẫn kim cương mới tinh.
"Thanh Hòa, hôm qua là anh không đúng, anh lỡ lời." Anh đặt tất cả lên bàn, giọng ngọt như mật. "Hôm nay kỷ niệm tám năm của chúng ta. Những thứ này đều là anh chuẩn bị cho em. Tha lỗi cho anh được không?"
Thanh Hòa nhìn đống quà, khóe môi nhếch lên. "Vừa đánh một gậy, giờ lại cho một quả ngọt sao?"
Đúng lúc đó, bố chồng cô — ông Ngụy — cũng có mặt. Ông là người luôn coi cô như một con dâu làm thuê không hơn không kém. Nghe con trai xuống nước, ông lập tức xen vào, giọng đầy vẻ trịch thượng:
"Được rồi. Thành Châu chẳng qua chỉ có chút phụ nữ và con rơi bên ngoài thôi mà. Hơn nữa bụng dạ cô không biết điều, trách ai được? Hương hỏa nhà họ Ngụy không thể đứt đoạn. Thành Châu cũng đã xin lỗi rồi, cô còn muốn thế nào nữa? Tô Thanh Hòa, phụ nữ thì phải biết tiến biết lùi."
"Bắt tôi phải biết lùi." Thanh Hòa lặp lại, cười lạnh. Cả đời cô đã lùi đủ rồi.
Ngụy Thành Châu vội cầm chiếc nhẫn mới, kéo tay cô: "Nhẫn cưới của em đâu? Đang giận anh nên cố tình không đeo à? Không sao, anh chuẩn bị cho em chiếc mới rồi."
"Nhẫn cưới đâu?" Thanh Hòa hỏi lại, nhìn thẳng vào anh.
Cửa phòng khách bỗng mở. Giang Ngọc Nhiêu bước vào, tay cầm chiếc nhẫn cưới cũ của Thanh Hòa, bụng bầu vượt mặt.
"Ngọc Nhiêu, sao em tới đây?" Ngụy Thành Châu lộ vẻ luống cuống. "Không phải đã nói hôm nay ở nhà nghỉ ngơi à?"
"Đúng vậy, nhưng chuyện của anh quan trọng nhất." Cô ta nói, giọng nhỏ nhẹ như đóng kịch. "Hôm qua em nghe nói anh cần cái này, sáng nay ngủ dậy thấy nó rơi ở đầu giường nên em liền vội mang đến cho anh."
Ở đầu giường. Chiếc nhẫn cưới của Thanh Hòa, rơi ở đầu giường Giang Ngọc Nhiêu.
Thanh Hòa nhìn cảnh ấy, trong lòng dửng dưng đến kỳ lạ. Nửa năm trước, cảnh này có thể khiến cô đau đến phát điên. Bây giờ, cô chỉ thấy buồn nôn.
Giang Ngọc Nhiêu đưa mắt qua, giả vờ ngây thơ: "Chị Thanh Hòa, chào chị. Chiếc nhẫn này là anh Thành Châu đặc biệt làm riêng cho kỷ niệm tám năm của hai người đấy. Kiểu mới đẹp hơn kiểu cũ nhiều. Chị thấy sao?"
Rồi cô ta bất ngờ quỳ sụp xuống, hai tay ôm bụng, nước mắt lưng tròng: "Chị Thanh Hòa, xin lỗi chị, em không nên say rượu mà xảy ra chuyện với sếp Ngụy. Em xin chị, xin chị hãy cho em giữ đứa bé này. Chỉ cần chị cho em giữ đứa bé, cho dù nó sống cùng với hai người, em cũng chấp nhận."
Một màn kịch hoàn hảo. Kẻ có thai quỳ gối cầu xin, để nếu Thanh Hòa nổi giận thì lập tức trở thành ác nhân bắt nạt phụ nữ mang thai.
Ngụy Thành Châu quả nhiên trúng kế. Anh lao tới đỡ Ngọc Nhiêu, quay sang trừng mắt với vợ: "Tô Thanh Hòa, em có gì không bằng lòng thì trút lên đầu anh, sao lại làm khó Ngọc Nhiêu? Cô ấy đang mang thai đấy!"
Thanh Hòa bật cười. Nực cười thật.
Cô nhìn Giang Ngọc Nhiêu quỳ dưới đất, nhìn Ngụy Thành Châu che chở cho cô ta, rồi cất giọng, không cao nhưng lạnh như băng:
"Cứ tưởng cô là người hiền lành. Không ngờ tâm địa độc ác đến vậy — dám bắt vợ của người ta, dám lấy chuyện có thai ra để ép một người phụ nữ quỳ gối trước mặt mình để diễn trò."
Cô nói tiếp, từng chữ đanh thép: "Hôm nay tôi nói thẳng cho cô biết. Đứa con của cô và Ngụy Thành Châu, nhà họ Ngụy nhận rồi. Nếu nó có mệnh hệ gì, tôi không tha cho cô."
Đó là lời nói khiến ai nghe cũng tưởng cô cao thượng, độ lượng. Nhưng thực ra, Thanh Hòa chỉ đang đóng nốt màn kịch cuối cùng, để không ai có cớ nói cô ác độc, để cô có thể ung dung rút lui trong danh dự.
Giang Ngọc Nhiêu bỗng ôm bụng, mặt mày tái mét: "Anh Thành Châu, bụng em khó chịu quá, em sắp không thở nổi rồi."
"Ngọc Nhiêu, em sao vậy?" Ngụy Thành Châu cuống cuồng bế cô ta lên. "Chắc là do kích động quá ảnh hưởng đến thai nhi. Đi, chúng ta tới bệnh viện."
Anh vội vã đưa Ngọc Nhiêu ra ngoài, thậm chí không ngoái lại nhìn vợ mình lấy một lần.
Thanh Hòa đứng giữa phòng khách, xung quanh là bó hồng, hộp quà, chiếc nhẫn mới — tất cả những màn diễn xin lỗi rẻ tiền của Ngụy Thành Châu. Cô cầm chiếc nhẫn cưới cũ mà Giang Ngọc Nhiêu để lại trên bàn, ngắm nghía nó một lúc, rồi thả xuống thùng rác.
Tám năm hôn nhân, kết thúc gọn gàng như thế.
Cô nhấc điện thoại, nhắn cho luật sư: "Hồ sơ đã ký xong. Ngày mai tôi mang đến."
Rồi cô nhắn cho Lâm Phong: "Mọi thứ đúng lịch. Ba ngày nữa, Dương Thành."
Chương 5: Tờ giấy ly hôn
Chuyện ly hôn, cuối cùng lại được hoàn tất theo một cách mà Ngụy Thành Châu không ngờ tới.
Hôm ấy, khi luật sư mang hồ sơ đến nhà, Ngụy Thành Châu đang bận rộn trong bếp nấu tổ yến cho Giang Ngọc Nhiêu. Anh đã đón cô ta về ở hẳn trong biệt thự, viện cớ cô ta có dấu hiệu trầm cảm trước sinh, cần người bầu bạn chăm sóc.
"Anh Thành Châu, em đói rồi. Khi nào xong vậy?" Giọng Ngọc Nhiêu nũng nịu vọng ra từ phòng khách.
"Sắp xong rồi." Anh đáp, tay vẫn khuấy nồi tổ yến.
Cũng lúc ấy, luật sư đưa cho anh một tập tài liệu, nói cần chữ ký để hoàn tất "thủ tục điều chỉnh". Ngụy Thành Châu, đầu óc để cả vào việc dỗ dành nhân tình, chỉ liếc qua rồi ký đại vào chỗ được chỉ, miệng không ngừng gọi vọng vào bếp: "Ngọc Nhiêu đợi anh chút, tổ yến sắp được rồi."
Anh không hề đọc kỹ. Anh không biết tập tài liệu đó chính là đơn ly hôn.
Nhưng ký tên thôi vẫn chưa đủ để chấm dứt một cuộc hôn nhân. Phải ra Cục Dân chính, phải có mặt, phải đóng dấu. Và ngay cả bước ấy, Ngụy Thành Châu cũng tự tay dâng cho vợ mình.
Người xử lý thủ tục ở Cục Dân chính lại chính là em họ của anh — người phụ trách mảng hộ tịch. Hôm Thanh Hòa mang hồ sơ đến, cô em họ gọi điện cho Ngụy Thành Châu xác nhận. Lúc đó anh đang ở bệnh viện chăm Giang Ngọc Nhiêu mới sinh, bận tối mắt tối mũi.
"Anh họ, chuyện ly hôn của anh là thế nào?" cô em hỏi.
"Ừ ừ, đồng ý đồng ý." Anh trả lời qua loa, mắt vẫn dán vào đứa bé sơ sinh trong lồng kính. "Anh đang chăm Ngọc Nhiêu ở cữ, cúp máy trước nhé."
Chỉ một câu "đồng ý" cẩu thả ấy, cô em họ liền trực tiếp đóng dấu, hoàn tất thủ tục cho hai người. Ngụy Thành Châu vừa nấu tổ yến cho nhân tình, vừa lơ đãng ký đơn, vừa qua loa gật đầu qua điện thoại — và cứ thế, anh tự tay ly hôn với người vợ tám năm mà không hề hay biết.
Đứa con của Giang Ngọc Nhiêu chào đời. Ngụy Thành Châu chăm sóc mẹ con cô ta chu đáo đến từng ly. Anh học nấu ăn, đích thân bưng bê cơm nước, còn hứa hẹn sẽ vì "em và con" mà chăm chỉ hơn.
Giang Ngọc Nhiêu được nước lấn tới. Cô ta đòi chuyển vào ở căn phòng đẹp nhất — chính là phòng tân hôn của Thanh Hòa và Ngụy Thành Châu năm xưa. Cô ta ném hết đồ đạc của Thanh Hòa ra ngoài, còn "vô tình" làm rơi vỡ khung ảnh cưới, làm hỏng cả tấm ảnh mẹ Thanh Hòa để lại.
"Chị Thanh Hòa, đây chắc không phải phòng tân hôn của chị chứ? Xin lỗi nhé, tôi không biết." Cô ta cười cười. "Nhưng anh Thành Châu bảo em cứ tùy ý chọn phòng, tùy ý xử lý đồ đạc thừa thãi. Mấy thứ này xui xẻo, ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng em."
Thanh Hòa nhìn tấm ảnh mẹ mình bị làm rơi vỡ, lần đầu tiên trong nhiều ngày, cơn giận thật sự bùng lên. Cô lao tới. Nhưng Giang Ngọc Nhiêu lập tức ôm bụng ngã lăn ra, kêu la thảm thiết: "Anh Thành Châu, cứu em với!"
Ngụy Thành Châu chạy vào, chẳng hỏi đầu đuôi, chỉ trừng mắt với Thanh Hòa: "Tô Thanh Hòa, cô làm loạn đủ chưa? Cô nhất định phải hại cô ấy sảy thai mới vừa lòng à?"
Rồi anh làm một việc mà sau này khiến chính anh không thể tha thứ cho mình: anh ra lệnh nhốt Thanh Hòa vào phòng tạp vụ tối om một đêm, không cho bật đèn — dù biết rõ cô mắc chứng sợ không gian kín.
"Anh quên là tôi mắc chứng sợ không gian kín sao?" Thanh Hòa nhìn anh, ánh mắt cuối cùng còn sót lại chút hy vọng cũng vụt tắt. "Anh muốn ép chết tôi à?"
"Vậy thì đã sao?" Ngụy Thành Châu lạnh lùng đáp. "Cô làm hại Ngọc Nhiêu thì phải trả giá."
Cánh cửa phòng tạp vụ đóng lại. Bóng tối nuốt chửng cô. Thanh Hòa đập cửa, hô hoán, nói mình bị thương, cần đến bệnh viện. Nhưng Ngụy Thành Châu đã dặn: "Không có lệnh của tôi, tuyệt đối không được mở cửa. Cô ta giả vờ đấy."
Đêm ấy, trong bóng tối ngột ngạt, Thanh Hòa ngồi co ro, tim đập loạn xạ, mồ hôi lạnh túa ra. Và trong chính đêm dài kinh hoàng đó, cô đã hạ quyết tâm cuối cùng.
Ngụy Thành Châu — người đàn ông cô từng yêu, từng vì anh mà đánh đổi cả tuổi xuân — hôm nay đã tự tay nhốt cô vào bóng tối để bảo vệ nhân tình. Chút tình cảm cuối cùng, đêm ấy, chết hẳn.
"Ngụy Thành Châu," cô thì thầm trong bóng tối, "cảm ơn anh đã tuyệt tình đến thế. Từ nay, tôi không còn gì phải áy náy nữa."
Chương 6: Đám cưới của cô dâu
Một tháng sau, khi đứa con của Giang Ngọc Nhiêu tròn đầy tháng, tập đoàn Ngụy Thị tổ chức tiệc lớn.
Ngụy Thành Châu đứng giữa bữa tiệc, bế đứa bé trên tay, nghe khách khứa chúc mừng. Nhưng trong lòng anh cứ bồn chồn khó tả. Suốt tám năm chung sống, ngày nào Thanh Hòa cũng nhắn tin chào buổi sáng và chúc ngủ ngon cho anh, dù bận đến mấy, dù làm việc đến khuya. Vậy mà suốt một tháng nay — từ ngày đứa bé ra đời — cô chưa từng gọi một cuộc điện thoại, chưa từng gửi một tin nhắn nào.
Đúng lúc ấy, một cô nhân viên hớt hải chạy vào, mặt tái mét: "Sếp Ngụy, không hay rồi! Sếp Tô... sếp Tô sắp kết hôn rồi! Ngày cưới chính là hôm nay!"
Ngụy Thành Châu tưởng mình nghe nhầm. "Cô nói gì? Nói lại xem. Hôm nay ai kết hôn?"
"Hôm nay sếp Tô kết hôn với người khác. Thiệp cưới được gửi đến công ty sáng nay, ngày ghi trên thiệp chính là hôm nay."
Tấm thiệp được đặt vào tay anh. Giấy trắng chữ vàng, hai cái tên rõ ràng: Tô Thanh Hòa và Lâm Phong. Địa điểm: khách sạn sang trọng bậc nhất Lâm Châu. Thời gian: chính là buổi chiều hôm nay.
"Đùa cái gì vậy?" Ngụy Thành Châu bật cười, nhưng giọng đã run. "Thanh Hòa sao có thể kết hôn với người khác? Cô ấy là vợ tôi, chúng tôi chưa ly hôn. Chắc chắn cô ấy còn giận, cố tình lấy tấm thiệp này ra thử lòng tôi thôi. Tôi đã nói rồi, tôi vĩnh viễn không bao giờ ly hôn."
Anh rút điện thoại gọi cho Thanh Hòa. Tiếng tổng đài lạnh lùng vang lên: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được."
Giang Ngọc Nhiêu bế con, ghé sát tai anh thì thầm: "Anh Thành Châu, anh đừng vội. Hôm nay là tiệc đầy tháng của con, bao nhiêu người đang nhìn kìa. Em nghĩ chị Thanh Hòa cố ý đấy. Chị ta muốn làm anh và em bẽ mặt trong hôm nay nên mới làm ra tấm thiệp giả này. Nếu không, sao hôm qua không gửi, ngày mai không gửi, cứ nhất thiết phải gửi vào hôm nay?"
Ngụy Thành Châu bỗng túm lấy tay cô ta, mạnh đến mức Ngọc Nhiêu kêu đau. "Nghe cho rõ đây," anh nói, ánh mắt hoảng loạn. "Chỉ có Tô Thanh Hòa mới là vợ tôi. Còn cô chỉ là một công cụ tự dâng tận cửa mà thôi. Sau này còn để tôi nghe cô nói xấu cô ấy một câu, cút ra nước ngoài cho tôi!"
Anh vứt tấm thiệp, lao ra khỏi bữa tiệc, để lại Giang Ngọc Nhiêu tái mặt đứng chôn chân.
Ở khách sạn bên Lâm Châu, đám cưới đang diễn ra trong ánh đèn lộng lẫy.
Thanh Hòa mặc váy cưới trắng muốt, đứng trước gương. Lâm Phong bước đến sau lưng cô, ánh mắt đầy trìu mến.
"Em đã sẵn sàng để anh gài nhẫn cho chưa, chị công chúa của anh?" anh hỏi, giọng đầy hạnh phúc.
Thanh Hòa quay lại nhìn anh, mỉm cười. "Hồi còn nhỏ, anh cứ đòi đi học cùng em. Em không chịu, thế là anh bám theo, gọi em là chị công chúa. Có phải lúc đó anh đã thích em rồi không?"
"Đúng vậy." Lâm Phong đáp không giấu giếm. "Chỉ là sau này gia đình ép anh ra nước ngoài. Trong suốt bao năm trời, anh không có cách nào liên lạc với em. Em vào miền Nam học rồi kết hôn với Ngụy Thành Châu, anh không dám làm phiền. Anh chỉ có thể cố mỉm cười mỗi khi thấy em và anh ta xuất hiện cùng nhau. Cho đến ngày em kết hôn... anh vẫn nghĩ mình đã mất em mãi mãi."
Anh cầm tay cô, nhẹ nhàng: "Nhưng hóa ra, ông trời vẫn cho anh một cơ hội. Công chúa của anh, cuối cùng đã sẵn sàng kể cho chàng kỵ sĩ của đời mình nghe câu chuyện của em rồi."
Nước mắt Thanh Hòa lăn dài. Không phải vì đau, mà vì cuối cùng cũng có một người nhìn thấy hết những vết thương của cô và vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Ngụy Thành Châu xông vào, thở dốc, quần áo xộc xệch.
"Thanh Hòa!" Anh gào lên. "Em đang làm gì thế này?"
Cả hai người quay lại. Lâm Phong đứng chắn trước mặt Thanh Hòa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn kẻ vừa đến.
"Sếp Ngụy vội vã đến mừng cưới thế này." Lâm Phong nói, giọng bình thản mà sắc bén. "Phiền anh xuống sảnh tầng một. Xin cảm ơn."
Chương 7: Không còn đường lui
"Anh đến đó làm gì?" Ngụy Thành Châu gạt Lâm Phong ra, lao đến trước mặt Thanh Hòa. "Em về nhà với anh. Đây là em đang giận chuyện mấy hôm trước nên cố ý bày trò phải không?"
"Nhà nào?" Thanh Hòa nhìn anh, ánh mắt xa lạ như nhìn một người dưng. "Chúng ta đã nhận giấy ly hôn rồi. Đào đâu ra nhà nữa?"
"Ly hôn?" Ngụy Thành Châu sững sờ. "Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn với em! Là em lừa anh ký vào đơn đó!"
"Ngụy Thành Châu," Thanh Hòa cười lạnh, "anh là người trưởng thành. Tôi làm sao lừa anh đi nhận giấy, lừa anh ký tên được? Nếu anh quên rồi thì để tôi nhắc cho anh nhớ. Hôm luật sư mang hồ sơ tới, anh đang bận nấu tổ yến cho cô nhân tình bé nhỏ. Hôm Cục Dân chính gọi điện xác nhận, anh đang ở bệnh viện chăm cô ta ở cữ, chỉ ậm ừ đồng ý cho xong. Là chính anh tự tay ký, tự miệng gật đầu."
Ngụy Thành Châu như bị dội một gáo nước lạnh. Ký ức ùa về: tập tài liệu anh ký cẩu thả trong bếp, cuộc điện thoại anh trả lời qua loa bên lồng kính sơ sinh. Hóa ra, tất cả đều là thật.
"Anh thừa nhận anh đã nhất thời bị dục vọng làm mờ mắt." Anh xuống giọng, cố níu kéo. "Nhưng anh yêu em là thật. Anh đối tốt với Giang Ngọc Nhiêu cũng chỉ vì cô ta là mẹ đứa bé thôi."
Lâm Phong lúc này mới lên tiếng, giọng khinh bỉ không che giấu: "Ngụy Thành Châu, tôi chưa thèm tìm anh tính sổ, anh lại tự giác mò tới. Nếu anh không thể yêu thương Thanh Hòa đến cùng, không thể chung thủy với cô ấy, thì ngay từ đầu đừng nên dây dưa. Anh có biết vì một người ngoài mà anh đã nhốt Thanh Hòa vào phòng tối, biết rõ cô ấy sợ không gian kín không? Tôi thật sự khinh bỉ anh. Sớm biết có ngày hôm nay, tám năm trước, dù thế nào tôi cũng sẽ đến hôn lễ của anh để cướp Thanh Hòa đi."
"Cướp à?" Ngụy Thành Châu đỏ mắt. "Anh phải xem mình có bản lĩnh đó không đã. Tôi nói cho anh biết, Thanh Hòa yêu tôi, cô ấy chỉ yêu một mình tôi. Cô ấy chỉ đang giận dỗi mới kết hôn với anh thôi. Sớm muộn gì tôi cũng theo đuổi lại cô ấy. Tới lúc đó anh chuẩn bị tinh thần mà khóc đi!"
Hai người đàn ông giằng co. Thanh Hòa bước tới, đứng chắn giữa họ, giọng cô cắt ngang mọi ồn ào:
"Ngụy Thành Châu, anh lấy tư cách gì mà nói yêu tôi?"
Anh khựng lại.
"Anh biết không?" Thanh Hòa nhìn thẳng vào mắt anh, mỗi chữ như một nhát dao. "Cái ngày đầu tiên nhìn thấy anh và Giang Ngọc Nhiêu ở bệnh viện, tôi đã đau đớn đến phát điên. Nhưng tôi vẫn phải ra vẻ trước mặt anh, cố giả bộ mình rất bao dung, rất độ lượng. Tôi cắn răng nuốt nước mắt vào trong. Ngay lúc đó tôi đã tự nhủ: chỉ nốt lần này thôi. Rồi khi tôi một lần nữa thấy anh và cô ta ở bệnh viện — lần này anh công khai ẵm cô ta đi khám thai — tôi đã không còn yêu anh nữa rồi."
"Thanh Hòa, anh sai rồi!" Ngụy Thành Châu quỳ sụp xuống. "Anh biết sai rồi! Anh sẽ lập tức cắt đứt với Giang Ngọc Nhiêu, ngay cả đứa bé anh cũng không cần. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, quay lại thời đại học được không? Anh cầu xin em, cho anh một cơ hội bù đắp."
"Không thể nào." Thanh Hòa lắc đầu. "Vĩnh viễn không thể nào."
Cô nhìn xuống người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, người mà bao năm cô từng ngước lên ngưỡng mộ, rồi nói ra sự thật mà anh chưa từng biết:
"Anh biết không? Bệnh của tôi đã khỏi rồi. Chính là vào cái ngày tôi nhìn thấy anh và Giang Ngọc Nhiêu ở bệnh viện đó, khi tôi cầm trong tay kết quả khám cho biết mình đã có thể mang thai trở lại."
Ngụy Thành Châu ngẩng phắt lên, mắt sáng rực: "Em nói gì? Em khỏi bệnh rồi? Vậy chúng ta có thể có con rồi! Thanh Hòa, chúng ta—"
"Đáng tiếc," Thanh Hòa cắt lời anh, giọng nhẹ như gió, "tôi không cần anh nữa rồi."
Cô nhớ lại câu anh từng nói: "Tuổi đã không còn trẻ, lại còn bệnh tật, ngoài anh ra ai thèm lấy em." Giờ cô trả lại cho anh, từng chữ một:
"Ngụy Thành Châu, tình yêu của anh sẽ phai nhạt dần theo năm tháng. Sao tôi có thể lại lao vào vết xe đổ đó lần nữa? Lâm Phong đã yêu tôi suốt mười mấy năm. Tôi xứng đáng với một người tốt hơn. Anh không xứng."
Cô quay sang bảo vệ: "Đưa anh ta ra ngoài."
Ngụy Thành Châu vùng vẫy, gào tên cô đến khản giọng, nhưng đã bị lôi ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại, cắt đứt tiếng gào ấy.
Thanh Hòa quay về phía Lâm Phong. Anh nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt còn đọng trên má cô.
"Tay anh không sao chứ?" Cô hỏi, thấy khớp tay anh bầm đỏ vì vừa giằng co.
"Chuyện nhỏ thôi." Anh cười. "Công chúa của anh, chúng ta ra làm lễ chứ?"
Hôn trường rực rỡ ánh đèn. Mẹ của Lâm Phong đứng dưới sân khấu, mắt ngân ngấn nước: "Thanh Hòa, mẹ chúc con và Lâm Phong trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long."
"Con cảm ơn mẹ." Thanh Hòa cúi đầu.
MC xướng lên: "Xin mời cô dâu bước lên sân khấu. Chú rể và cô dâu trao nhẫn cho nhau."
Chiếc nhẫn trượt vào ngón tay Thanh Hòa. Lần này, nó không phải là xiềng xích. Nó là một lời hứa.
Chương 8: Cướp dâu và trả giá
Ngụy Thành Châu không chịu buông tay.
Bị đuổi khỏi hôn trường, anh không về mà huy động cả một đám người, xông thẳng vào nhà họ Lâm ngay trong đêm tân hôn của Thanh Hòa. Anh mất trí đến mức tin rằng chỉ cần cưỡng ép đưa được Thanh Hòa đi, cô sẽ quay lại bên anh.
"Đưa vợ tôi đi!" Anh ra lệnh cho đám thủ hạ. "Mang được vợ tôi ra, tiền thưởng nhân đôi!"
Đám người tràn vào biệt thự nhà họ Lâm. Nhưng Lâm Phong không phải kẻ dễ bắt nạt. Nhà họ Lâm là gia tộc quyền lực nhất Lâm Châu, cả thành phố này là địa bàn của họ.
"Dám động thủ ở nhà họ Lâm," Lâm Phong đứng chắn trước Thanh Hòa, giọng lạnh băng, "tao sẽ khiến chúng mày hối hận vì đã sinh ra trên đời."
Anh gọi một cuộc điện thoại. Chỉ trong nửa tiếng, toàn bộ nhân lực an ninh của nhà họ Lâm được huy động, phong tỏa mọi ngả đường.
"Ngụy Thành Châu, chúng ta đã ly hôn rồi." Thanh Hòa nhìn anh, không chút sợ hãi. "Anh làm như vậy chẳng có ý nghĩa gì đâu."
"Thanh Hòa!" Anh chồm tới. "Vào lúc chúng ta khó khăn nhất, trong căn nhà trọ nghèo rớt đó, em đã nói cả đời này không rời xa anh. Bây giờ sao em có thể bỏ anh đi? Những lỗi lầm anh gây ra, anh sẽ dùng cả đời này để bù đắp. Chúng ta tái hôn đi!"
"Anh hãy sớm từ bỏ ý định đó đi." Thanh Hòa đáp gọn.
Đám thủ hạ của Ngụy Thành Châu bắt đầu hoảng loạn khi phát hiện lối ra đã bị chặn kín. "Sếp Ngụy, có một thế lực không rõ đang lục soát khắp nơi. Hành động của chúng ta bại lộ rồi!"
Nhưng Ngụy Thành Châu đã đỏ mắt, không còn nghe được lời khuyên nào. "Em là của anh! Anh sẽ không để em rời xa anh!" Anh lao tới định kéo tay Thanh Hòa.
Lâm Phong ra tay trước. Anh chắn lấy Thanh Hòa, đỡ trọn một cú đấm của Ngụy Thành Châu vào vai mình. Đám người ẩu đả. Trong lúc hỗn loạn, đội an ninh nhà họ Lâm ập vào, khống chế toàn bộ.
"Đường đường là chủ tịch tập đoàn Ngụy Thị," Lâm Phong ôm vai bị thương, cười lạnh, "dẫn theo người tự tiện xông vào nhà dân, bắt cóc con tin. Chỉ mấy tội danh này cũng đủ để anh vào tù mấy năm rồi."
"Lâm Phong, coi như lần này mày thắng." Ngụy Thành Châu bị đè xuống đất, vẫn ngoan cố gào lên. "Nhưng tao không bỏ cuộc đâu. Thanh Hòa là của tao!"
Thanh Hòa nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng chỉ thấy chán ghét. Lẽ ra cô có thể để cảnh sát tống anh vào tù ngay lúc này. Nhưng cô còn một tính toán khác.
"Lâm Phong," cô khẽ nói, "giờ em rất muốn tống anh ta vào tù. Nhưng Ngụy Thành Châu mà vào đó thì tập đoàn Ngụy Thị cũng tiêu. Dù sao đó cũng là tâm huyết bao năm của em, em chưa muốn nó sụp đổ theo cách này."
Lâm Phong hiểu ý cô. Anh gật đầu, ra hiệu cho người thả Ngụy Thành Châu ra, nhưng cảnh cáo: "Lần này tha cho anh. Còn dám bén mảng đến, tôi sẽ không nương tay nữa."
Đám người của Ngụy Thành Châu lếch thếch rút lui. Trước khi bị lôi đi, anh vẫn ngoái lại, mắt đầy oán độc nhìn Lâm Phong: "Anh không biết tôi yêu cô ấy nhiều hơn anh gấp bao nhiêu lần đâu."
"Anh yên tâm." Lâm Phong đáp. "Tôi tuyệt đối không cho anh cơ hội đó."
Cửa đóng lại. Sự yên tĩnh trở về với biệt thự.
Lâm Phong quay sang Thanh Hòa, ánh mắt dịu lại: "Em ổn không?"
Thanh Hòa cầm lấy bàn tay bị thương của anh, xót xa. "Cảm ơn chàng hiệp sĩ của em đã đến giải cứu công chúa."
"Đúng vậy," anh cười, "hiệp sĩ cuối cùng cũng được mãi ở bên công chúa của mình rồi."
Ngày hôm sau, mẹ Lâm Phong tíu tít chuẩn bị bữa sáng cho hai vợ chồng son.
"Lâm Phong nhà chúng ta cuối cùng cũng lấy được vợ rồi." Bà cười tươi. "Lại còn cưới được cô vợ tốt thế này. Thanh Hòa, mẹ nhớ ra rồi, hồi còn sống trong ngõ nhỏ, con là con gái nhà ông Tô đúng không? Hồi đó thằng Lâm Phong nhà mẹ cứ tí tởn bám đuôi con mãi thôi."
Thanh Hòa bật cười. Bao nhiêu năm rồi, hóa ra tình cảm này đã bắt rễ từ tận thuở ấu thơ.
"Thảo nào," bà Lâm nói tiếp, "sau khi về nước mẹ sắp xếp cho nó đi xem mắt, nó sống chết cũng không chịu đi. Thì ra trong lòng nó đã sớm có người thương rồi. Thanh Hòa, sau này đây chính là nhà của con. Mẹ nghe Lâm Phong kể con đi lên từ hai bàn tay trắng, lập ra cả một công ty niêm yết. Tập đoàn nhà họ Lâm sau này cũng là của hai vợ chồng con đấy."
Thanh Hòa nắm tay Lâm Phong, khẽ đáp: "Mẹ, sau này con nhất định sẽ hỗ trợ anh ấy nhiều hơn, không để anh ấy phải vất vả một mình gánh vác nữa."
Bà Lâm gật gù mãn nguyện. Nhưng Thanh Hòa biết, trước khi có thể toàn tâm vun đắp cuộc sống mới, còn một số chuyện ở Vân Thành cô phải tự tay kết thúc cho rõ ràng.
"Em vẫn phải về Vân Thành một chuyến." Cô nói với Lâm Phong. "Có một số chuyện đã đến lúc phải chấm dứt."
"Được." Anh không hỏi nhiều, chỉ nắm chặt tay cô. "Anh sẽ về cùng em. Cứ coi như chúng ta đi hưởng tuần trăng mật. Anh cũng muốn xem nơi em đã sống suốt ngần ấy năm."
Thanh Hòa nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đã không còn chút bi lụy nào. Chỉ còn lại sự sắc bén của một người sắp bước vào trận chiến cuối cùng.
Ngụy Thành Châu, nếu anh đã chọn tiếp tục dây dưa, vậy thì lần này, cô sẽ khiến anh mất đi tất cả.
Chương 9: Bán sạch cổ phần
Về đến Vân Thành, việc đầu tiên Thanh Hòa làm là bán cổ phần.
Cô nắm trong tay 20% cổ phần của tập đoàn Ngụy Thị. Tính theo giá thị trường lúc đỉnh cao, con số ấy trị giá hàng ngàn tỷ. Đây là thứ cô bán mạng bao năm mới đổi được, cũng là quân bài quyết định số phận của tập đoàn.
Cô hẹn gặp sếp Dương của tập đoàn Xương Thịnh — một trong ba ông lớn đầu tư đứng đầu thị trường. Xương Thịnh từ lâu đã dòm ngó cổ phần Ngụy Thị.
"Sếp Tô muốn bán cổ phần Ngụy Thị," sếp Dương nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc sảo, "xem ra là sắp gả hẳn vào nhà họ Lâm rồi. Có điều... trước kia còn tưởng sếp Tô rút tiền xong sẽ ở lại Ngụy Thị. Nhưng nếu cô rời đi hẳn, cổ phiếu tập đoàn chắc chắn rớt giá thê thảm. Mức giá tôi báo trước đây e là không còn hợp lý nữa."
Đây là chỗ hiểm. Ai cũng biết Thanh Hòa mới là linh hồn của Ngụy Thị. Cô rời đi, cổ phiếu sẽ lao dốc, người mua sẽ ép giá.
Nhưng Thanh Hòa đã có Lâm Phong.
"Không sao." Lâm Phong lên tiếng, giọng điềm tĩnh mà đầy sức nặng. "Tôi sẽ lấy danh nghĩa nhà họ Lâm tung ra tin tức: tập đoàn Lâm Thị có ý định thâu tóm tập đoàn Ngụy Thị. Sếp Dương, chị thấy thế nào?"
Sếp Dương lập tức hiểu ra. Chỉ cần có tin nhà họ Lâm định mua lại Ngụy Thị, cổ phiếu sẽ tăng vọt bất chấp việc Thanh Hòa ra đi. Đến lúc đó, người mua vào không những không lỗ mà còn lời to.
Mắt sếp Dương sáng lên. "Nếu sếp Lâm đã nói vậy thì dễ xử lý thôi. Chín ngàn tỷ, thu mua 20% cổ phần Ngụy Thị trong tay cô. Thành giao!"
Hợp đồng được ký ngay trong bữa tiệc. Thanh Hòa chính thức cắt đứt sợi dây cuối cùng nối cô với tập đoàn Ngụy Thị — nhưng theo cách khiến cô thu về một khoản khổng lồ, đồng thời cài sẵn một quả bom hẹn giờ vào lòng tập đoàn cũ.
Vì cái tin "nhà họ Lâm thâu tóm Ngụy Thị" ấy chỉ là mồi nhử. Khi cổ phiếu Ngụy Thị được đẩy lên cao ngất, sếp Dương sẽ xả toàn bộ ra thị trường, đánh sập cổ phiếu xuống đáy. Đến lúc đó, Thanh Hòa và Lâm Phong sẽ thừa thắng xông lên, thu gom Ngụy Thị với giá rẻ mạt.
Xong việc, Thanh Hòa quyết định về công ty một chuyến cuối cùng, để dọn nốt đồ đạc cá nhân và chính thức khép lại chương cũ.
Nhưng khi bước vào văn phòng của mình, cô sững lại.
Đồ đạc của cô đã bị dọn sạch. Ngồi chễm chệ trên ghế của cô, trong văn phòng của cô, là Giang Ngọc Nhiêu.
"Chị à, chị về rồi à?" Ngọc Nhiêu ngước lên, giọng đầy vẻ đắc thắng. "Tôi còn tưởng chị không về nữa, định ở hẳn bên nhà họ Lâm luôn. Đồ đạc của chị tôi đã sai người đem vào phòng chứa đồ rồi."
"Ai cho cô cái quyền ngồi trong văn phòng của tôi?" Thanh Hòa hỏi, giọng vẫn bình thản.
"Tô Thanh Hòa," Giang Ngọc Nhiêu đứng dậy, ra vẻ bề trên, "nếu chị đã bám được vào nhà họ Lâm rồi thì cứ ngoan ngoãn ở yên bên đó đi, còn quay lại Ngụy Thị làm gì? Chị không biết Ngụy Thị không chào đón chị sao? Thật ra bây giờ là tôi đang tạm thời thay thế vị trí của chị. Tôi vẫn là tổng giám đốc marketing của tập đoàn. Còn chị chỉ là một thư ký cũ. Cút ra ngoài đi."
Rồi cô ta buông ra câu độc địa nhất, nụ cười đầy ác ý: "À đúng rồi, quên chưa nói cho chị biết. Tôi và chồng chị không chỉ có mỗi lần say rượu đó đâu. Sau khi tôi sinh con xong, chúng tôi còn làm thêm mấy lần nữa. Tô Thanh Hòa, cả đời này chị cũng không thoát khỏi cái số bị cắm sừng đâu."
Thanh Hòa nhìn cô ta, rồi bất ngờ bật cười.
Nửa năm trước, những lời này có thể xé nát cô. Bây giờ, cô chỉ thấy buồn cười cho một kẻ đang ngồi trên đống lửa mà tưởng mình đang ngồi trên ngai vàng.
"Xem ra," Thanh Hòa nói, ánh mắt lạnh lẽo, "tôi vẫn đánh giá quá cao Ngụy Thành Châu rồi. Anh ta thật sự để một kẻ như cô chiếm chỗ của tôi."
Cô quay người bước ra, không thèm tranh cãi thêm một câu.
Trên đường ra khỏi tòa nhà, một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô, sắc lạnh và quyết đoán:
"Ngụy Thành Châu, cảm ơn sự tuyệt tình của anh. Bây giờ tôi có thể không chút e ngại mà ra tay với anh và tập đoàn Ngụy Thị rồi. Tôi muốn xem, đợi đến khi anh trắng tay thì còn ai chịu ở lại bên anh."
Chương 10: Sụp đổ
Giang Ngọc Nhiêu không dừng lại ở việc chiếm văn phòng.
Chính vào lúc Ngụy Thành Châu gặp nạn, cô ta đã leo lên đến tận đỉnh — theo cách hủy hoại tất cả.
Chuyện xảy ra khi Ngụy Thành Châu, trong cơn điên cuồng muốn giữ Thanh Hòa, quyết định trục xuất Giang Ngọc Nhiêu ra nước ngoài để "làm lại từ đầu" với vợ cũ. Nhưng trước khi kịp thực hiện, anh bị một kẻ lạ mặt đâm trọng thương ngay giữa đường, máu ra quá nhiều, phải nằm trong phòng ICU suốt năm ngày mới thoát khỏi cơn nguy kịch, rồi hôn mê bất tỉnh.
Kẻ chủ mưu vụ hành hung ấy, không ai khác, chính là Giang Ngọc Nhiêu. Cô ta thuê người ra tay, tính toán rằng nếu Ngụy Thành Châu chết, đứa con của cô ta sẽ là người thừa kế danh chính ngôn thuận của tập đoàn Ngụy Thị. "Khó khăn lắm tôi mới bước lên được con đường đổi đời," cô ta nghiến răng, "làm sao có thể để anh đánh gục tôi về nguyên hình?"
Ngụy Thành Châu không chết, nhưng anh hôn mê. Và trong lúc anh nằm liệt trên giường bệnh, ông Ngụy — người cha hồ đồ — lại nằng nặc đưa Giang Ngọc Nhiêu lên nắm quyền, viện cớ cô ta là "mẹ của cháu đích tôn", là người hiểu công ty nhất.
Giang Ngọc Nhiêu triệu tập cuộc họp cấp giám đốc, tuyên bố mình tạm thời đảm nhận chức chủ tịch. Bất cứ ai phản đối đều bị cô ta bãi chức. Có được quyền lực trong tay, bộ mặt thật của cô ta lộ ra hoàn toàn.
"Có lẽ tôi của bây giờ mới là con người thật của tôi." Cô ta cười lạnh với thư ký trung thành của Thanh Hòa trước khi đuổi cô đi. "Cả đời tôi phải ngửa tay xin tiền nhà họ Ngụy, mua một cái túi xách cũng phải xin. Cái loại ngày tháng đó, tôi chịu đựng đủ rồi."
Cô ta bắt đầu rút ruột tập đoàn. Cô ta lập ra hàng loạt công ty ma, tự tay lấy con dấu ký những bản hợp đồng khống với các "nhà cung cấp" không có nổi tư chất cơ bản — nhiều công ty mới thành lập chưa đầy một tháng. Tiền của tập đoàn được ứng ra, rồi biến mất qua những công ty giả ấy. Chỉ trong ít lâu, dòng tiền của Ngụy Thị bị vét sạch.
Cùng lúc đó, "quả bom" Thanh Hòa cài sẵn phát nổ.
Cô công bố rộng rãi việc mình rút khỏi tập đoàn Ngụy Thị. Hàng loạt nhà cung cấp và khách hàng lớn — những mối mà bao năm cô một tay gây dựng — lập tức tuyên bố chấm dứt hợp tác, đi theo cô. Nhà họ Lâm lại tung tin đính chính rằng "tin thâu tóm Ngụy Thị" trước đây là tin đồn thất thiệt. Cổ phiếu Ngụy Thị vốn đã bị đẩy lên cao ngất bởi tin đồn, giờ đồng loạt lao dốc kịch sàn.
Trong khi đó, Thanh Hòa còn âm thầm bố trí một nước cờ khác. Cô liên hệ với một tay giang hồ tên Hổ — người từng có ân oán và quan hệ ngầm — bỏ tiền thuê hắn phối hợp thao túng, đăng ký thêm các công ty vỏ bọc ký hợp đồng với Ngụy Thị để vờ vét nốt tiền mặt. Cô muốn chắc chắn rằng khi trận sụp đổ đến, nó sẽ toàn diện và không thể cứu vãn.
Cổ phiếu Ngụy Thị rơi thẳng đứng, xuyên thủng cả mức giá phát hành. Giá trị vốn hóa bốc hơi quá nửa. Các nhà cung cấp bỏ chạy, khách hàng dứt áo ra đi, đến tiền lương tháng sau của nhân viên tập đoàn cũng không còn đủ để trả.
Sau bảy ngày hôn mê, Ngụy Thành Châu tỉnh lại. Việc đầu tiên anh hỏi là tình hình công ty. Câu trả lời khiến anh chết lặng: tập đoàn mà anh và Thanh Hòa gây dựng suốt tám năm, giờ đang bên bờ vực phá sản. Kẻ đẩy nó xuống vực chính là người đàn bà anh từng bất chấp tất cả để bảo vệ.
Anh không đợi vết thương lành, lập tức đòi về công ty. Nhưng đã quá muộn.
Tại cuộc họp hội đồng quản trị, các cổ đông nổi loạn. Họ chỉ thẳng mặt Giang Ngọc Nhiêu chất vấn.
"Công ty ra nông nỗi này, trách tôi sao?" Giang Ngọc Nhiêu vẫn trơ tráo. "Có trách thì trách Tô Thanh Hòa. Chính cô ta cướp hết khách hàng đi. Tôi khuyên các vị tốt nhất là bán tháo hết cổ phần trong tay ngay bây giờ, may ra còn vớt vát được chút đỉnh."
Ông Ngụy tức đến run người, chỉ mặt cô ta: "Tôi nể tình cô sinh con nối dõi cho nhà họ Ngụy nên tin tưởng cô. Cô báo đáp tôi thế này à?"
"Tin tưởng tôi?" Giang Ngọc Nhiêu bật cười khẩy. "Chẳng qua các người coi tôi như cái máy đẻ nối dõi tông đường thôi. Nếu thật sự tin tôi, tại sao đến một chút cổ phần cũng không chia cho tôi? Tôi mua cái túi xách cũng phải ngửa tay xin. Cái loại ngày tháng đó tôi chịu đủ rồi."
Cô ta quẳng lại một câu tàn nhẫn trước khi bỏ đi: "Ngụy Thành Châu, chúng ta kết thúc rồi. Con trai à? Tặng cho nhà họ Ngụy đấy."
Rồi cô ta quay lưng, bỏ mặc cả đứa con ruột lẫn cái tập đoàn đã bị cô ta hút cạn máu.
Ngụy Thành Châu ngồi phịch xuống ghế, nhìn quanh phòng họp trống hoác. Trong một khoảnh khắc, anh chợt hiểu ra tất cả những gì mình đã đánh mất, và vì sao mình đánh mất chúng.
Nhưng sự thấu hiểu ấy đến quá muộn.
Chương 11: Tô Thị và một khởi đầu mới
Tập đoàn Ngụy Thị chính thức đứng bên bờ vực.
Ngụy Thành Châu, thân mang trọng thương, tìm đến Thanh Hòa lần cuối. Anh gặp cô trong một buổi họp lớp cũ — nơi bạn bè năm xưa tụ họp, nhắc lại thời anh và cô còn là "cặp tiên đồng ngọc nữ" của cả trường, thời anh vì muốn gặp cô một lần mà đứng đợi dưới ký túc xá nữ suốt cả một đêm.
Những kỷ niệm ấy ùa về, nhưng chúng chỉ càng làm nổi bật khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại.
"Thanh Hòa," anh kéo cô ra một góc, giọng khẩn thiết, "hiện tại tập đoàn Ngụy Thị sắp phá sản. Giang Ngọc Nhiêu đã lập công ty ma, ký hợp đồng khống, rút sạch tiền mặt. Tập đoàn giờ đến lương nhân viên tháng sau cũng không trả nổi. Xin em hãy giúp Ngụy Thị. Lẽ nào em thật sự đành lòng nhìn tâm huyết của chúng ta bị hủy hoại như thế?"
"Tâm huyết của chúng ta?" Thanh Hòa nhìn anh, giọng bình thản đến lạnh. "Ngụy Thành Châu, tập đoàn Ngụy Thị từ đầu đến cuối đều mang họ Ngụy. 20% cổ phần đó là do tôi bao năm bán mạng mới có được. Bố anh lúc nào cũng coi tôi như một con chó làm thuê cho nhà họ Ngụy. Bao nhiêu năm qua, anh đã từng nói đỡ cho tôi một câu nào chưa? Bây giờ tập đoàn sắp sập, anh lại nhớ đến chữ 'chúng ta'."
"Anh biết em còn nhớ." Ngụy Thành Châu run rẩy. "Hồi trước em vì đi tiếp khách mà uống đến xuất huyết dạ dày. Em từng yêu công ty này đến thế. Sao em có thể nhìn nó chết?"
"Hóa ra anh vẫn nhớ." Thanh Hòa cười buồn. "Anh chỉ coi mọi hy sinh của tôi là điều hiển nhiên thôi. Cổ phần của tôi, tôi đã chuyển nhượng toàn bộ rồi. Tập đoàn Ngụy Thị và tôi không còn bất kỳ liên quan nào nữa."
Cô quay lưng bước đi, để lại Ngụy Thành Châu đứng chôn chân giữa tiếng cười nói của bạn bè năm cũ, cô độc như một cái bóng.
Nhưng Thanh Hòa không để tập đoàn thực sự tan thành mây khói. Cô không cứu Ngụy Thành Châu — cô thâu tóm.
Cổ phiếu Ngụy Thị chạm đáy. Thanh Hòa lặng lẽ ra tay. Cô mua lại toàn bộ số cổ phần mà Ngụy Thành Châu đã thế chấp để cứu vãn dòng tiền. Cô thu gom cổ phần từ các cổ đông đang hoảng loạn tháo chạy. Chẳng mấy chốc, cô nắm trong tay hơn 50% cổ phần — quyền kiểm soát tuyệt đối.
Cùng lúc đó, lưới trời khép lại với những kẻ gieo gió.
Giang Ngọc Nhiêu, sau khi vét sạch tiền của công ty và định ôm tiền bỏ trốn ra nước ngoài, bị chính Thanh Hòa dẫn cảnh sát đến bắt tại nhà họ Ngụy. Bằng chứng về những hợp đồng giả, những công ty ma, đã được thu thập đầy đủ.
"Tô Thanh Hòa, chị dám đụng đến tôi à?" Giang Ngọc Nhiêu gào lên khi bị còng tay. "Ngụy Thành Châu đối xử với chị như vậy, chị còn giúp anh ta?"
"Tôi là cổ đông lớn của tập đoàn Ngụy Thị." Thanh Hòa đáp, thản nhiên. "Tôi đòi lại tiền của mình thì có gì sai? Liên quan gì đến Ngụy Thành Châu?"
Giang Ngọc Nhiêu bị đưa đi, bỏ lại đứa con ruột mà cô ta từng nói "tặng cho nhà họ Ngụy". Ông Ngụy — người cha từng coi Thanh Hòa như người làm thuê — giờ chỉ còn biết ngã quỵ trong căn biệt thự sắp bị siết nợ.
Thanh Hòa đứng giữa phòng họp hội đồng quản trị, tuyên bố quyết định cuối cùng: "Tôi sẽ đổi tên tập đoàn Ngụy Thị thành tập đoàn Tô Thị, và chính thức đảm nhận chức chủ tịch."
Rồi cô nhìn về phía Ngụy Thành Châu, người đàn ông giờ đã trắng tay, nói thêm một câu — vừa là ân, vừa là dấu chấm hết:
"Trong tay bố anh vẫn còn chút cổ phần. Cổ tức sau này đủ để gia đình anh sinh sống. Tôi chừa cho nhà anh một con đường lui. Coi như trả xong ân nghĩa tám năm."
Ngụy Thành Châu ngước nhìn cô, môi mấp máy nhưng không nói được lời nào. Người phụ nữ mà anh từng khinh rẻ "ngoài anh ra ai thèm lấy", giờ đứng trên đỉnh cao mà anh phải ngước lên. Người phụ nữ anh tưởng không thể sống thiếu anh, giờ nắm trong tay cả sự nghiệp lẫn hạnh phúc mà anh vĩnh viễn không với tới.
Xong việc, Thanh Hòa và Lâm Phong rời Vân Thành, trở về Lâm Châu.
Trên đường về, cô bỗng thấy chóng mặt, buồn nôn. Lâm Phong lo lắng đưa cô đến bệnh viện.
Bao năm qua, Thanh Hòa vẫn tin rằng lần ngộ độc rượu vì tiếp khách, cộng thêm những tổn thương Ngụy Thành Châu để lại, đã khiến cả đời này cô không thể làm mẹ. Cô đã chấp nhận điều đó. Cô đã học cách sống mà không cần một đứa con.
Nhưng bác sĩ bước ra, nở nụ cười: "Chúc mừng anh Lâm. Vợ anh có tin vui rồi."
Thanh Hòa lặng người. Rồi nước mắt cô trào ra — lần này là nước mắt của hạnh phúc.
Đứa con mà cô từng nghĩ vĩnh viễn không thể có, đã lặng lẽ đến với thế giới này, vào đúng lúc cuộc đời cô bước sang một trang hoàn toàn mới.
Lâm Phong ôm chầm lấy cô, giọng nghẹn ngào: "Thanh Hòa, anh sắp làm bố rồi."
Cô gục đầu vào vai anh, mỉm cười. Ngoài kia, nắng đã lên.
Người đàn bà từng đứng lặng trước cửa bệnh viện, nhìn chồng ẵm nhân tình đi khám thai mà không rơi một giọt nước mắt, cuối cùng cũng bước ra khỏi bóng tối. Cô không náo loạn, không van xin, không quỵ ngã. Cô chỉ lẳng lặng đưa ra một tờ đơn ly hôn, rồi tự tay viết lại cả cuộc đời mình — rực rỡ hơn tất cả những gì kẻ phản bội có thể tưởng tượng.
Và đó, mới là sự trả thù ngọt ngào nhất.


