
Vợ Chê Chồng Nghèo Đuổi Khỏi Nhà, Ngày Ly Hôn Ông Nội Tài Phiệt Đem 100 Siêu Xe Đến Đón
"Trần Mặc, anh dám ngủ với mẹ kế của tôi sao? Anh thật kinh tởm!"
Tiếng hét của Liễu Lam Khê xé toạc buổi sáng. Trần Mặc đứng chết lặng giữa phòng khách nhà họ Liễu, đầu vẫn còn váng vất như vừa tỉnh khỏi một cơn say mà chính anh cũng không biết mình đã uống gì.
"Không... không phải đâu. Em nghe anh giải thích. Chính anh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra tối qua."
Anh nhìn quanh. Chiếc giường xa lạ, những vệt son còn vương trên cổ áo, và bà Ngô — mẹ kế của Lam Khê — đang ôm chăn khóc lóc thảm thiết ở một góc, diễn tròn vai người bị hại.
"Lam Khê, cuối cùng con cũng về rồi." Bà Ngô nức nở. "Chồng con... nó cưỡng hiếp mẹ."
"Bà nói bậy bạ gì vậy?" Trần Mặc gằn từng chữ, nhưng cổ họng anh khô khốc. Anh hiểu rồi. Đây là một cái bẫy. Một cái bẫy được giăng sẵn để đẩy anh xuống bùn.
Liễu Lam Khê rút trong túi ra một tập giấy, ném thẳng vào ngực anh.
"Trần Mặc, chúng ta ly hôn đi."
Ba năm. Ba năm anh làm rể cho nhà họ Liễu, cúi đầu nhẫn nhịn, làm đủ mọi việc từ rửa bát đến lau nhà, chỉ mong một ngày người phụ nữ này nhìn anh bằng ánh mắt khác đi. Vậy mà đổi lại là một tờ đơn ly hôn và một tội danh anh chưa từng phạm.
"Liễu Lam Khê, cô hãm hại tôi."
"Không." Cô lắc đầu, giọng lạnh như băng. "Là anh có lỗi với tôi. Ký tên đi. Ký tên đi!"
"Tôi làm rể ngoan nhà cô suốt ba năm trời. Tôi có lỗi với cô chỗ nào chứ mà tới mức phải đòi ly hôn?"
Bà Ngô đứng dậy, lau nước mắt cá sấu, gương mặt lập tức chuyển sang khinh miệt. "Chồng của con gái tôi phải là người cùng đẳng cấp với nó. Thậm chí phải là người thừa kế của một gia tộc quyền thế. Còn anh chỉ là một tên vô tích sự, một đứa trẻ mồ côi nhặt ngoài đường. Anh hiểu không?"
Trần Mặc nhắm mắt lại. Anh mệt mỏi rồi. Ba năm đủ để một người đàn ông hiểu ra rằng có những thứ dù cố gắng đến đâu cũng không thể níu giữ.
"Được. Tôi đồng ý ly hôn."
Anh cầm bút, chuẩn bị ký. Nhưng Lam Khê bỗng giật lại tờ đơn.
"Không. Tôi đổi ý rồi. Anh phải ra đi tay trắng. Mọi thứ trên người anh — quần áo, điện thoại, cả đôi giày — đều là tiền của nhà họ Liễu. Anh không được mang theo một xu."
"Không thể nào," Trần Mặc nghiến răng. "Tuyệt đối không thể nào."
Bà Ngô vẫy tay. Bốn gã bảo vệ vạm vỡ tiến vào.
"Đánh đến khi anh ta chịu ký thì thôi."
Những cú đấm giáng xuống. Trần Mặc gục xuống sàn nhà lát đá hoa cương lạnh lẽo, máu ứa ra khóe miệng. Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm của người vợ mình từng yêu thương.
"Liễu Lam Khê, cô tàn nhẫn lắm. Không chỉ muốn ly hôn mà còn muốn tôi ra đi tay trắng." Anh chậm rãi ký tên mình lên tờ đơn, chữ ký run rẩy nhưng dứt khoát. "Tôi thề, sẽ có một ngày cô phải quỳ gối trước mặt tôi mà hối hận."
"Ha." Lam Khê cười khẩy. "Đợi đến kiếp sau đi, tên ăn bám."
Bảo vệ lôi anh ra khỏi cổng biệt thự, ném anh xuống vỉa hè như ném một bao rác. Cánh cổng sắt đóng sầm lại sau lưng.
Trần Mặc chống tay ngồi dậy, phủi lớp bụi trên chiếc áo sơ mi rách. Nắng chói chang. Con phố giàu có nhất Hồ Thành vắng lặng. Anh chẳng còn gì cả — không nhà, không tiền, không danh dự.
Đúng lúc ấy, từ đầu phố vọng lại một âm thanh trầm đục. Tiếng động cơ. Không phải một chiếc, mà là hàng chục, hàng trăm chiếc cùng gầm lên một lúc.
Trần Mặc ngẩng đầu.
Một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng dẫn đầu, từ từ tiến tới. Phía sau nó là một hàng dài siêu xe nối đuôi nhau kéo dài đến tận cuối con phố — Lamborghini, Ferrari, Bentley, Bugatti — đủ loại, đủ màu, tất cả đều bóng như gương. Anh đếm không xuể. Phải đến cả trăm chiếc.
"Chiếc Rolls-Royce kia..." Một người quản gia nhà bên trố mắt. "Nếu tôi nhớ không lầm, cả Hồ Thành này chỉ có duy nhất một chiếc. Đó là xe của Ba Đỡ Đầu."
Đoàn xe dừng lại. Cửa chiếc Phantom mở ra. Một người đàn ông tóc bạc trắng, dáng vẻ uy nghi trong bộ vest may đo, bước xuống, ánh mắt sắc như ưng nhìn thẳng về phía Trần Mặc đang ngồi bệt dưới đất.
Ông ta chắp tay sau lưng, chậm rãi nói bằng một giọng khiến cả con phố như ngưng thở:
"Cháu trai của ta. Cuối cùng ta cũng tìm được cháu rồi."
Chương 2: Người thừa kế của Ba Đỡ Đầu
Trần Mặc ngơ ngác nhìn ông lão. Đầu óc anh trống rỗng.
"Ông... ông là ai?"
Người đàn ông tóc bạc bước tới, đưa tay đỡ anh đứng dậy, bất chấp bộ vest triệu đô của mình dính máu từ áo anh.
"Ngẩng đầu lên đi, cháu trai."
Trần Mặc ngẩng đầu. Và khi ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai cùng khựng lại.
"Sao mắt của ông lại giống hệt cháu vậy?" Trần Mặc thì thầm.
"Vì chúng ta là ông cháu." Ông lão mỉm cười, đôi mắt ươn ướt. "Ta là ông nội ruột của cháu."
"Ông nội? Nhưng mà... cháu là trẻ mồ côi. Cháu lớn lên trong trại trẻ. Cháu không có ai thân thích cả."
"Từ bây giờ thì không phải nữa rồi." Ông vỗ nhẹ lên vai anh. "Ta biết cháu có rất nhiều thắc mắc. Vì sao năm xưa cháu lại lưu lạc, vì sao bây giờ ta mới tìm được cháu... Nhưng bây giờ ta chưa thể trả lời ngay được. Hãy tin ta, mọi thứ sẽ có lời giải."
Trong lúc đó, phía sau cánh cổng biệt thự, Liễu Lam Khê và bà Ngô nghe thấy tiếng động cơ, tò mò ghé mắt qua khe cửa. Khi nhìn thấy hàng trăm chiếc siêu xe và ông lão đang nắm tay Trần Mặc, cả hai người phụ nữ đờ đẫn như bị đóng băng.
"Đó... đó không phải là Trần Mặc sao?" Bà Ngô lắp bắp. "Sao lại có nhiều xe như vậy?"
Nhưng Trần Mặc không hề quay đầu lại nhìn họ.
"Ông nội," anh hỏi, giọng vẫn còn run, "tại sao ông lại tìm cháu?"
"Ta già rồi. Ta cần một người thừa kế." Ông lão nhìn thẳng vào mắt anh. "Tập đoàn Thiên Long là do một tay ta gây dựng nên. Ở đất nước này, người ta thường nói có ba thứ không ai tránh khỏi: nộp thuế, cái chết, và tập đoàn Thiên Long. Cháu là cháu nội ruột của ta, cháu có đủ tư cách thừa kế mọi thứ. Cháu có bằng lòng trở thành người thừa kế của ta không?"
Trần Mặc bật cười cay đắng. "Ông tin cháu sao? Ông vừa gặp cháu lần đầu."
"Tất nhiên không phải bây giờ." Ông lão nghiêm giọng. "Muốn tiếp quản tập đoàn Thiên Long, cháu phải vượt qua mười thử thách. Hoặc, cháu có thể chọn lấy một tỷ đồng để sống vô lo vô nghĩ cả đời còn lại. Suy nghĩ cho kỹ. Một tỷ là con số mà cả đời một người bình thường cũng không tiêu hết."
Một tỷ. Con số ấy đối với Trần Mặc năm phút trước là cả một giấc mơ. Anh đang tay trắng, thân đầy thương tích, vừa bị vợ ruồng bỏ.
Nhưng anh nhớ lại đôi mắt khinh miệt của Lam Khê. Nhớ lại lời bà Ngô: "Anh chỉ là một tên vô tích sự."
"Cháu chọn làm người thừa kế của ông," anh nói, chậm mà chắc. "Chính xác hơn, cháu muốn làm Ba Đỡ Đầu mới."
Ông lão nhướng mày, rồi bật cười sảng khoái, tiếng cười vang cả con phố.
"Cháu còn tham lam hơn ta tưởng tượng. Nhưng mà... ta thích lắm!"
Ông rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ, mặt số khắc hình một con rồng uốn lượn.
"Chiếc đồng hồ này gọi là Long Thiên Long. Trên thế giới chỉ có một chiếc duy nhất. Nó chính là biểu tượng của Ba Đỡ Đầu. Đeo nó vào, cháu sẽ là khách VIP tối thượng của mọi cơ sở kinh doanh thuộc tập đoàn Thiên Long. Đi tới đâu cũng không ai dám cản."
Trần Mặc đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay. Cảm giác lạnh của kim loại truyền vào da thịt, và lần đầu tiên sau ba năm, anh thấy sống lưng mình thẳng lại.
"Thử thách của cháu vô cùng nguy hiểm," ông lão dặn dò. "Trong thời gian cháu chấp nhận thử thách, ta sẽ không cung cấp cho cháu bất kỳ sự trợ giúp trực tiếp nào. Nhưng mỗi khi vượt qua một thử thách, ta sẽ mở khóa cho cháu một phần thưởng — sức mạnh, quyền lực, của cải."
"Thử thách đầu tiên là gì ạ?"
"Lý thư ký của ta sẽ nói cho cháu. Còn bây giờ..." Ông lão tiến lại gần, đặt tay lên trán anh. "Ta tặng cháu một món quà. Nhìn vào mắt ta."
Trần Mặc nhìn sâu vào đôi mắt ông. Một luồng cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng, và trong khoảnh khắc, anh thấy thế giới quanh mình như rõ nét hơn, sắc bén hơn.
"Ông đã làm gì với mắt của cháu vậy?"
"Nhà họ chúng ta có một thiên phú di truyền hiếm có — một khả năng quan sát mà người ngoài gọi là 'con mắt thần'. Ta vừa đánh thức nó cho cháu. Nó sẽ giúp cháu nhìn thấu bản chất của mọi thứ, từ lòng người cho tới giá trị thật của vạn vật. Còn tác dụng cụ thể ra sao, rồi cháu sẽ tự khám phá."
Nói xong, ông quay lưng bước lên chiếc Rolls-Royce.
"Cháu ngoan, đừng làm ta thất vọng. Cả một đế chế đang chờ cháu."
Đoàn xe từ từ chuyển bánh, để lại Trần Mặc đứng giữa con phố, cổ tay đeo chiếc đồng hồ rồng, trong lòng bừng lên một ngọn lửa mà ba năm qua anh tưởng đã tắt.
Sau cánh cổng, Liễu Lam Khê run rẩy tự hỏi: rốt cuộc, người đàn ông cô vừa đuổi đi là ai?
Chương 3: Thử thách đầu tiên
Sáng hôm sau, một chiếc xe đen đến đón Trần Mặc trước cửa nhà trọ tồi tàn anh vừa thuê tạm. Người phụ nữ trong bộ vest đen bước xuống, cúi đầu cung kính.
"Chào cậu chủ. Tôi là Lý Lợi Thi, thư ký riêng của Ba Đỡ Đầu. Từ nay tôi sẽ chuyển đạt các thử thách cho cậu."
Cô mở cặp tài liệu.
"Thử thách đầu tiên của cậu rất đơn giản. Nhà họ Dương ở Hải Thành đã dâng lên bảy mươi phần trăm gia sản chỉ để được gặp Ba Đỡ Đầu một lần. Ông chủ đã đồng ý. Ba ngày nữa, tại buổi đấu giá từ thiện do sàn Thiên Long tổ chức, cậu sẽ tham dự với tư cách khách VIP. Tôi đã đăng ký thân phận cho cậu. Chỉ cần đưa chiếc đồng hồ Long Thiên Long ra, cậu sẽ đi lại không ai dám cản."
"Chỉ vậy thôi sao?" Trần Mặc nhíu mày. "Vậy thì gọi gì là thử thách?"
"Ba Đỡ Đầu cần cậu mua được vật phẩm đấu giá số mười lăm tại buổi đấu giá đó. Bằng bất cứ giá nào."
"Được. Chuyện tiền bạc thì—"
"Tiền bạc thì cậu tự nghĩ cách." Lý Lợi Thi mỉm cười. "Ba Đỡ Đầu sẽ không cấp cho cậu một xu. Đó mới là thử thách thật sự."
Trần Mặc lặng đi. Anh đang tay trắng theo đúng nghĩa đen. Một vật phẩm đấu giá của sàn Thiên Long có thể lên tới hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu. Lấy đâu ra tiền?
Anh nhìn xuống cổ tay. Chiếc đồng hồ rồng phản chiếu ánh nắng. Rồi anh nhìn về hướng khu biệt thự nhà họ Liễu, và trong đầu chợt nảy ra một ý tưởng.
"Nếu đã như vậy, phiền cô đưa tôi về một nơi."
"Về đâu ạ?"
"Về nhà cũ của tôi. Nhà họ Liễu vẫn còn nợ tôi một khoản."
Xe dừng trước cổng biệt thự quen thuộc. Trần Mặc bước vào, và người đầu tiên chạm mặt anh là bà Ngô.
"Trần Mặc, cậu còn về đây làm gì?"
"Tôi về để lấy lại những thứ thuộc về tôi."
"Đống rác rưởi của cậu tôi đã ném đi từ lâu rồi. Cậu mau cút đi thì hơn. Đồ ăn bám vô dụng, cứ tưởng bám vào nhà giàu là trở thành quý tộc chắc?"
Trần Mặc không giận. Anh chỉ nhìn bà bằng ánh mắt bình thản đến lạnh người, và lần đầu tiên, bà Ngô cảm thấy có gì đó ở người đàn ông này đã khác.
"Trần Mặc!" Tiếng Liễu Lam Khê từ trên lầu vọng xuống. "Anh còn quay lại làm gì? Chúng ta đã ly hôn rồi."
"Đúng vậy, chúng ta ly hôn rồi." Anh gật đầu. "Nhưng cô cũng phải bồi thường cho tôi chút đỉnh chứ. Ba năm làm rể, một trăm triệu, tôi sẽ lập tức đi ngay."
"Một trăm triệu?" Lam Khê bật cười. "Cậu điên rồi à? Cậu nghĩ mình là cái thá gì? Tôi biết ngay từ đầu là anh dòm ngó tài sản nhà họ Liễu mà."
Cô vẫy tay gọi bảo vệ. "Nếu anh đã muốn chết thì tôi thành toàn cho anh. Đánh thật mạnh vào. Đánh chết tôi chịu trách nhiệm."
Nhưng lần này, Trần Mặc không lùi. Anh chỉ chậm rãi bước tới, đến sát trước mặt Lam Khê, khiến đám bảo vệ khựng lại.
"Liễu Lam Khê." Giọng anh trầm và lạnh. "Tôi tới để lấy lại tiền của mình. Cô có bao nhiêu tiền mặt trong nhà?"
"Cậu—" Lam Khê giật lùi, lần đầu tiên trong ba năm cảm thấy sợ hãi trước người chồng cũ. "Nhà họ Liễu được định giá cả tỷ, nhưng làm gì có nhiều tiền mặt đến thế."
"Vậy cô có bao nhiêu?"
"Hai... hai mươi triệu."
"Đủ rồi." Trần Mặc mỉm cười. "Chuyển hết vào tài khoản này. Coi như tiền bồi thường ba năm tuổi trẻ của tôi. Hoặc là..." Anh liếc nhìn bộ sưu tập bình gốm quý giá trong tủ kính. "Cô muốn tôi báo cho một vài người bạn cũ của tôi ở sàn đấu giá Thiên Long về cách nhà họ Liễu đối xử với khách VIP của họ không?"
Lam Khê tái mặt. Cô không hiểu vì sao Trần Mặc lại nhắc tới cái tên khiến cả Hồ Thành phải kiêng dè ấy, nhưng ánh mắt tự tin của anh khiến cô bất giác rùng mình.
"Được. Hai mươi triệu. Chuyển ngay bây giờ, rồi cậu biến đi. Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cậu nữa."
Trần Mặc nhận số tiền, quay lưng bước ra cổng. Hai mươi triệu — không nhiều, nhưng đủ để anh có một chỗ đứng đầu tiên trong buổi đấu giá ba ngày tới.
"Liễu Lam Khê," anh nói mà không quay đầu, "hẹn gặp lại ở buổi đấu giá Thiên Long. Nhớ mở to mắt ra mà nhìn."
Chương 4: Cửa VIP
Ba ngày sau, sàn đấu giá Thiên Long sáng rực ánh đèn. Đây là sự kiện quan trọng bậc nhất của giới thượng lưu Hồ Thành, quy tụ toàn những nhân vật tai to mặt lớn. Xe sang nối đuôi nhau đỗ trước sảnh, người ra vào đều mặc lễ phục hàng hiệu.
Trần Mặc bước tới trong một bộ vest bình dân, khuôn mặt điềm tĩnh. Ngay lập tức, một giọng nói the thé cất lên sau lưng anh.
"Trần Mặc? Sao anh lại ở đây?"
Đó là Liễu Chí Vũ, em họ của Lam Khê, cùng vài người bạn trong giới nhà giàu trẻ. Cả bọn nhìn anh bằng ánh mắt giễu cợt.
"Anh bị ngu à? Sàn đấu giá Thiên Long đâu phải chỗ mà loại rác rưởi như anh có thể tới. Anh có thiệp mời không? Mà cho dù có thiệp mời thì cũng phải đi lối thường. Thằng ranh con như anh mà cũng đòi đi lối VIP à? Đúng là xấu mặt."
Trần Mặc chẳng buồn đáp. Anh chỉ giơ cổ tay lên, để lộ chiếc đồng hồ khắc hình rồng, rồi tiến thẳng về phía cửa VIP.
Nhân viên lễ tân vừa liếc thấy chiếc đồng hồ, lập tức cúi rạp người.
"Thưa anh, mời anh đi bên này."
Cả đám Liễu Chí Vũ đứng ngây ra. Rồi Chí Vũ chợt bừng tỉnh, chạy theo, hét toáng lên giữa sảnh:
"Đứng lại đó! Trần Mặc, anh chỉ là một thằng lừa đảo! Dám lừa tới tận phòng đấu giá Thiên Long sao? Để coi tôi vạch trần anh thế nào!"
Cậu ta quay sang đám lễ tân, lớn tiếng: "Chúng tôi quen anh ta! Anh ta chỉ là một thằng mồ côi, một đứa con rể ăn bám của nhà họ Liễu thôi! Anh ta thậm chí còn không có thiệp mời! Không thể nào là khách VIP của mấy người được!"
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Vài ánh mắt tò mò, vài ánh mắt khinh thường đổ dồn về Trần Mặc.
"Liễu Chí Vũ," Trần Mặc quay lại, giọng bình thản, "ý của cậu là tôi đang giả mạo thân phận sao?"
"Đúng vậy!" Chí Vũ hùng hổ. "Ý tôi là mấy người mù hết rồi! Không phân biệt được đâu là khách VIP thật!"
Nhân viên lễ tân sắc mặt lạnh xuống. "Anh Trần, thân phận khách VIP của anh hoàn toàn không có vấn đề gì."
"Không!" Chí Vũ lắp bắp. "Chuyện này không phải sự thật! Các người chỉ cần điều tra thân phận anh ta là rõ trắng đen thôi mà!"
Người phụ trách sảnh bước tới, nhìn Chí Vũ bằng ánh mắt như nhìn một con kiến. "Cậu nghĩ cậu là cái thá gì mà dám đòi điều tra thân phận khách VIP của tập đoàn Thiên Long? Đúng là không sợ chết."
Không khí đông cứng lại. Đám thanh niên nhà giàu vốn hùa theo Chí Vũ bỗng lặng ngắt, sợ hãi lùi ra sau.
Nhưng Chí Vũ vẫn chưa chịu thua. Cậu ta gọi điện thoại lia lịa, và chỉ mười phút sau, hai gã trẻ nữa xuất hiện, cũng lớn tiếng chửi bới, khẳng định Trần Mặc là kẻ lừa đảo.
Trần Mặc mỉm cười, quay sang người phụ trách sảnh.
"Nếu họ đã không có học thức, thì dạy dỗ họ một chút đi. Tôi nhớ tập đoàn Thiên Long có một hệ thống danh sách đen phải không?"
"Có, thưa anh."
"Cho ba người họ vào danh sách đen. Tôi không muốn nhìn thấy họ ở đây nữa."
"Rõ. Người đâu, mời ba vị này ra ngoài."
"Không! Buông tôi ra! Các người biết tôi là ai không—" Tiếng la hét của Liễu Chí Vũ nhỏ dần khi cậu ta bị lôi ra khỏi sảnh.
Đúng lúc ấy, Liễu Lam Khê xuất hiện, thấy em họ bị lôi đi thì tái mặt lao tới.
"Trần Mặc! Anh lấy quyền gì mà tống em trai em gái tôi vào danh sách đen? Anh có còn lương tâm không vậy? Anh thừa biết ở đất nước này có ba thứ không ai tránh khỏi: nộp thuế, cái chết, và tập đoàn Thiên Long. Bị vào danh sách đen thì họ không thể sống nổi nữa!"
"Liễu Lam Khê." Trần Mặc nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo. "Lúc nãy khi họ sỉ nhục tôi, sao không thấy cô đứng ra nói cho tôi một câu? Chỉ cho phép họ nhục mạ tôi, chứ không cho phép tôi đánh trả sao?"
Lam Khê nghẹn lời. Đúng lúc đó, một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau cô.
"Lam Khê, có chuyện gì vậy?"
Đó là Dương Long — người thừa kế nhà họ Dương ở Hải Thành, cũng là vị hôn phu mới của Lam Khê. Anh ta khoác vai cô, ánh mắt kiêu ngạo quét qua Trần Mặc.
"Em là vợ chưa cưới của anh, có chuyện gì cứ nói với anh. Anh quen thân với chủ tịch sàn đấu giá Thiên Long lắm."
Lam Khê như vớ được cọc. "Dương Long, đây là chồng cũ của em. Không biết anh ta dùng cách gì lừa được bảo vệ để mạo danh khách VIP nữa."
Dương Long nhếch mép, rút điện thoại. "Đừng vội. Để anh gọi cho chủ tịch Lục. Ba phút nữa thân phận thật của thằng ranh này sẽ bị lột trần. Trần Mặc, anh chết chắc rồi."
Chương 5: Chủ tịch Lục cúi đầu
"Alo, chủ tịch Lục phải không?" Dương Long nói to, cố ý cho mọi người nghe thấy. "Tôi đang ở ngay trước cửa sàn đấu giá của chúng ta. Chuyện là tôi phát hiện có một kẻ giả mạo khách VIP của tập đoàn Thiên Long."
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi một giọng nữ sắc lạnh vang lên: "Giữ người lại cho tôi. Ba phút nữa tôi có mặt."
Dương Long cúp máy, cười đắc ý. "Nghe rồi chứ? Chủ tịch Lục đích thân tới. Thằng ranh, lần này anh tiêu đời."
Lam Khê nhìn Trần Mặc bằng ánh mắt thương hại pha lẫn hả hê. Đám đông vây quanh cũng bắt đầu thì thầm, ai nấy đều tin chắc rằng gã đàn ông ăn mặc xoàng xĩnh kia sắp bị vạch mặt và tống cổ ra đường.
Dương Long tiến lại gần, hạ giọng đầy đe dọa: "Trần Mặc, buổi đấu giá hôm nay toàn những nhân vật tai to mặt lớn ở Hồ Thành. Một thằng vô dụng như anh mò vào đây vốn dĩ là tự tìm đường chết. Lam Khê khuyên anh xin lỗi đã là nể mặt anh lắm rồi. Sao anh không biết điều mà rút lui?"
"Tôi không cần một người phụ nữ đáng ghét ban cơ hội cho tôi." Trần Mặc điềm nhiên. "Anh muốn biết tại sao tôi tới được đây? Cứ hỏi chủ tịch Lục của các anh. Nếu tôi không tới, cô ấy dám tổ chức buổi đấu giá này không?"
"Ghê gớm thật!" Dương Long cười lớn. "Anh ta điên rồi sao? Có biết mình đang nói gì không? Dám xúc phạm tập đoàn Thiên Long, còn không mau quỳ xuống xin lỗi?"
"Bắt tôi xin lỗi sao? Các người chưa đủ tư cách đâu."
Câu nói ấy khiến cả sảnh xôn xao. Có người lắc đầu, có người xì xào rằng thằng nhà quê này đã đắc tội với toàn bộ giới tài phiệt Hồ Thành.
Đúng lúc ấy, cửa chính bật mở. Một người phụ nữ trung niên trong bộ vest trắng sang trọng bước vào, dáng đi uy nghi, theo sau là cả một đoàn cấp dưới. Đó chính là Lục Thanh Thanh — chủ tịch sàn đấu giá Thiên Long, người mà cả giới thượng lưu Hồ Thành phải khép nép.
Dương Long lập tức tươi cười, chuẩn bị chỉ tay vào Trần Mặc để tố cáo.
Nhưng Lục Thanh Thanh lướt qua anh ta như thể không tồn tại. Bà tiến thẳng đến trước mặt Trần Mặc, cúi rạp người, giọng đầy kính cẩn:
"Chào mừng anh đã đến. Thưa sếp, chúng tôi tới muộn, xin anh trách phạt."
Cả sảnh chết lặng.
Dương Long há hốc miệng, điện thoại rơi khỏi tay. "Chủ... chủ tịch Lục? Vậy... vậy là sao?"
Lam Khê trợn tròn mắt, không tin nổi vào tai mình. "Không thể nào... Chủ tịch Lục, sao bà có thể đứng cùng cái thằng vô dụng này chứ?"
Bà Ngô vừa chạy tới, chưa hiểu chuyện gì, buột miệng chửi: "Cái đồ ăn bám—"
*Chát!*
Lục Thanh Thanh vung tay tát thẳng vào mặt bà Ngô, ánh mắt tóe lửa. "Dám đắc tội với anh Trần! Các người chán sống rồi phải không?"
Bà Ngô ôm mặt, không dám tin. "Chủ tịch Lục, có phải có hiểu lầm gì không? Anh ta chỉ là một thằng ở rể vô dụng của nhà họ Liễu thôi mà."
"Ở rể sao?" Lục Thanh Thanh cười lạnh. "Các người có biết thân phận thật sự của anh ta là gì không hả?"
Trần Mặc khẽ giơ tay ngăn bà lại. "Chủ tịch Lục, không cần nói nhiều với họ. Chúng ta vào trong thôi."
"Vâng, mời anh." Bà nghiêng người, dẫn đường.
Trần Mặc bước qua đám người đang chết sững, không thèm liếc Lam Khê hay Dương Long lấy một cái. Nhưng khi ngang qua họ, anh dừng lại một giây, khẽ nói:
"Lúc ở ngoài cửa, các người bảo tôi không xứng bước vào đây. Bây giờ ai mới là kẻ phải rời đi?"
Dương Long tức đến run người, nhưng không dám ho he nửa lời. Anh ta vừa mất mặt trước toàn bộ giới thượng lưu Hồ Thành, và điều đó với một người thừa kế hào môn còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Khi cánh cửa VIP khép lại sau lưng Trần Mặc, Dương Long nghiến răng quay sang Lam Khê: "Chuyện này chưa xong đâu. Buổi đấu giá tối nay còn có một vị khách VIP nữa — cô chủ nhà họ Hạ ở Thượng Kinh. Tôi sẽ nhờ người bên nhà họ Hạ điều tra. Tôi không tin một thằng vô dụng như hắn lại có thể qua mặt được cả tập đoàn Thiên Long."
Chương 6: Con dao hai lưỡi
Bên trong phòng VIP, Lục Thanh Thanh rót trà, thái độ cung kính hết mực.
"Anh Trần, chỉ cho ba kẻ tôm tép kia vào danh sách đen có phải là quá nhẹ tay không? Nếu anh muốn, tôi có thể xử lý mạnh hơn."
"Không cần." Trần Mặc lắc đầu. "Chủ tịch làm vậy là tốt rồi. Tôi cảm ơn. Chỉ có điều... màn ra mắt này hơi phô trương quá. Thân phận người thừa kế Ba Đỡ Đầu của tôi lại không giấu được."
"Sao anh lại phải giấu?" Lục Thanh Thanh ngạc nhiên. "Tôi tin rằng nếu anh công bố thân phận thật, cả Hồ Thành sẽ không còn ai dám đắc tội với anh nữa."
"Đó chính là điều tôi không muốn." Trần Mặc nhấp một ngụm trà. "Tôi muốn cô tung tin ra ngoài. Cứ nói rằng cái danh khách VIP của tôi thực chất chỉ là một tấm 'thẻ trải nghiệm', ai đăng ký cũng có. Tôi muốn họ nghĩ tôi chỉ là một kẻ bình thường may mắn."
"Anh Trần, tôi có thể hỏi lý do được không?"
"Bởi vì hiện tại tôi còn quá yếu kém, chưa xứng đáng với thân phận này." Ánh mắt Trần Mặc trầm xuống. "Bây giờ họ chỉ sợ cái danh Ba Đỡ Đầu, chứ không phải sợ tôi. Nếu tôi dựa vào cái bóng của ông nội để hù dọa thiên hạ, tôi mãi mãi chỉ là một kẻ núp bóng."
"Thế thì có gì khác biệt đâu ạ?"
"Tất nhiên là có. Quyền lực là một con dao hai lưỡi. Nó rất tốt, nhưng nếu tôi dùng không đúng cách, rất có thể sẽ tự làm tổn thương chính mình." Anh đặt chén trà xuống. "Bây giờ tôi chỉ muốn hoàn thành bài kiểm tra của người thừa kế bằng chính năng lực của mình. Những thứ khác không quan trọng. Phiền cô cứ làm theo lời tôi."
"Vâng, tôi sẽ sắp xếp theo đúng lời anh dặn."
Chẳng bao lâu, tin đồn lan khắp sảnh: gã đàn ông vừa khiến chủ tịch Lục cúi đầu thực ra chỉ cầm một tấm thẻ trải nghiệm VIP, loại thẻ khuyến mãi ai cũng có thể nhận. Đám thanh niên nhà giàu vừa mới sợ hãi giờ lại đắc ý ra mặt.
Dương Long còn nhờ được một người bạn làm quản lý cấp cao ở nhà họ Hạ. Người này xác nhận: trong danh sách khách VIP chính thức tối nay hoàn toàn không có tên Trần Mặc, chỉ có cô chủ nhà họ Hạ — Hạ Hương Hàng.
"Em biết ngay mà!" Lam Khê hả hê. "Vậy là đã rõ. Anh ta dùng thẻ trải nghiệm để làm màu. Đi thôi, chúng ta đi lật tẩy thằng ranh này."
Khi Trần Mặc bước ra khu vực tiệc, đám nhà giàu lập tức vây lấy anh, thái độ đảo ngược hoàn toàn.
"Thì ra chỉ là một tấm thẻ trải nghiệm rẻ tiền." Một người cười khẩy. "Tôi bảo sao một thằng ranh rách nát như nó lại biến thành khách VIP được chứ."
"Vẻ rách vẫn là vẻ rách thôi. Dù có bao nhiêu người vây quanh cũng không che giấu được cái cốt cách phèn chua của tầng lớp đáy xã hội."
Dương Long khoanh tay, đắc ý: "Thằng ranh, sao không dám lên tiếng nữa? Có phải bị tôi vạch trần nên không thể lừa gạt được ai nữa không? Hay là ngụy biện thêm vài câu đi."
Trần Mặc không phản bác. Anh chỉ mỉm cười, ánh mắt bình thản quét qua từng gương mặt kiêu ngạo trước mặt. Trong đầu anh, lời ông nội vang lên: *Quyền lực là con dao hai lưỡi.*
Anh cố ý im lặng, để cho họ hả hê, để cho họ khinh thường. Bởi vì anh biết, cú lật mặt càng đau khi kẻ ngạo mạn càng leo cao.
"Được lắm." Anh chậm rãi nói. "Thì ra trong mắt các người, tôi chỉ là một kẻ ăn may. Vậy thì tối nay, chúng ta chơi một trò. Đấu giá."
Dương Long nhếch mép. "Anh? Đấu giá? Anh có bao nhiêu tiền mà đòi đấu với tôi, người thừa kế nhà họ Dương?"
"Đấu ai tiêu tiền nhiều hơn." Trần Mặc nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Đứa nào tiêu ít hơn thì đứa đó phải quỳ xuống, gọi kẻ kia là ông nội. Anh dám không?"
Cả sảnh ồ lên. Một thằng nhà quê dám thách người thừa kế hào môn đọ tiền — đúng là tự chuốc lấy nhục.
Dương Long cười ngạo nghễ. "Được. Tôi sẽ cho anh biết khoảng cách giữa một kẻ nghèo hèn và tầng lớp quyền quý rốt cuộc lớn tới mức nào. Thưa các vị, xin mọi người làm chứng giúp tôi. Lát nữa thằng ranh này mà thua thì đừng để hắn chạy thoát."
Chương 7: Vật phẩm số mười lăm
Buổi đấu giá từ thiện bắt đầu. Người dẫn chương trình xướng lên vật phẩm đầu tiên — một chiếc bình gốm sứ Thanh Hoa cổ, giá khởi điểm hai trăm nghìn. Các cánh tay giơ lên, con số nhảy vọt: ba trăm nghìn, bảy trăm nghìn, một triệu, ba triệu.
Trần Mặc ngồi im, không ra giá bất cứ vật phẩm nào. Dương Long thì ngược lại, cứ mỗi món đấu giá lại vung tay đặt những con số khổng lồ, cố tình phô trương.
"Đồ vô dụng, anh vẫn chưa ra giá sao?" Dương Long khích bác. "Tôi nghe Lam Khê nói rồi, anh là trẻ mồ côi, cứ tưởng tôi sẽ rủ lòng thương. Xem ra tôi đánh giá anh cao quá."
"Tôi chỉ đang đợi một món hàng thôi." Trần Mặc bình thản. "Lát nữa cho dù anh ra bao nhiêu, tôi cũng chẳng bận tâm."
Rồi thời khắc anh chờ đợi cũng tới.
"Tiếp theo là vật phẩm đấu giá số mười lăm — một bức tranh hiện đại, giá khởi điểm năm mươi nghìn."
Bức tranh được mang lên. Cả sảnh xì xào chê bai.
"Bức tranh xoàng như vậy sao lại lọt vào buổi đấu giá chứ? Đúng là làm mất mặt giới thượng lưu."
"Chủ tịch Lục định đem chúng ta ra làm trò đùa sao?"
Trần Mặc lập tức giơ tay: "Một trăm nghìn."
Dương Long cười khẩy. "Thằng ranh nghèo hèn này lúc nãy bị vạch mặt nên muốn tiêu chút tiền lẻ gỡ gạc thể diện đây. Được thôi. Tôi nói rồi, tôi sẽ khiến anh không mua được bất cứ thứ gì — dù nó là rác rưởi đi chăng nữa. Hai trăm nghìn."
"Năm trăm nghìn." Trần Mặc bồi thêm.
"Một triệu."
Đám đông cười rộ. "Một triệu đó chắc là toàn bộ gia sản của Trần Mặc rồi. Còn với anh Dương thì chỉ như trăm đồng bạc lẻ."
"Hai triệu." Trần Mặc vẫn điềm nhiên.
Dương Long bắt đầu sốt ruột. "Anh không cần phải tức giận với thứ rác này làm gì. Có hai triệu chúng ta thà đi mua túi xách còn hơn."
"Sao vậy, anh Dương? Không dám đấu tiếp nữa sao?" Trần Mặc khích lại. "Anh từng nói sẽ khiến tôi không mua được bất cứ thứ gì. Không lẽ anh cũng chỉ là một tên nghèo hèn hết tiền?"
Câu nói chạm đúng lòng tự ái của Dương Long. "Đồ vô dụng! Anh nói cái gì? Ba triệu!"
"Năm triệu." Trần Mặc đáp gọn.
Cả sảnh xôn xao. Năm triệu cho một bức tranh vô danh — đúng là chỉ vì ganh đua mà đốt tiền.
"Sáu triệu." Có người xì xào không hiểu nổi.
Dương Long nghiến răng. "Bảy triệu!"
"Trần Mặc!" Lam Khê không nhịn được, đứng bật dậy. "Anh ngừng trả giá lại cho tôi! Anh điên rồi sao? Số tiền hai mươi triệu đó là anh moi từ nhà họ Liễu ra!"
"Liễu Lam Khê." Trần Mặc quay sang cô, giọng bình tĩnh đến lạ. "Tôi đang đóng góp cho sự nghiệp từ thiện. Cô cảm thấy chúng ta không nên làm từ thiện sao? Hơn nữa, số tiền đó vốn là tiền cô bồi thường cho tôi. Tôi tiêu vào đâu là quyền của tôi."
Lam Khê nghẹn họng, không nói được lời nào.
"Anh Dương, tôi đã trả sáu triệu — à không, giờ là mười triệu." Trần Mặc giơ tay dứt khoát. "Mười triệu. Anh có định theo không?"
Cả sảnh ồ lên kinh ngạc. Mười triệu cho một bức tranh rách!
"Tên Trần Mặc này điên thật rồi!" Có người thốt lên. "Mười triệu chứ không phải một trăm đồng đâu!"
Dương Long mặt tái đi. Bảy triệu đã là giới hạn anh ta định đốt cho trò này. Vượt qua mức đó, anh ta sẽ thật sự lỗ nặng, mà thua một thằng nhà quê thì còn nhục hơn.
Anh ta hằm hằm nhìn Trần Mặc, cuối cùng buông một câu qua kẽ răng: "Được lắm, thằng ranh. Bức tranh này coi như tôi nhường cho anh. Cách anh nhận thua cũng thật đặc biệt đấy."
"Chúc mừng anh Trần đã đấu giá thành công bức tranh hiện đại với giá mười triệu!" Người dẫn chương trình xướng lên.
Trần Mặc thở phào trong lòng. Vật phẩm số mười lăm — thử thách đầu tiên của người thừa kế — đã hoàn thành.
Điều anh không ngờ là, ở hàng ghế VIP phía bên kia, một người phụ nữ trẻ tuyệt sắc đang chăm chú nhìn anh, khóe môi thoáng một nụ cười khó hiểu.
Cô rút điện thoại, khẽ gọi cho cấp dưới: "Bức tranh vừa bán mười triệu... ai đã mua nó?"
"Thưa cô, một người tên Trần Mặc."
Người phụ nữ khựng lại, ánh mắt bừng sáng. "Trần Mặc sao? Nhanh lên, sắp xếp cho tôi gặp anh ta. Ngay bây giờ."
Chương 8: Đòi nợ
Buổi đấu giá từ thiện kết thúc. Trần Mặc bước tới trước mặt Dương Long, khoanh tay.
"Anh Dương, có phải anh quên vụ cá cược của chúng ta không? Ai tiêu ít tiền hơn thì phải quỳ xuống, gọi kẻ kia là ông nội. Cả buổi tối, anh chỉ tiêu ba triệu. Còn tôi tiêu mười triệu. Anh thua rồi."
Dương Long sắc mặt xám xịt. "Anh bớt đắc ý đi. Nếu tiêu tiền của phụ nữ ra để làm màu thì tính là bản lĩnh gì?"
"Đó là chuyện của tôi. Nhưng sự thật là anh tiêu ít hơn. Anh thua. Quỳ xuống đi."
"Anh định ép người quá đáng sao?" Dương Long gằn giọng. "Tôi là người thừa kế nhà họ Dương, anh nghĩ tôi sẽ quỳ trước một thằng ở rể?"
Đám nhà giàu lập tức xúm vào bênh Dương Long.
"Anh ta chẳng qua chỉ là một kẻ cầm thẻ trải nghiệm VIP thôi mà!" Một người trung niên tên Phó Thiếu Vũ — gia chủ nhà họ Phó, chuyên mảng khách sạn nhà hàng — lên tiếng. "Chúng tôi đều nể mặt tập đoàn Thiên Long nên mới không chấp nhặt với cậu. Cậu lại muốn ăn đòn à?"
"Đúng vậy." Một người khác, chủ nhà họ Lãnh, gật gù. "Trần Mặc hành xử quá đáng lắm rồi."
Trần Mặc nhìn cả đám, ánh mắt lạnh dần. "Lúc bắt đầu, chính Dương Long đòi cá cược tiêu tiền với tôi. Cá thua rồi định quỵt cũng là anh ta. Giờ các người lại thấy tôi ép người quá đáng sao?"
"Cậu chẳng qua là một thằng ranh ở đáy xã hội ăn may." Phó Thiếu Vũ khinh khỉnh. "Nhà họ Dương trải qua cả trăm năm, bốn đời gia chủ mới có cơ đồ hôm nay. Còn cậu? Ngoài việc được chủ tịch Lục chống lưng, cậu còn là cái gì?"
"Nếu tôi thật sự là khách quý, các người sẽ công nhận chứ?"
"Nếu anh thật sự có bản lĩnh," Phó Thiếu Vũ cười ngạo nghễ, "thì phô ra cho bọn này xem đi. Bằng không, đừng có mà lấy toàn bộ gia sản của anh ra so với tiền tiêu vặt của chúng tôi."
Trần Mặc im lặng một lúc. Rồi anh quay sang Lục Thanh Thanh.
"Chủ tịch Lục, họ nói toàn bộ giới quyền quý Hồ Thành hợp lại đủ sức đè bẹp tôi. Vậy để tôi thử một chuyện."
"Xin anh cứ ra lệnh."
"Nhà họ Phó vừa nói tập đoàn Thiên Long không thể động tới họ." Trần Mặc nhìn thẳng vào Phó Thiếu Vũ. "Tôi muốn... trong vòng ba phút, khiến nhà họ Phó phá sản."
Cả sảnh chết lặng, rồi bùng lên tiếng cười.
"Ba phút mà làm nhà họ Phó phá sản?" Lam Khê bật cười. "Trần Mặc, vừa phải thôi. Nhà họ Phó có khối tài sản hàng chục tỷ trải khắp cả nước. Cho dù tập đoàn Thiên Long đích thân ra tay, ba phút cũng không đủ."
"Cô Liễu nhầm rồi." Lục Thanh Thanh nói lạnh lùng. "Tập đoàn Thiên Long muốn nhà họ Phó phá sản thì một phút là đủ." Bà rút điện thoại. "Anh Phó, mau xin lỗi anh Trần đi, may ra còn con đường sống. Đừng để giống như Dương Long, đến lúc đó hối hận cũng không kịp."
"Không cần!" Phó Thiếu Vũ cao giọng, dù trong lòng đã có chút chột dạ. "Chủ tịch Lục, cô không cần che chở cho anh ta nữa. Anh Trần đây chẳng qua chỉ là một vị khách trải nghiệm của sàn đấu giá thôi, muốn làm chúng tôi phá sản sao? Chưa đủ tư cách đâu."
Lục Thanh Thanh không nói thêm. Bà chỉ gọi một cuộc điện thoại ngắn, ra lệnh vài câu bằng tiếng Anh, rồi cúp máy.
Không khí căng như dây đàn. Ai cũng nghĩ đây là một trò diễn kịch lố bịch.
Đúng một phút sau, điện thoại của Phó Thiếu Vũ rung lên dồn dập. Ông ta nghe máy, và gương mặt lập tức trắng bệch.
"Alo?... Cái gì? Cổ phiếu của chúng ta đang bị thâu tóm ác ý? Giá lao dốc thảm hại?... Sắp phá sản rồi sao?"
Điện thoại rơi khỏi tay Phó Thiếu Vũ. Ông ta loạng choạng lùi lại, mặt không còn giọt máu.
"Không thể nào... Cả một cơ nghiệp hàng chục tỷ... sao có thể sụp đổ chỉ trong một phút?"
Cả sảnh chìm trong im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt kinh hãi đổ dồn về Trần Mặc — người đàn ông mà chỉ vài phút trước họ còn gọi là "thằng nhà quê ăn may".
"Trần Mặc..." Lam Khê run rẩy, giọng lạc đi. "Rốt cuộc... anh là ai?"
Chương 9: Cô chủ nhà họ Hạ
"Anh ta là ai ư?" Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ hàng ghế VIP. "Chẳng phải các người đều đoán được rồi sao? Có thể dễ dàng điều động nguồn tài lực khổng lồ như vậy, ngoài tôi ra thì chỉ có thể là người của Ba Đỡ Đầu."
Người phụ nữ trẻ tuyệt sắc lúc nãy bước ra. Đó chính là Hạ Hương Hàng — cô chủ nhà họ Hạ ở Thượng Kinh, vị khách VIP thật sự duy nhất được xướng tên tối nay. Sự xuất hiện của cô khiến cả sảnh nín thở.
"Cô Hạ?" Dương Long lắp bắp. "Cô... cô quen anh ta?"
Hạ Hương Hàng bước tới trước mặt Trần Mặc, ánh mắt long lanh xúc động. "Trần Mặc, anh thật sự không nhận ra tôi sao?"
Trần Mặc nhíu mày. "Cô Hạ, chúng ta hình như mới gặp lần đầu."
"Không đâu." Cô mỉm cười. "Bức tranh hiện đại mà anh vừa đấu giá được, chính là do tôi vẽ. Nó vẽ lại một kỷ niệm mười lăm năm trước — ngày một chàng trai đã cứu một cô bé khỏi tai nạn, rồi lặng lẽ bỏ đi mà không để lại tên."
Ký ức xa xưa ùa về trong đầu Trần Mặc. Anh sững người.
"Em là... cô bé của mười lăm năm trước?"
"Vâng. Là em." Hạ Hương Hàng gật đầu, mắt hoe đỏ. "Suốt mười lăm năm, em tìm anh khắp nơi. Anh Trần Mặc, chính là người đàn ông mà nhà họ Hạ ở Thượng Kinh đích thân lựa chọn."
Cô quay sang cấp dưới, ra hiệu. Ngay lập tức, một đoàn người bưng lễ vật bước vào.
"Đây là món quà ra mắt em chuẩn bị cho anh." Giọng cô vang khắp sảnh, rõ ràng từng chữ. "Một chiếc siêu xe Pagani Zonda trị giá mười bảy triệu. Một căn biệt thự ven biển ở Thiên Hải trị giá ba mươi triệu. Và... sính lễ cầu hôn, chín triệu chín trăm chín mươi chín nghìn. Chúc hai ta răng long đầu bạc, mãi mãi bên nhau."
Cả sảnh vỡ òa trong tiếng xì xào kinh ngạc. Chỉ riêng số quà này thôi đã nhiều hơn toàn bộ tài sản của nhà họ Liễu.
Lam Khê đứng chôn chân, gương mặt tái nhợt. Cô nhìn người chồng cũ mình vừa vứt bỏ như rác, giờ đây được cô chủ nhà họ Hạ danh giá bậc nhất cả nước công khai cầu hôn.
"Đây... đây chính là độ chịu chơi của nhà họ Hạ ở Thượng Kinh sao?" Có người thều thào. "Hèn gì anh ta tự tin làm nhà họ Phó phá sản trong một phút."
Phó Thiếu Vũ quỳ sụp xuống. "Anh Trần! Tôi có mắt như mù! Xin anh rộng lượng tha cho tôi! Tôi không bao giờ dám nữa!"
"Anh Trần, tôi phục rồi!" Chủ nhà họ Lãnh cũng cúi rạp. "Còn mấy người thì sao?"
"Chúng tôi phục rồi! Phục rồi!"
Trần Mặc quét mắt qua đám người vừa mới sỉ nhục mình, giọng lạnh như băng. "Lúc nãy các người bảo tôi là rác rưởi, không đủ tư cách bước vào đây. Giờ lại quỳ mọp gọi tôi là ân nhân. Cái thể diện của các người rẻ đến vậy sao?"
Rồi anh quay sang Lam Khê. Cô đang bước tới, môi run run.
"Chồng ơi, thật ra em—"
"Đừng gọi tôi là chồng." Trần Mặc cắt lời, ánh mắt băng giá. "Chúng ta ly hôn rồi. Cô còn nhớ không? Chính cô gài bẫy vu khống tôi ngoại tình. Chính cô sai bảo vệ đánh tôi, ép tôi ra khỏi nhà tay trắng. Chính cô bảo tôi là thứ rác rưởi không đủ tư cách bước vào buổi đấu giá này. Và cũng chính cô bắt tôi cá cược với Dương Long, muốn nhìn tôi bẽ mặt. Bây giờ, cô mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đi — rốt cuộc ai mới là kẻ phải bẽ mặt?"
"Trần Mặc..." Lam Khê nghẹn ngào. "Sao anh không nói cho em biết anh là người có thế lực?"
"Tôi nói, cô có tin không?" Anh cười lạnh. "Ba năm qua, cô chưa từng tin tôi lấy một lần."
Bà Ngô lao tới, chỉ tay vào mặt anh: "Cậu chỉ giỏi bắt nạt vợ mình! Cậu còn là đàn ông không hả?"
*"Câm miệng."* Trần Mặc gằn từng chữ, ánh mắt khiến bà Ngô co rúm lại. "Còn nói nhảm nữa, tôi cho cả nhà họ Liễu vào danh sách đen ngay đêm nay."
Bà Ngô á khẩu, líu ríu lùi ra sau.
"Liễu Lam Khê." Trần Mặc nhìn người vợ cũ lần cuối. "Cô làm tôi thấy buồn nôn. Từ nay, nước sông không phạm nước giếng. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Nói xong, anh quay lưng, sánh bước cùng Hạ Hương Hàng ra khỏi sảnh, bỏ lại phía sau cả một giới thượng lưu đang quỳ rạp và một người phụ nữ chết lặng vì hối hận.
Chương 10: Toan tính của nhà họ Hạ
Ra khỏi sàn đấu giá, một người phụ nữ trung niên sang trọng đã đợi sẵn bên chiếc xe của Hạ Hương Hàng.
"Cậu Trần Mặc." Bà nghiêng đầu chào. "Tôi là Hạ Cô Na, cô ruột của Hương Hàng. Nhà họ Hạ chưa bao giờ keo kiệt với đại ân nhân. Mười lăm năm trước cậu đã cứu Hương Hàng, ơn ấy chúng tôi khắc cốt ghi tâm."
"Bà hiểu lầm rồi." Trần Mặc bình thản. "Lúc đó tôi cứu cô ấy cũng chẳng vì mục đích gì."
"Vậy thì tốt." Hạ Cô Na mỉm cười, nhưng nụ cười ấy có gì đó tính toán. "Ngoài những món Hương Hàng vừa tặng, tôi sẽ cho cậu thêm một trăm triệu tiền mặt. Đổi lại, tôi hy vọng sau này cậu đừng gặp lại Hương Hàng nữa."
Trần Mặc dừng bước. "Hào phóng như vậy, chắc chắn phải có điều kiện. Vừa rồi Hương Hàng nói muốn gả cho tôi, mong bà đừng để trong lòng."
"Tôi là người nói thẳng." Hạ Cô Na thu lại nụ cười. "Một người bình thường, dù may mắn đến đâu, cũng không thể vượt qua ranh giới giai cấp. Hai ngày nữa, mời cậu cùng Hương Hàng dự bữa tiệc gia đình nhà họ Hạ. Sau đó cho tôi câu trả lời cũng chưa muộn. Chàng trai trẻ, làm người thì đừng nên quá tham lam."
Xe rời đi. Đêm đó, Trần Mặc ngồi trong căn hộ mới, Lý Lợi Thi trải trước mặt anh một tập hồ sơ dày.
"Cậu chủ, có chuyện về nhà họ Hạ cậu nên biết. Hạ Hương Hàng không phải con cháu đích tôn của nhà họ Hạ."
"Không phải đích tôn sao?"
"Đúng vậy. Ba năm trước, người thừa kế chính thức của nhà họ Hạ đột ngột qua đời, cả gia tộc có nguy cơ chia năm sẻ bảy. Hạ Hương Hàng nhân cơ hội đó phất lên như diều gặp gió, cuối cùng ngồi được vào chiếc ghế người thừa kế. Nhưng địa vị của cô ấy chưa vững. Nhà họ Hạ muốn cô liên hôn với một gia tộc lớn khác để củng cố thế lực — trong khi Hạ Hương Hàng lại vô cùng bất mãn với vị hôn phu do gia tộc sắp đặt."
"Vậy nên cô ấy tới tận Hồ Thành xa xôi này."
"Chính xác. Cô ấy vượt đường xa tới đây, dự một buổi tiệc từ thiện, mục đích thật sự là tìm một người chồng chưa cưới mới — một người cô có thể tự mình kiểm soát. Ban đầu Hạ Hương Hàng chỉ định tìm một quân cờ. Nhưng cô ấy không ngờ người mình chọn lại chính là ân nhân cứu mạng năm xưa. Đó là điều cô ấy không tính trước được."
Trần Mặc gõ nhẹ ngón tay lên bàn. "Vậy là nhà họ Hạ sợ Hương Hàng thật sự yêu tôi, nên mới cấm cản. Và họ hoàn toàn không biết thân phận thật của tôi."
"Đúng vậy, cậu chủ."
Đúng lúc đó, điện thoại của Lý Lợi Thi báo tin. Cô đọc rồi ngẩng lên: "Cậu chủ, Ba Đỡ Đầu đã ra thử thách thứ hai. Ông muốn cậu trở thành vệ sĩ thân cận cho Hạ Hương Hàng, bảo vệ cô ấy an toàn."
"Vệ sĩ?" Trần Mặc bật cười. "Ông nội tôi đúng là biết chọn thời điểm."
"Thân phận Hạ Hương Hàng cao quý, bên cạnh lúc nào cũng cần người bảo vệ. Ba năm nay, kẻ nhòm ngó vị trí người thừa kế của cô ấy rất nhiều. Đã có không ít vụ tập kích. Đây là thử thách thật sự, không phải trò chơi."
"Tôi nhận." Trần Mặc gật đầu dứt khoát. "Coi như trả lại ân tình mười lăm năm trước. Vả lại, ở gần nhà họ Hạ, tôi mới hiểu rõ họ đang toan tính điều gì."
Sáng hôm sau, ông nội anh gọi tới, giọng đầy hài lòng.
"Cháu ngoan, cháu đã vượt qua thử thách đầu tiên xuất sắc. Không màng một tỷ tiền mặt, cũng không lạm dụng thân phận Ba Đỡ Đầu để hù dọa thiên hạ — cháu chứng tỏ mình có tâm tính vững vàng, không bị quyền lực làm mờ mắt. Đó chính là điều ta tìm kiếm ở một người thừa kế."
"Cháu chỉ làm điều cháu thấy đúng, thưa ông."
"Tốt. Làm phần thưởng, ta mở khóa cho cháu quyền sử dụng mười phần trăm tổng tài sản của tập đoàn Thiên Long. Ngoài ra, sàn đấu giá Thiên Long từ nay thuộc về cháu, và ta tặng thêm cho cháu công ty trang sức Thiên Long — trị giá hàng trăm tỷ."
"Cảm ơn ông nội."
"Đừng cảm ơn vội. Quyền thế càng lớn, kẻ thù càng nhiều. Cháu hãy nhanh chóng hoàn thành các thử thách còn lại. Bởi vì chỉ khi cháu đủ mạnh, người khác mới không dám chà đạp cháu. Còn bây giờ..." Giọng ông nghiêm lại. "Cháu cần đề phòng nhà họ Dương và nhà họ Liễu. Chúng sẽ không cam tâm chịu thua đâu."
Chương 11: Hộp trà nghìn năm
Hai ngày sau, Trần Mặc tới dự tiệc gia đình nhà họ Hạ. Trước khi đi, ông nội anh gửi tặng một hộp trà.
"Đây là hộp trà Đại Hồng Bào trăm năm," Lý Lợi Thi giải thích. "Sản lượng cực kỳ hiếm, giá trị ngót nghét năm triệu. Hiện nay trên thị trường gần như chỉ tập đoàn Thiên Long mới có. Ba Đỡ Đầu bảo: nhà họ Hạ nếu có người biết nhìn hàng, thì thấy hộp trà này cũng như thấy mặt ông ấy."
Trần Mặc mang hộp trà tới biệt thự nhà họ Hạ. Hạ Hương Hàng ra tận cửa đón, tươi cười rạng rỡ.
"Anh Trần Mặc, anh đến rồi! Em biết anh đã hứa thì chắc chắn sẽ đến mà."
Nhưng vừa bước vào sảnh, một gã thanh niên ăn mặc bảnh bao chặn ngay trước mặt anh, ánh mắt đầy khinh miệt.
"Cậu là thằng nào? Hạng chó mèo ở đâu chui ra mà cũng đòi bắt tay với tôi?"
"Anh hai!" Hạ Hương Hàng cau mày. "Đây là anh Trần Mặc, khách quý em mời đến."
Gã thanh niên — Hạ Thự Trạch, anh họ của Hương Hàng — cười khẩy. "Thấy nó ăn mặc rách rưới thế kia, anh lại tưởng là tên ăn mày ở xó nào chui ra chứ."
Trần Mặc chẳng hề nao núng. "Anh Hạ khéo đùa thật. Chắc hẳn ngày thường anh chỉ tiếp xúc với giới thượng lưu hàng hiệu đầy người, nay đột nhiên gặp một kẻ áo vải như tôi thì thấy chướng mắt, cũng là lẽ thường tình. Nhưng anh Hạ đã nghe câu này bao giờ chưa? Bên ngoài bóng bẩy, bên trong mục nát."
"Cậu đang chửi tôi sao?"
"Tôi đâu có chửi anh. Dù sao thì cũng có những kẻ, dù đắp lên mình lụa là gấm vóc, thì vẫn cứ là một thằng hề."
Hạ Thự Trạch tức đến đỏ mặt, giật lấy hộp trà trên tay Trần Mặc, mở ra xem. "Để coi cái thằng ranh này mang thứ gì tới biếu ông nội. Cái thứ quỷ gì đây? Trà rẻ tiền à? Nhà họ Hạ ở Thượng Kinh dù gì cũng là danh gia vọng tộc. Cậu xách cái rác rưởi này tới làm quà, không phải là quá coi thường nhà họ Hạ chúng tôi sao? Trà nhà tôi hay uống bét ra cũng phải là hàng tiến vua. Thứ này thì bọn người hầu cũng không thèm đụng vào."
"Vậy sao?" Trần Mặc điềm tĩnh. "Xem ra anh Hạ rất thích buông lời chê bai đồ của người khác để tự nâng mình lên. Có điều, cách một người ăn nói lại phản ánh rõ nhân phẩm và đẳng cấp của họ. Có những kẻ dù vàng bạc đắp đầy người, cũng không giấu nổi cái bản chất nông cạn từ trong xương tủy."
"Cậu—" Hạ Thự Trạch nghẹn họng. "Cậu dám nói tôi nông cạn sao?"
"Tôi đâu có điểm mặt gọi tên. Anh giật mình làm gì?"
Cả sảnh bỗng chộn rộn. Ông nội nhà họ Hạ — gia chủ tối cao — chống gậy bước ra, cau mày vì ồn ào.
"Ăn bữa cơm cũng không yên sao?" Ánh mắt ông dừng lại trên hộp trà trong tay Hạ Thự Trạch. "Trà này là ai mang tới?"
"Là cháu, ông nội." Hạ Thự Trạch nhanh nhảu. "Cái thằng nghèo kiết xác kia mang tới đấy. Ông xem, thứ trà rẻ tiền này chỉ đáng cho người làm uống thôi."
Ông lão cầm lấy hộp trà, mở nắp, ghé mũi ngửi. Rồi bàn tay ông run lên.
"Câm miệng đi, thằng ngu!" Ông quát Hạ Thự Trạch. "Mày thì biết cái gì chứ? Đây là Đại Hồng Bào trăm năm! Sản lượng cực kỳ khan hiếm, cả nước hiện chỉ tập đoàn Thiên Long mới có! Đây là thứ ta thèm khát cả đời mà không mua nổi!"
Cả sảnh chết lặng. Hạ Thự Trạch mặt cắt không còn giọt máu.
Ông lão quay sang Trần Mặc, giọng cẩn trọng hẳn: "Cậu thanh niên, cậu nói trà này là do cậu mang tới sao? Cậu lấy nó từ đâu?"
"Là Ba Đỡ Đầu đưa cho tôi." Trần Mặc thản nhiên. "Ông ấy dặn: nhà họ Hạ nếu có người biết nhìn hàng, thì thấy hộp trà này cũng như thấy mặt ông ấy. Đây là tín vật của tập đoàn Thiên Long."
"Cậu... cậu là người của Ba Đỡ Đầu sao?" Ông lão nhà họ Hạ kinh hãi.
Trần Mặc mỉm cười, nhìn Hạ Thự Trạch đang run rẩy. "Bây giờ thì, ai mới là tép riêu?"
Hạ Thự Trạch quỳ sụp xuống. "Cậu Trần! Tôi có mắt như mù! Tôi biết lỗi rồi! Cậu kêu tôi làm gì cũng được, xin đừng chấp nhặt với tôi!"
"Có điều," Trần Mặc nói lạnh lùng, "con người tôi ghét nhất chính là cái thói chó cậy nhà. Lúc nãy anh còn gọi tôi là đồ nhặt rác, sao giờ không nói tiếp đi?"
Chương 12: Viên ngọc trăm triệu
Tiệc nhà họ Hạ vừa tan, Hạ Cô Na chặn Trần Mặc lại lần nữa, đề nghị một trăm triệu để anh rời xa Hương Hàng. Nhưng lần này anh chỉ mỉm cười từ chối.
"Xin lỗi bà, đề nghị đó tôi không thể đồng ý. Nhưng tôi có một yêu cầu khác: cho tôi ở lại làm vệ sĩ cho cô Hạ."
"Vệ sĩ?" Hạ Cô Na sững sờ.
"Thân phận cô Hạ cao quý, bên cạnh lúc nào cũng cần người bảo vệ. Coi như tôi trả lại ân tình năm xưa." Trần Mặc nhìn Hương Hàng. "Được chứ, cô chủ?"
"Cô ơi, cô đồng ý đi!" Hương Hàng nắm tay cô mình. "Anh Trần Mặc võ nghệ cao cường, có anh ấy bảo vệ cháu mới yên tâm."
Hạ Cô Na đành gật đầu. Thử thách thứ hai của người thừa kế chính thức bắt đầu.
Nhưng sóng gió đến ngay sau đó. Lý Lợi Thi báo tin dữ: nhà họ Dương và nhà họ Liễu ở Hồ Thành đã bắt tay, lập một tổ chức mang tên "Liên Minh Phản Thiên", lôi kéo giới quyền quý địa phương cùng tẩy chay tập đoàn Thiên Long.
"Dương Long và Liễu Lam Khê đã cắt đứt chuỗi cung ứng của công ty trang sức Thiên Long," Lý Lợi Thi nói. "Nhà họ Dương độc quyền nguồn đá quý thô ở Hồ Thành, giờ họ dồn hết ngọc bích cao cấp cho nhà họ Liễu — đối thủ trực tiếp của chúng ta. Công ty trang sức Thiên Long đang cạn nguyên liệu, nguy cơ mất thị phần."
Công ty trang sức Thiên Long — trị giá hàng trăm tỷ, phần thưởng ông nội vừa trao cho anh — đang bị nhắm tới. Trần Mặc lập tức tới trụ sở. Tại đó, anh gặp Phương Hân, tổng giám đốc kiêm nhà thiết kế trưởng lừng danh, người từ nay là trợ lý của anh.
"Sếp, chúng ta cần ít nhất mười cân ngọc bích cao cấp để duy trì hoạt động," Phương Hân báo cáo. "Nhưng toàn bộ đá quý ở Hồ Thành đều nằm trong tay nhà họ Dương, mà họ chỉ ưu tiên cung cấp cho nhà họ Liễu. Nếu cạn hàng kéo dài, thị phần của chúng ta sẽ bị nuốt chửng."
"Vậy chúng ta không mua đá đã cắt. Chúng ta mua đá thô." Trần Mặc quyết định. "Đến sòng cá cược đá thô."
Phương Hân giật mình. "Không được đâu sếp! Cá cược đá thô rủi ro cực cao. Mười người chơi thì chín người thua. Trước khi bổ khối đá ra, không ai dám chắc bên trong là ngọc bích giá trị liên thành hay chỉ là đá vụn không đáng một xu."
"Người khác thì không. Nhưng tôi thì có thể biết." Trần Mặc bình thản.
"Ý sếp là... sếp có thể nhìn xuyên qua lớp vỏ đá?"
"Đúng vậy. Và chúng ta sẽ tới sòng của nhà họ Dương. Vừa khiến Dương Long xót xa, vừa lấy ngọc về giao cho cô thiết kế, giáng thẳng một đòn vào nhà họ Liễu."
Sòng cá cược đá thô của nhà họ Dương là lớn nhất Hồ Thành. Xui xẻo thay, hôm ấy Dương Long và Liễu Lam Khê cũng có mặt — anh ta định tự tay chọn một khối đá thô, cắt ra ngọc bích cực phẩm để làm bộ trang sức cưới cho Lam Khê.
Thấy Trần Mặc bước vào cùng Phương Hân, Dương Long tức tối. "Thằng ranh này lại âm hồn không tan! Đi đâu cũng chạm mặt được."
Trần Mặc chẳng buồn đáp. Anh chắp tay sau lưng, thong thả đi dọc dãy đá thô. Trong mắt anh, lớp vỏ đá xù xì như trở nên trong suốt, để lộ mạch ngọc ẩn giấu bên trong.
"Khối này có phỉ thúy, nhưng chỉ hạng thấp, không đáng mấy." Anh chỉ tay. "Khối kia có băng chủng cỡ nắm tay, hàng trung cấp, tiếc là vết nứt nhiều. Còn khối này..."
Anh dừng lại trước một tảng đá xám xịt tầm thường mà chẳng ai buồn liếc, khối đá bị đám thợ đấu giá xếp vào loại rẻ nhất.
"Phương Hân, mua khối này."
"Sếp?" Phương Hân ngập ngừng. "Khối này... trông chẳng có gì đặc biệt."
"Đây là Tử La Lan loại pha lê." Trần Mặc khẳng định. "Giá trị của nó phải lên tới một trăm triệu."
Dương Long phá lên cười. "Một trăm triệu? Thằng ranh, anh mù rồi à? Khối đá đó chuyên gia của tôi đã loại từ đầu. Được, cứ mua đi. Tôi muốn xem anh vứt tiền qua cửa sổ."
Máy cắt gào lên. Lớp vỏ đá xám bong ra từng mảng. Và khi lát cắt cuối cùng hoàn tất, cả sòng bạc chết lặng.
Bên trong, một khối ngọc tím trong veo như pha lê hiện ra, ánh lên dưới đèn — Tử La Lan thượng phẩm, loại ngọc cả trăm năm mới gặp một lần.
"Không... không thể nào." Dương Long lảo đảo. Chính khối đá anh ta vừa chê là rác đã cắt ra báu vật trăm triệu — trong khi khối đá đắt tiền anh ta chọn cho Lam Khê, cắt ra chỉ toàn đá vụn.
Liễu Lam Khê nhìn viên ngọc tím, rồi nhìn người chồng cũ đang đứng thản nhiên, lòng cô lạnh toát. Cô chợt hiểu ra: người đàn ông cô từng khinh thường không phải may mắn. Anh ta ở một đẳng cấp mà cả đời cô không bao giờ với tới.
Trần Mặc cầm viên ngọc lên, quay sang Phương Hân. "Có nó rồi, công ty trang sức Thiên Long không những sống, mà sẽ đè bẹp nhà họ Liễu. Còn cái Liên Minh Phản Thiên kia..." Anh liếc Dương Long. "Kẻ nào dám chống lại tập đoàn Thiên Long, ta sẽ cho họ nếm mùi phá sản, từng người một."
Anh bước ra khỏi sòng bạc, nắng chiều đổ dài trên vai. Ba năm nhẫn nhịn, một ngày bùng nổ. Con đường trở thành Ba Đỡ Đầu mới chỉ vừa bắt đầu, nhưng Trần Mặc biết chắc một điều: từ nay về sau, sẽ không còn ai dám chà đạp anh nữa.
Và ở phía sau, Liễu Lam Khê quỳ gối bên khối đá vụn của mình — đúng như lời thề năm xưa của người chồng bị cô ruồng bỏ.
— Hết —


